Váy cưới

Hôm em mặc váy cưới. Vốn dĩ em không thích khoác lên người bộ váy áo cồng kềnh, lê thê kiểu đó nhưng người mẫu đột ngột trễ hẹn không đến chụp quảng cáo cho nhà em, thế là mọi người xúm lại bắt em thay thế. Em phụng phịu bắt buộc phải làm theo.

Em xuất hiện trong bộ váy trắng hồng xoè dài cúp ngực, tóc bới cô dâu, trang điểm nhẹ, tay cầm bó hoa giấy, chân mang giày cao gót đính hạt lấp lánh... thật sự lộng lẫy. Thoáng chốc, tôi đã tưởng tượng ra mình là chú rể mặc bộ quần áo vest, giày tây đen đang đứng cạnh em, gương mặt hạnh phúc. Tôi thích em.

Hai năm trước, mẹ bắt tôi thi vào ngành cơ khí cho bằng được mặc kệ tôi thích gì. Hai mẹ con tranh luận rất nhiều, tôi đã khóc còn mẹ thì tự mình viết hồ sơ rồi cũng tự mang đi nộp thay cho tôi. Tôi hiểu rõ mẹ chỉ muốn mọi sự tốt đẹp cho con trai, sau này ra trường không phải chạy vạy xin việc, họ hàng nhà tôi đều trong ngành này, tôi chỉ cần cầm tấm bằng rồi ngồi mát ăn bát vàng... Đêm, hôm tôi lớn tiếng với mẹ, tôi tình cờ thấy mẹ lấy tay lau nước mắt. Chạnh lòng, cuối cùng tôi quyết định sẽ trở thành chàng sinh viên cơ khí. Gạt lại ước mơ thích vẽ và đam mê váy cưới.

Ngày nhỏ ngay cạnh nhà có mở một tiệm may áo váy cô dâu. Vì là ở quê nghèo nên hiếm thấy những thứ hoa hoè nhiều màu sắc như vậy, lạ mắt và tò mò nên ngày nào tôi cũng ghé chơi, cốt yếu là nghịch xem cho kĩ váy cưới như thế nào. Chủ tiệm là bà Năm. Năm mới chuyển về đây. Năm già rồi nhưng mắt vẫn tinh lắm, tự một mình xỏ kim chỉ chẳng cần nhờ đến ai, đính hạt cườm lấp lánh nhỏ xíu lên váy một chốc là xong. Mỗi lần qua nhà, Năm đều dúi vào tay tôi mớ kẹo bánh, trái cây. Năm nói cứ qua chơi rồi thế nào Năm cũng có quà, nhà Năm rộng nhưng chỉ có mỗi một người ở, neo người, trống trải nên khi tôi sang, lăng xăng mọi chỗ, Năm vui lắm.

Mẹ bảo chồng của Năm mất từ hồi còn chiến tranh. Gọi là chồng nhưng hai người chưa từng được tổ chức một đám vu quy đàng hoàng, hẹn ước hòa bình rồi sẽ về quê làm đám cưới thật linh đình, có mặt tất cả bà con, dòng họ hai bên chứng kiến vậy mà ông bỏ bà lại một mình. Sau này Năm cũng chẳng nối duyên với ai khác, ở vậy cho tới giờ.

Tôi hỏi tại sao Năm lại chọn cái nghề xa hoa, đắt đỏ ở vùng quê nghèo này. Năm cười hiền, nói mình không được mặc thì may váy cưới ra để mãn nhãn, thỏa một chút hạnh phúc cuộc đời, còn Năm chọn nơi này vì nó là quê nội của chồng Năm. Năm hay cho tôi xem mấy bản thiết kế mẫu váy mới. Năm vẽ đẹp lắm, nhìn là thích ngay. Tôi nhờ Năm dạy vẽ, Năm bắt tôi ngồi chuốt viết chì mấy ngày liền. Năm bảo học vẽ cái đầu tiên phải thạo là công việc đơn giản này. Rồi sau nữa Năm dạy tôi cách đánh bóng bằng chì, tô đi tô lại một hình đến khi Năm gật đầu đồng ý mới thôi. Một lần Năm khen tôi có khiếu hội hoạ, tôi thích vẽ từ ngày đấy.

Lên cấp ba tôi vào thành phố học, mẹ gọi điện nói Năm mất rồi, đột quỵ. Tôi nghẹn nơi cổ họng, chỉ muốn chạy ngay về cái tiệm váy cưới nhỏ giữa xóm nghèo ấy. Lúc đám tang, mấy cái váy áo lộng lẫy treo trên tủ kính được tháo hết xuống, xấp giấy phác thảo mẫu cũng được đem hỏa táng. Nhìn những mảnh tro tàn bay lên cùng gió, tôi chỉ biết sau này mình nhất định phải thay Năm viết tiếp câu chuyện hạnh phúc nhất đời người, đó là cho người khác được mặc váy cưới thật đẹp. Ước mơ váy cưới theo tôi suốt những năm tháng còn lại.

***

Vào đại học. Mỗi lần ra trạm buýt đầu hẻm trọ, tôi đều cố tình bỏ lỡ một chuyến xe tới trường, ngồi ngắm những chiếc váy cưới trong cửa hàng bên kia đường. Bao giờ những chiếc váy cô dâu cũng thu hút tôi, một cách tự nhiên nhất có thể. Những chiếc váy ở thành phố ắt hẳn cầu kì, sang trọng hơn của bà Năm ở xóm nghèo, nhưng với tôi thì Năm vẫn là thợ may váy cưới giỏi nhất. Kí ức những ngày bé thơ ở tiệm váy cưới bên hông nhà là không có gì thay thế được.

Lần nào tôi cũng để ý thiết kế của chiếc váy được trưng bày trong cửa hàng mang tên Cô Dâu. Rõ ràng rất đẹp. Mọi chi tiết đều được chăm chút, mỗi tuần sẽ đổi một kiểu váy khác nhưng cùng màu với cái trước, còn mỗi tháng sẽ thay đổi màu chủ đạo của váy cũng như thiết kế, trang trí xung quanh như bóng đèn, hoa cỏ này nọ cũng đều được sắp xếp cho cùng gam màu váy có điều chìm hơn để làm nổi bật váy cưới. Hầu như ngày nào tôi cũng đi ngang qua cửa hàng Cô Dâu, ngày nào cũng nán lại nhìn vào tủ kính to bự bày váy cưới vậy mà chẳng khi nào chán, giống như sở thích không thể bỏ được.

Cho đến một lần tấm biển tuyển nhân viên được treo lên, tôi đứng lại lâu hơn mọi lần, tối về vắt tay lên trán suy nghĩ, cuối cùng quyết định sáng mai sẽ nộp hồ sơ làm thêm cho cửa hàng bên kia đường. Lúc đầu dì Hoa, chủ cửa hàng Cô Dâu không muốn nhận một thằng con trai học ngành cơ khí vào tiệm váy cưới của mình vì nghe nó có vẻ sai sai thế nào ấy, đến khi tôi nói về cách thức trưng bày của cửa hàng cho dì Hoa nghe, dì đã gật đầu đồng ý. Tôi đã mừng rỡ còn hơn cả lúc mình biết tin đậu đại học, giống như một phần ước mơ được thực hiện. Chiều đi học về, tôi không phải ngấp nghé bên kia đường vứa hít khói xe vừa căng mắt ra cố mà ngắm những thứ lộng lẫy, tuyệt đẹp ấy nữa. Tôi vui vẻ với công việc làm thêm của mình, quét dọn cửa hàng, lau tủ kính, ráp váy cưới trưng bày, thi thoảng được xem mẫu thiết kế mới. Cái quan trọng nhất là được ngắm tận mắt những chiếc váy cưới, được cảm nhận từng đường kim mũi chỉ của chúng, như ngày xưa.

Tôi gặp em trong một chiều đông khách của cửa hàng. Là mùa cưới, không đủ người tư vấn cho khách, dì Hoa gọi con gái ra phụ. Suốt buổi hôm đấy, chỉ thấy mỗi nụ cười trên môi em. Em cười cười nói nói thuyết phục khách. Em vui vẻ, hòa đồng. Em đưa tôi chai nước khi thấy tôi ho khục khặc vì khàn giọng. Em nói mùa này là phải nói nhiều lắm, cố uống nhiều nước vào và kèm theo một nụ cười tươi rói. Mùa cưới đầu tiên ở cửa hàng Cô Dâu, tôi quen em. Tan học em ghé cửa hàng của mẹ, mua cho mọi người trà chanh mát lạnh. Em nói tối còn chiến đấu, phải cố gắng. Em biết tôi vẫn đang bị ho, đưa ly dưới cùng ít đá cho tôi.

Em hay kể cho tôi nghe về chuyện gặp mấy vị khách khó tính. Họ chê ỏng chê ẹo mọi thứ, cái nào cũng không hài lòng. Cũng có những cặp vợ chồng không được khá giả, họ chỉ mướn váy thôi, mà cái ít tiền ấy, nhưng nhìn cách họ bên nhau cũng làm mình hạnh phúc lây. Cái hay của nghề này là được hưởng một chút xíu niềm vui trên gương mặt của các cặp đôi sắp cưới, họ coi như là đã chạm đến gần tận cùng của tình yêu rồi. Thỉnh thoảng cửa hàng sắp đóng cửa em vẫn ngồi may nốt công đoạn cuối của váy cưới mới, làm cho kịp yêu cầu của khách. Em may đẹp, tỉ mỉ và chăm chú. Cũng vài lần em sửa mẫu thiết kế mẫu váy cưới, mọi người vẫn nói em là cô chủ nhỏ của cửa hàng, làm tốt công việc của cửa hàng, thân thiện với khách với nhân viên, tiểu thư nhưng chẳng kiêu kì, chảnh chọe này nọ. Em vẫn cười với tôi suốt mùa cưới năm đó.

Hết mùa, ít thấy em hơn. Vắng hẳn. Có những khuya, em qua cửa hàng, em chờ tôi đóng cửa, rồi kéo tôi ra quán ốc, gọi một chai bia hai đứa uống chung. Tôi nói đời con người có bao nhiêu đâu mà không được sống theo ý thích, em nhỉ! Em trả lời tỉnh queo:

- Mẫu váy cưới, em tình cờ thấy trên bàn, là của anh, đẹp lắm! Sau này em sẽ mặc nó!

Tôi đỏ mặt không biết vì men bia hay vì lời em. Em vẫn cười, nụ cười lan sang cả tôi.

Có những khuya, tôi rủ em ra ngoài công viên ngồi, em mua kem cho tôi, còn tôi tự nhiên huyên thuyên hết cho em nghe chuyện mệt mỏi của mình về ngành học chẳng mấy hứng thú, về đam mê đang tạm gạt qua một bên, về mẹ chẳng mấy khi hỏi đến ước mơ của mình. Em kể cho tôi câu chuyện của mình. Em học du lịch, chẳng liên quan đến thiết kế váy cưới đâu. Ngày ấy dì Hoa phản đối, gia đình ai cũng muốn em làm chủ của cửa hàng Cô Dâu. Em không nói gì nhiều với mẹ, nhưng cũng chẳng từ bỏ ước mơ du lịch của mình.

Em cố gắng học may, học thiết kế váy cưới, tập quản lí thu chi bán hàng, làm thật tốt những công việc của cửa hàng, làm mẹ thật sự hài lòng rằng sau này mẹ không thể tiếp tục làm bà chủ cửa hàng thì em sẵn sàng thay mẹ tiếp quản. Còn đam mê du lịch em thuyết phục mẹ dần dần, mưa dầm thấm lâu. Em nói sống mà không có sở thích thì tiền nhiều không vui đâu, mẹ cũng yêu váy cưới nên mới mở cửa hàng cho tới giờ. Em sẽ đảm bảo việc du lịch sẽ chỉ làm cho cuộc sống em tốt đẹp lên hơn thôi, là động lực để em cố gắng mỗi ngày. Ước mơ không phải là tất cả. Em biết và em sẽ dung hòa nó với thực tại, lấy váy cưới làm nguồn sống, lấy du lịch làm niềm vui. Có nhiều cách để ta tiến tới chỗ mình muốn chỉ là đi đường thẳng hay đường vòng mà thôi... Vậy là đến cuối năm lớp 12 mẹ cho em tự quyết định cuộc đời em, mẹ bảo con gái mẹ lớn thật rồi!

Tôi suy nghĩ rất rất nhiều về những lời em chia sẻ với tôi. Em may đẹp, thiết kế giỏi đều là những bước chạy đà cho ước mơ du lịch của mình. Cô gái nhỏ nhắn suốt ngày chỉ mặc quần jean, áo thun, chưa bao giờ thấy em xúng xính trong váy hoa dịu dàng. Em khác biệt với những chiếc váy cưới lộng lẫy xung quanh. Có chút gì cá tính so với vai trò cô chủ nhỏ của cửa hàng Cô Dâu. Vì em thích đi, thích khám phá, đơn giản, tiện lợi là quan trọng nhất.

Mỗi thứ em làm đều gắn mình với một phần ước mơ, đam mê, tiến ngày một gần tới đích em muốn. Còn tôi, từ khi vào đại học, chưa chủ động một lần hỏi thăm mẹ vì giận, đổ lỗi ngành học chán nản là do mẹ, đôi lúc còn muốn nghỉ học giữa chừng rồi chạy theo nghề thiết kế mặc dù đã đi gần hết chặng đường bốn năm đại học, cũng đôi lúc ngược lại tôi bỏ mặc ước mơ hẳn sang nột bên, kệ nó, kệ tất cả. Đó là buông xuối và thiếu trách nhiệm với chính bản thân.

Em làm tôi hiểu ra rằng, tôi vốn dĩ có thể trở thành kĩ sư cơ khí và có một cửa hàng váy cưới cho riêng mình. Chẳng gì quá hoang tưởng. Hàng ngày làm công việc liên quan đến cơ khí, khi có cảm hứng sẽ thiết kế váy cưới, những mẫu mà tôi ấp ủ từ lâu lắm rồi. Em thật sự đã làm tôi quyết định nhấn máy gọi cho mẹ, nói rằng kì nghỉ này con sẽ về nhà. Tôi sẽ kể cho mẹ về ước mơ của mình, dự định thực hiện như thế nào, về chuyện tôi làm thêm ở cửa hàng váy cưới có dì Hoa và em, về chuyện học trong trường đại học... Tất cả những gì mà trước giờ con trai mẹ giận không thèm nói. Rồi mọi chuyện có ra sao thì cũng chẳng sao, tôi vẫn tin rằng mẹ sẽ nở một nụ cười nói rằng con trai mẹ lớn thật rồi.

***

Mùa cưới năm sau, em lại quần jean áo thun có mặt ở cửa hàng, còn tôi bắt đầu thiết kế những chiếc váy cưới đầu tiên cho Cô Dâu. Em vẫn làm tốt vai trò chủ tương lai của cửa hàng, còn tôi vẫn đang cố gắng chứng minh cho mẹ thấy đam mê của mình không viển vông. Hai đứa tôi, tuổi đôi mươi, vẫn đang chạy theo ước mơ của mình. Còn trẻ phải biết sống cho bản thân sau này về già khỏi có cơ hội trách cuộc đời bạc bẽo. Hai đứa tôi, tuổi đôi mươi, có những cảm xúc không ngăn được cứ ùa vào trong tim. Tôi thích em, và chưa thổ lộ lòng mình. Lý do muôn thuở sợ, sợ em sẽ xa cách tôi, sợ không còn giữ được mối quan hệ như hiện tại, sợ mất đi cảm giác yên bình mỗi lúc em bên tôi...



Một chiều vắng khách của cửa hàng Cô Dâu, tôi gặp gỡ một cặp vợ chồng sắp cưới. Họ niềm nở kể cho tôi câu chuyện của mình. Chị là dân phượt, đi nhiều và đi hoài. Chị ra Hà Nội đổi gió, tình cờ gặp anh trong những ngày tháng tư kỳ lạ, một tiệm hoa loa kèn vàng và chiếc canon cũ. Anh và chị biết mặt nhưng chẳng rõ tên. Hai người tạm gọi là người lạ rủ nhau dạo quanh Hà Nội trong vòng một ngày. Trước khi bay vào Sài Gòn, chị hỏi tên, anh không nói chỉ hứa sẽ tìm chị.

Sài Gòn một ngày mưa, chị ngồi quán quen bên cốc matcha latte và cuốn sách đang đọc dở Cafe Đợi Một Người. Anh ướt mèm chạy vào trú mưa trước dàn thạch thảo tím của quán. Chị thấy anh, anh cũng thấy chị. Hai người thấy nhau giữa Sài Gòn chín triệu người. Anh nói đang thuê mặt bằng mở tiệm hoa mới như lời chị đã nghe anh dự định lúc còn ở Hà Nội. Anh chưa kịp đi tìm chị thì hai người đã tự thấy nhau.

Thời gian trôi, anh có tình cảm với chị, chị cũng vậy, có điều chẳng ai nói để chính thức bắt đầu một chuyện tình. Anh ra Hà Nội lại, chị du lịch Đà Nẵng, thế là hai người xa nhau. Mẹ chị nói, năm hai mươi sáu tuổi mẹ sẽ kiếm cho một thằng chồng gần đủ các tiêu chuẩn, về địa lí gần nhà, về nhan sắc tạm ổn, về tài năng chút ít, về công việc ổn định, tóm lại là đủ nuôi sống và chiều chuộng đứa lang thang khắp nơi như chị. Chị giật mình hai mươi rồi chưa một mảnh tình vắt vai, đến khi có một tí tình cảm với anh thì kệ không nói. Giờ xa anh, mẹ lại bảo chỉ còn sáu năm để yêu. Chị lật đật xách vali lên và bay. Hà Nội và anh, ừ thì cọc đi tìm trâu, có sao đâu. Can đảm để có một cuộc tình chắc là vẫn hay hơn chờ người khác sắp đặt. Thế là anh và chị yêu nhau. Hai mươi lăm tuổi chị ngồi trong cửa hàng váy cưới với anh, đón chờ một happy ending.



Ừ, can đảm. Thôi thì nếu cọc không đi tìm trâu thì trâu về quy luật cũ, đi tìm cọc. Tôi ở lại tiệm khuya, hoàn tất mẫu váy cưới, dễ mặc, không rườm rà, không xòe dài, tím chung thủy. Mai, tôi sẽ đưa em, nhờ em may cho vợ tương lai của mình, nói rõ đó là cô gái học du lịch, thích đơn giản, thích tiện dụng, để còn đi được xa, cô không thích mặc váy cưới để chụp hình quảng cáo cho nhà mình đâu, vì nó cồng kềnh, khó chịu, mong cô sẽ mặc một lần duy nhất trong đời chiếc váy cưới của tôi vào ngày tôi cưới cô, còn lại tôi sẽ không để cô mặc thêm một lần nào nữa. Anh yêu em!

Video đang hot
Dàn sao Hàn đổ bộ sân bay Tân Sơn Nhất: "Lee Hyori thế hệ mới" gặp sự cố mất đồ, Super Junior gây náo loạn

"Lee Hyori thế hệ mới" Chungha và Super Junior đã có mặt tại sân bay TP.HCM vào trưa nay để chuẩn bị cho...

Kim Chungha Super Junior

Vụ triệt phá đường dây ma tuý "khủng" ở Sài Gòn: Một tài xế taxi được trả 1,2 triệu để dẫn đường cho xe tải đến kho hàng

Tài xế taxi Nguyễn Đình Hồng (SN 1989, quê Thanh Hóa) được người đàn ông quốc tịch Đài Loan trả 1,2 triệu...

Ma túy người Đài Loan

Đạo diễn "Us" thẳng thừng tuyên bố: "Diễn viên da trắng "không có cửa" đóng chính cho tôi đâu"

Từ "Get Out" đến "Us" và nhiều dự án khác trong tương lai, người da màu sẽ luôn là trung tâm câu chuyện...

us chúng ta

Án phí vụ ly hôn vợ chồng Trung Nguyên: Chủ tọa mệt nên đọc nhầm 8 tỷ thành 81 tỷ

Theo đối chiếu với quy định của pháp luật về án phí dân sự sơ thẩm, mức án phí của vụ tranh chấp ly hôn...

Đặng Lê Nguyên Vũ lê hoàng diệp thảo

Lý do khiến Lisa (Black Pink) trở thành em gái quốc tế: Đẹp như búp bê sống, siêu tài năng nhưng gia thế mới gây sốc

Không phải bỗng nhiên Lisa lại trở thành hiện tượng, nhận được nhiều tình cảm yêu mến từ người hâm mộ khắp...

Blackpink sinh nhật sao

Cho học sinh đóng cảnh ân ái khi tái hiện tác phẩm văn học trên sân khấu, thầy giáo ở TP HCM bị đình chỉ dạy

2 phân cảnh nhân vật Tám Bính bị hãm hiếp và Tuyết ân ái với Xuân Tóc Đỏ đã khiến thầy Đạt bị nhà trường...

cảnh ân ái Tác phẩm văn học

Xôn xao clip cô gái trẻ bị nhiều phụ nữ lột váy, tát tới tấp vào mặt: "Mày dám bảo chị tao không biết giữ chồng à?"

Một cô gái trẻ xinh đẹp bị nhóm phụ nữ lao vào giật tóc, đạp ngã xuống đường rồi lột váy, tát tới tấp vào...

Quan hệ bất chính đánh ghen