Có lẽ ít người biết, bên cạnh những toà cao ốc, khu chung cư hiện đại bậc nhất của Quận 2 (TP.HCM) lại tồn tại xóm nhỏ không đèn. Nhưng cho dù cuộc sống có khó khăn nhưng Tết Đoàn viên ở đây vẫn rất ấm áp và nhiều tiếng cười.

Đối với các em nhỏ Trung thu luôn có vị trí đặc biệt, được các em coi là ngày lễ lớn nhất trong cả năm. Trong suy nghĩ của các em, Trung thu còn lớn hơn cả bao lì xì của Tết Nguyên Đán và lớn hơn cả 3 tháng không học của kì nghỉ hè.

Nhiều nơi, các em được rước đèn, được xem múa lân thậm chí còn tự tổ chức làm đầu lân để hoà chung không khí của Tết Trung thu. Ở Sài Gòn, có lẽ các em ở "xóm không đèn" chẳng có điều kiện để có một đầu lân hay một cái trống, đến việc được xem múa lân với các em cũng là điều gì đó quá xa xỉ.

Nhưng không phải vì vậy mà Trung thu của các em thiếu đi nụ cười, mà các em còn đón Trung thu theo cách riêng của mình.

Em Kha - 5 tuổi, cầm lồng đèn đi khắp xóm để rủ rê.

Sau 6 giờ tối, những đứa trẻ "xóm không đèn" tung tăng lồng đèn được tặng từ các chương trình từ thiện Trung thu cách đó mấy ngày đi từng nhà để rủ rê "đồng bọn" đi rước đèn. Do tách biệt với cuộc sống bên ngoài nên từ trước tới nay các em chỉ đón Trung thu với bạn bè xung quanh khu trọ.

Em Lê Nguyễn Công Danh - 8 tuổi, vừa đi học về nhà là lật đật lôi lồng đèn, đèn cầy để chuẩn bị.

Do ba mẹ đa phần từ miền Tây làm công nhân xây dựng từ các công trường xung quanh nên các em theo bố mẹ ở nơi đất khách quê người, nhiều khi các em lại nhớ về những mùa Trung thu quê nhà.

Cô em gái Lê Nguyễn Quỳnh Như - 5 tuổi cũng tham gia chuẩn bị lồng đèn cùng anh trai.

Dù nhịn ăn hơn tháng trời để mua lồng đèn điện tử nhiều màu sắc và âm nhạc, thế nhưng 2 em lại chọn lồng đèn giấy vì các em thích nhìn ánh lửa phát sáng trong đêm.

Chiếc lồng đèn điện tử chạy pin cất trong xó.

Sau phần chuẩn bị, em Danh mang lồng đèn của mình và của em gái đi gõ cửa từng nhà để kêu gọi.

Em Danh khoe 2 lồng đèn vừa được tặng.

Như đã chuẩn bị từ trước, các em từ các nhà xung quanh hễ thấy Danh đi ngang qua là vội xách lồng đèn ra để "nhập bọn".

Có những bé còn nhỏ và nhút nhát nên phải nhờ đến sự giúp đỡ của mẹ để tham gia đoàn rước đèn của xóm.

Không bé nào thuộc bài hát "Rước đèn tháng 8", thay vào đó những giai điệu "...tết Trung thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường..." vang lên từ những chiếc lồng đèn điện tử.

Sau khi đã đủ sĩ số, các bé rồng rắn bước từ cuối xóm ra để bắt đầu "hành trình rước đèn" đón Trung thu.

Giờ chập choạng tối cũng là lúc các công nhân đi về từ các công trường xây dựng xung quanh. Từ trong xóm chỉ có duy nhất một cây cầu gỗ để đi ra bên ngoài, xung quanh là nước, thế nên mỗi lần có xe đi qua, các bé tự động nép vào một bên.

Trong mắt các em, được đón Trung thu, được cầm đèn đi khắp xóm đã là một hạnh phúc, các em không màng thế giới bên ngoài đủ ánh đèn kia có vui bằng lúc này không.

Một lúc sau lại có các bé khác nhập băng rước đèn, kì này được mẹ dẫn ra tận nơi.

Dù cho no ấm hay khốn khó, với các em Trung thu vẫn là để mơ mộng, để cười và để hạnh phúc. Trẻ em bao giờ cũng vậy, đơn giản và hồn nhiên, để lòng người lớn cũng như được "trở về tuổi thơ".

Trung thu ấm áp dành cho các em nhỏ tại bệnh viện Truyền máu - Huyết học

Video đang hot