Thương yêu khuyết

Tôi muốn em cười thật sự khi bên tôi. Tôi biết em sống bằng bản năng. Cái thứ bản năng ích kỉ ai mà chẳng có, chỉ có điều với những người như em, thì nó lại quá mạnh mẽ. Em đã đủ mỏi mệt để mỗi lần chiến đấu với nó và cố gắng sống hòa bình. Nên tôi chẳng nỡ để em phải cô đơn khi người là chỗ dựa duy nhất cho em cũng sẽ bỏ em mà đi.

Thiên Di đẹp.

Bên khung cửa sổ của một sớm tháng giêng bên những dây leo thường xuân xanh mướt mát, nhìn nghiêng một bên góc mặt Di, sẽ thấy sự hài hòa cân đối ở mỗi đường nét. Còn nhìn tổng thể cả khuôn mặt, chỉ thấy một nét u buồn rất rõ.

Cũng bên cạnh khung cửa sổ ấy, nhìn từ phía sau lưng cô trong một buổi chiều lộng gió có nắng nhẹ hắt vào thềm cửa, tôi thấy một tôi với khát khao mãnh liệt được chạm vào đời cô, dù chỉ trong chốc lát, rồi thôi.

Tôi thích miêu tả chi tiết về đôi mắt Thiên Di. Thuần khiết, lấp lánh và diệu kì. Đó là những gì tôi đã nghĩ về đôi mắt em hôm đầu tiên em va phải tôi ở cửa thang máy, làm rơi cả chồng tài liệu đầy ắp. Tôi giúp em nhặt. Em cười nhẹ, gật đầu thay cho một lời cảm ơn. Nhưng suốt cho đến những tháng ngày sau này, tôi chưa bao giờ thấy em thật sự cười, một nụ cười an nhiên mà tôi luôn mong mỏi có thể là người mang đến cho em. Có thể được nhìn em cười, đó là hạnh phúc, mà cũng là thử thách tôi đã đặt ra cho mình trong suốt những tháng ngày bên em.

Năm đó, Thiên Di hai mươi lăm tuổi. Đó là độ tuổi mà với riêng tôi, người phụ nữ là đẹp nhất. Bởi cô ấy không ngây dại và thiếu trải nghiệm, ít mặn mà như một nàng hai mươi. Bởi cô ấy không quá hiểu đời, sành sỏi và già dặn như một quý cô ba mươi. Tuổi hai mươi lăm của em là đẹp nhất. Mà cũng có thể vì vậy, trái tim tôi đã đánh “ting” lên một nhịp lúc gặp lại em trong văn phòng riêng. Trùng hợp thay, Thiên Di là đối tác trong một dự án mới của công ty. Em lại gật đầu và cười nhẹ thay cho một lời chào hỏi “muộn”. Lúc bắt tay em, tôi cảm giác, từng sợi dây thần kinh trong mình căng thẳng đến mức muốn đứt phựt hết cả. Đương nhiên, tôi không cố ý muốn lái câu chuyện của mình thành cổ tích hay ngôn tình khi bịa ra chi tiết rằng tôi yêu Di từ cái nhìn đầu tiên. Không hề. Bởi nếu có, với em, vào ngay lúc đó, chỉ có cảm giác, như mình đã gặp được một người thương, một người thân, đã lâu không gặp. Chỉ vậy thôi.

Trong lúc chạy dự án, đó là lần thứ tư tôi gặp Di. Vì có một cuộc hẹn riêng trước đó tại quán cà phê gần công ty, do không sắp xếp được thời gian sau đó với Di mà công việc lại nhiều, nên tôi đã hẹn em ra đây cho chóng. Quán cà phê ngoài trời, toàn dân công sở cho những giờ nghỉ trưa hoặc tiếp đãi khách và công việc tại đây. Nắng nhè nhẹ hắt bóng lên thành ghế, đổ tựa ra sau tạo một khoảng không gian thoải mái, không ngột ngạt lại mang đầy chất thiên nhiên. Hôm đó, Di đến trong maxi và nón cối, giày sandal khác thường ngày. Những kẻ thuộc thế giới nghệ sĩ, tự do và đầy tố chất lãng mạn của một họa sỹ như em thì chuyện trang phục không phải là thứ có thể khiến người ta bận lòng và càm ràm như một nhân viên công sở bình thường khác. Em lộng lẫy nhưng đầy giản dị và thanh tao, khiến ngày hôm đó của tôi như đi tong hết cả, vì tâm trí cứ nghĩ mãi, chạy lung tung mãi đâu đó trong những thứ liên quan đến em. Rồi xong xuôi hết mọi việc, em chào tôi, lại cười nhẹ và dợm bước đi, đến lúc này thì tôi không thôi được tính tò mò trỗi phắt dậy:

- Sao chẳng bao giờ thấy em cười thật sự?

Di ngạc nhiên quay đầu lại nhìn tôi. Cái nhíu mày sau đó của em khiến tôi cảm giác mình vừa phạm phải sai lầm gì lớn lắm vậy. Bởi chừng một phút sau em mới cất tiếng. Chỉ một câu:

- Anh muốn biết thật chứ?

Tôi nuốt nước bọt đánh ực. Một cái gật đầu nhẹ thôi mà nghe lòng xôn xao, xôn xao…

- Chỉ tại em không thích cười.

Câu trả lời làm tôi chưng hửng, rồi em bỏ đi.

Sau hôm đó thì tôi còn gặp lại em vài lần với cả đội. Cũng với kiểu cười chào xã giao đó khiến tôi thấy khó chịu. Tôi không hiểu nổi tâm tính mình. Lại đột nhiên khó chịu với một người mới quen? Nhưng rồi cái kiểu khó hiểu đột nhiên đến đột nhiên đi đấy cũng chấm dứt cái xoẹt ngay hôm cuối cùng chúng tôi làm việc với nhau, khi em đưa tôi một mảnh giấy nhỏ. Mảnh giấy ấy ghi thời gian gặp và số bàn trong một quán cà phê nghe tên rất lạ. Ừ, thì lạ thiệt khi tôi đã lạc suốt mấy bận để tìm được đến con hẻm khỉ ho cò gáy nào đó mà em đã ghi. Đến đúng số bàn, trễ tận mười lăm phút vậy mà vẫn thấy cái dáng mảnh khảnh cao cao ấy đang chờ tôi. Nhưng em không có vẻ gì là đang vội hay sốt ruột. Vào tận nơi, kéo ghế ngồi, trong khi mồ hôi mướt mát chảy khắp mặt, tôi chỉ kịp xin lỗi em qua loa, kể lý do rồi khi trạng thái hồn về đúng nơi hồn, xác ở đúng chỗ xác, tôi mới nghe mũi mình xộc thẳng một mùi trầm của gỗ quyện với hương thanh khiết của oải hương. Cái mùi mà sau này dù xa em bao lâu, tôi vẫn cứ thỉnh thoảng nghe lướt qua từ một người xa lạ và lại nhớ em da diết.

Em không lạ khi anh hỏi em lý do vì sao không cười. Vì nhiều người vẫn thường hỏi em vậy. Nhưng anh khác với họ, ánh mắt anh ánh lên một nỗi quan tâm dành cho em ngày hôm đó. Em luôn sống bằng cảm tính. Nó mách bảo em rằng, chắc anh thật sự là người mà em tìm kiếm bấy lâu”.

Di nói không ngừng nghỉ, nhưng giọng không lạc đi mà vẫn rành mạch, rõ ràng. Em di di tay thành một vòng tròn qua lại trên thành cốc. Khuôn mắt em vẫn nhìn xa xăm. Tôi yên lặng mất vài giây, nghe trái tim mình cũng đứng chựng mất vài giây đồng thời. Suốt mãi những tháng năm sau này, tôi biết là mình vẫn chưa hề yêu em vào giây phút đó. Như tôi nói, chỉ có cảm giác thân quen. Là một người thân. Là một người thương. Cảm giác không nặng nề khi mang vác một chữ yêu.

Nhưng kể từ giây phút đó, em và tôi trở thành một cặp. Không một câu từ hoa mỹ nào cho việc trở thành một điều gì đó quan trọng trong đời nhau. Nhưng tôi biết tôi thương em bằng tất cả những gì tôi có thể. Từ lúc có em, tôi thấy đời mình khác đi một chút bắt đầu bằng việc chấm dứt ba năm đi về lẻ bóng từ trận chia tay dữ dội với mối tình đầu.

Em dọn về ở chung với tôi. Căn hộ chung cư bừa bộn của một thằng đàn ông bỗng chốc màu mè bằng những bức tường hai đứa vẽ chung, tươi sáng bất ngờ bằng những chậu cây xanh nhỏ bé em trồng và đầy hạnh phúc bằng những cái ôm hôn mỗi tối tôi đi làm về. Nhưng lại cũng đồng thời, xa vắng lắm khi một hôm về muộn và chẳng thấy bóng em. Tôi gọi điện, tôi nhắn tin, tôi làm đủ mọi cách nhưng em vẫn không hề trả lời. Đến giữa đêm, khi thiếp đi vì quá mệt thì giật mình tỉnh dậy bởi tiếng tin nhắn. Từ em. Em bảo đến trước cổng nhà trọ cũ của em.

Lý do em không cười, vì chẳng ai đủ kiên nhẫn đi hết một đoạn đường dài cùng một con bé thất thường như em. Họ có thể yêu em hôm nay rồi mai hết yêu đó. Để em chơi vơi và hụt hẫng. Em biết tính em trên mây và khó hiểu. Em cũng ghét nó lắm chứ. Em đã bao lần muốn gạt phắt tất cả và bỏ trốn hết vì người ta không thương em. Nhưng mỗi lần vậy em lại tự trách mình không thương mình. Thôi thì đành chấp nhận sống chung với lũ”.

Mùi gỗ trầm và hương oải hương thanh khiết lại váng vất đâu đây. Tôi ôm em mà nghe lòng mình nặng trĩu. Sao lại có thể thất hứa với em và nhậu nhẹt tới bến với bạn hồi chiều, để em chơi vơi và hẫng hụt?

Em vẫn hay đòi bỏ đi, chia tay mỗi lần hai đứa cãi nhau. Nhưng biết tính em, tôi hay nhường nhịn, im lặng hoặc vờ ngủ say mỗi khi tính khí thất thường của em trỗi dậy. Tất cả chỉ để đổi lấy những ngày bình yên nơi em. Những tối cuối tuần bên nhau xuống phố, tay nắm tay thật chặt và luôn tự hứa với bản thân, sẽ chẳng bỏ rơi em bao giờ, dù em có nổi loạn hay nông nổi.

Tôi muốn em cười thật sự khi bên tôi. Tôi biết em sống bằng bản năng. Cái thứ bản năng ích kỉ ai mà chẳng có, chỉ có điều với những người như em, thì nó lại quá mạnh mẽ. Em đã đủ mỏi mệt để mỗi lần chiến đấu với nó và cố gắng sống hòa bình. Nên tôi chẳng nỡ để em phải cô đơn khi người là chỗ dựa duy nhất cho em cũng sẽ bỏ em mà đi. Tôi đã thương em bằng thứ tình thương to lớn và nặng tình như thế suốt những tháng năm dài. Và vì sống bản năng, nên những điều nhỏ bé tôi làm cho em cũng khiến em cứ thút thít hoài không thôi. Nhạy cảm vừa là điều tôi yêu ở em, nhưng cũng đồng thời là thứ khiến tôi mỏi mệt những tháng năm sau này.

Hôm đó, tôi tranh cãi với em về một chuyện rất vớ vẩn. Nhưng vụ tranh cãi đó nảy lửa. Tôi không hiểu sao mình đã lớn tiếng với em như vậy. Và cuối cùng cũng buông một câu mà những người yêu em trước đây vẫn thường hay nói:

Em bỏ cái tính thất thường này của em đi nếu không chẳng ai thương nổi em nữa đâu”.



Hôm đó, em bỏ đi và tôi không giữ lại.

Hôm đó, tôi không về nhà.

Hôm sau trở về, tất cả đồ đạc của em đều đã dọn đi. Hối hả chạy đến công ty em, mới hay người ta không biết chút gì về em ngoài mấy thứ thông tin cá nhân cơ bản vì em là freelancer. Lật tung mọi thứ lên, tôi mới nhận ra mình không biết chút gì nữa về em như bạn bè, gia đình… Thứ tôi biết những tháng năm đó chỉ là hạnh phúc em mang đến và dằn vặt em vì tính khí thất thường khi không ngoan ngoãn nghe lời tôi.

Tôi đến quán cà phê lần đầu tiên gặp em và không về nhà nữa. Tôi thuê người đến dọn dẹp đồ đạc và chuyển đến một nơi ở mới không lâu sau. Tôi nhận ra, người ích kỉ trong chuyện tình của chúng tôi không phải là em, mà là tôi và những kẻ đàn ông vô trách nhiệm kia. Thay vì bằng cách lắng nghe em thật sự, cùng em sửa chữa những khiếm khuyết và thương em nhiều hơn cả cái bản năng mạnh mẽ kia đang dằn vặt em từng giờ, có lẽ, chúng tôi cũng sẽ không có quá nhiều hiểu lầm và mỏi mệt đến vậy.

Tôi đã từng tự hứa, sẽ khiến em cười thật sự. Nhưng tôi đã tự mình làm tắt đi nụ cười ấy trên môi em. Tôi yêu đôi mắt em nhưng cũng đồng thời làm em khóc biết bao đêm một mình khi tôi vờ ngủ say bỏ em lại chới với giữa cái hố sâu hẫng hụt. Giá mà lúc đó tôi ôm lấy em vào lòng và bảo thôi đừng giận nữa, chắc em sẽ lại là con mèo bé nhỏ và ngoan ngoãn trong vòng tay tôi thôi mà. Đàn ông chúng tôi sinh ra với bản năng là che chở và bảo bọc cho người phụ nữ của đời mình mà sao tôi chỉ thấy chúng tôi luôn làm họ phải khóc? Nếu Di là một con người hoàn hảo, chắc gì tôi đã phải lòng em vì em cười nói thản nhiên như những người bình thường khác?

Dòng suy nghĩ của ngày hôm đó bị cắt phựt một cái khi đoạn nhạc của quán cà phê ấy bị đẩy lên cao trào khiến tôi giật bắn mình. Và một đoạn kí ức ngày hôm Di ngồi bên trong quán cà phê này lại chợt dội về. Cái đoạn, tôi thấy một tôi với khát khao mãnh liệt được chạm vào đời cô, dù chỉ trong chốc lát, rồi thôi.

Video đang hot
Dàn sao Hàn đổ bộ sân bay Tân Sơn Nhất: "Lee Hyori thế hệ mới" gặp sự cố mất đồ, Super Junior gây náo loạn

"Lee Hyori thế hệ mới" Chungha và Super Junior đã có mặt tại sân bay TP.HCM vào trưa nay để chuẩn bị cho...

Kim Chungha Super Junior

Vụ triệt phá đường dây ma tuý "khủng" ở Sài Gòn: Một tài xế taxi được trả 1,2 triệu để dẫn đường cho xe tải đến kho hàng

Tài xế taxi Nguyễn Đình Hồng (SN 1989, quê Thanh Hóa) được người đàn ông quốc tịch Đài Loan trả 1,2 triệu...

Ma túy người Đài Loan

Đạo diễn "Us" thẳng thừng tuyên bố: "Diễn viên da trắng "không có cửa" đóng chính cho tôi đâu"

Từ "Get Out" đến "Us" và nhiều dự án khác trong tương lai, người da màu sẽ luôn là trung tâm câu chuyện...

us chúng ta

Án phí vụ ly hôn vợ chồng Trung Nguyên: Chủ tọa mệt nên đọc nhầm 8 tỷ thành 81 tỷ

Theo đối chiếu với quy định của pháp luật về án phí dân sự sơ thẩm, mức án phí của vụ tranh chấp ly hôn...

Đặng Lê Nguyên Vũ lê hoàng diệp thảo

Lý do khiến Lisa (Black Pink) trở thành em gái quốc tế: Đẹp như búp bê sống, siêu tài năng nhưng gia thế mới gây sốc

Không phải bỗng nhiên Lisa lại trở thành hiện tượng, nhận được nhiều tình cảm yêu mến từ người hâm mộ khắp...

Blackpink sinh nhật sao

Cho học sinh đóng cảnh ân ái khi tái hiện tác phẩm văn học trên sân khấu, thầy giáo ở TP HCM bị đình chỉ dạy

2 phân cảnh nhân vật Tám Bính bị hãm hiếp và Tuyết ân ái với Xuân Tóc Đỏ đã khiến thầy Đạt bị nhà trường...

cảnh ân ái Tác phẩm văn học

Xôn xao clip cô gái trẻ bị nhiều phụ nữ lột váy, tát tới tấp vào mặt: "Mày dám bảo chị tao không biết giữ chồng à?"

Một cô gái trẻ xinh đẹp bị nhóm phụ nữ lao vào giật tóc, đạp ngã xuống đường rồi lột váy, tát tới tấp vào...

Quan hệ bất chính đánh ghen