Thương gánh hàng rong tất tả ngược xuôi

Cho dù đặt chân đến bất cứ cung đường nào trên đất nước Việt Nam, chúng ta cũng đều bắt gặp hình ảnh thân thương của những người phụ nữ mang quang gánh. Với tiết trời tháng sáu khi nắng khi mưa, tự nhiên ta thấy chạnh lòng khi vô tình chạm mặt trước nhà một gánh hàng rong đang co ro trú mưa. Và hình như mưa lâu quá, nên bên hiên có thêm một đôi mắt ướt.

Gánh hàng - gánh cả cuộc đời

Tôi vẫn nhớ gánh cốm nếp thơm hương sen khi mùa thu gõ cửa, hay gần hơn, gánh hàng xôi phảng phất làn khói sớm mai. Chúng ta đã rất nhiều lần đi chợ, đưa mắt nhìn qua những đôi quang gánh mà lòng hững hờ. Và những người ngồi sau quang gánh cũng nhìn lại ta, với trăm ngàn nỗi niềm mong ngóng. Đôi khi, giữa đôi quang gánh, ta thấy một chõ xôi ế hàng ngồi từ sáng đến trưa và một cái túi con con chứa những đồng bạc lẻ. Cũng cái gánh ấy, lạc lõng giữa phố chợ trăm người.

Tuổi thơ tôi cũng lớn lên với một đôi quang gánh. Khi đó nhà chưa có giếng, ông bà thì lại không chịu được mùi nước máy phảng phất thuốc tẩy. Nên mẹ cứ cách ngày lại đi gánh nước được bơm lên từ hồ gần nhà cho ông bà dùng. Cực đấy, mà cũng vui đấy. Ông bà không khen, chỉ tán thưởng ngầm bằng chén trà sáng ý nhị, lâu lâu mới xuýt xoa: “Nước hồ hãm trà vị ngon hơn hẳn”.

Thương gánh hàng rong tất tả ngược xuôi

Sau này, khi ông bà ngã bệnh rồi lần lượt qua đời, chiếc đòn gánh được dựng ở một góc nhà, lạc lõng. Vậy mà mẹ vẫn chả thư thả hơn chút nào. Nhiều hôm nhìn mẹ đi chợ về một tay dắt em tôi, tay kia là chiếc giỏ với năm ba thứ quà bánh, chợt nhận ra “đôi quang gánh” của người phụ nữ lớn lao và nặng nề hơn nhiều. Mỗi khi đi xa về, thấy dáng mẹ lui cui sau bếp, lại nghĩ về cuộc đời của những người mang trên vai đôi quang gánh chất đầy những hy sinh.

Một gánh tương tư

Ngày nay xã hội phát triển, muốn tìm gì chỉ cần đẩy giỏ vào siêu thị. Hóa đơn lớn, hàng nặng là có nhân viên giao tận nhà. Người ta ham cái mát mẻ của điều hòa hơn là việc ngồi xuống lựa hàng dưới cái nắng trưa và mùi phố chợ ngan ngát. Nhưng tôi vẫn thích đi chợ. Vì trong siêu thị chỉ có loa thông báo giá rau, giá thịt, thông báo các chương trình giảm giá… Ngồi ở chợ, thụp xuống để mua dăm ba món hàng, vừa được ké miếng quạt từ chiếc nón lá của cô bán hàng, vừa được nghe đôi ba lời hỏi han hay câu chuyện xóm giềng ngọt lòng mà đầm ấm. “Mua đi con, mấy bó rau này cô lựa kỹ dữ lắm đó. Vườn nhà cái gì cũng có, mùa nào thức nấy, cái nào ngon cô mới đem bán thôi hà”. Cái chữ “hà” nghe sao mà thật thà, chân chất quá đỗi.

Thương gánh hàng rong tất tả ngược xuôi

Có lần, tôi hỏi một người phụ nữ tất tả gánh hàng rằng sao không dành dụm rồi sang lại cái mặt bằng trong chợ, vừa cố định, vừa đỡ vất vả. Cô không nói, chỉ cười hiền bảo chắc tại số khổ quen rồi. Cứ đi miết nên ngồi một chỗ đâm chồn chân. Vả chăng, khách hàng mua đồ ở đây quen rồi, chuyển đi người ta lại trách. Khách của cô khắp phố rải rác năm ba mối quen. Nhiều khi nhìn những gương mặt đó, nụ cười đó đâm “ghiền” lúc nào không biết. Không phải “ghiền” người, mà là trân quý cái tình người ta đối đãi với nhau.

Mà kể cũng lạ, có nhiều thứ hàng người ta chỉ muốn tìm mua khi gặp người bán gánh. Những thứ quà quê không đắt đỏ mà lại đủ đầy hương vị của mùa màng, của quê hương ruộng đồng sông nước. Tôi vẫn nhớ những gánh xôi, gánh bún với lời rao làm bụng dạ cồn cào. Nhớ cả những gánh rau mà mỗi bên chắc phải cả trăm thứ, được gom lại sau một đợt “mót vườn”. Chỉ vậy thôi, có gì bán nấy, còn tấm lòng và lời cảm ơn khuyến mãi trăm phần trăm.

Vai gầy biết ngả vào ai?

Những người phụ nữ buôn gánh bán bưng nhìn chung khá giống nhau. Chiếc áo nâu sồng, gương mặt hơi cúi, nhẫn nại nhấn nhá từng bước không nhanh không chậm, từ từ khắc vào tâm khảm ta dáng vẻ khổ cực của một đời lam lũ ngược xui.

Thương gánh hàng rong tất tả ngược xuôi

Đôi bên quang gánh, người ta cố gắng giữ thăng bằng giữa mối lo cơm áo gạo tiền và niềm hạnh phúc bé mọn. Giữ giấc ngủ yên bình cho những đứa con, đứa cháu, giữ cả một nếp phong tục buôn bán của một thành phố chưa dứt khỏi mùi phù sa. Họ không oán than, không kể lể, nhưng vẽ câu chuyện đời mình qua từng bước chân rảo dọc khắp các nơi.

Với tiết trời tháng sáu khi mưa khi nắng, tự nhiên thấy chạnh lòng khi bắt gặp trước nhà một gánh hàng rong đang co ro trú mưa. Và hình như mưa lâu quá, nên bên hiên có thêm một đôi mắt ướt.

Video đang hot
Nhạc sĩ Hàn Châu: “Cuộc đời tôi có 200 bài hát không lẽ phải có tới 200 cuộc tình?”

[Kul.vn] Trong buổi tập đêm thi thứ 3 của Hãy Nghe Tôi Hát, nhạc sĩ Hàn Châu bất ngờ đến xem các thí sinh...

Ngọc Thanh Tâm thừa nhận bị “sốc”, sụt cân khi tham gia “Mỹ nhân hành động”

[Kul.vn] Sau khi tung trailer chính thức và hé lộ loạt thông tin hậu trường của diễn viên Phương Oanh,...

Vào khách sạn chỉ để ngắm cò, người chồng tá hỏa khi nghe lời giải thích của gã đàn ông đưa vợ vào nhà nghỉ

[Kul.vn] Người chồng tiếp tục giải thích với bà chủ nhà nghỉ cũng là nói cho người vợ nghe, "Cháu đã tạo...

Trắc nghiệm: Con vật đầu tiên bạn nhìn thấy sẽ nói được bạn đang cảm thấy gì!

[Kul.vn] Chúng ta không thực sự nhìn được thế giới xung quanh, mà mọi hình ảnh thực chất đều là cảm nhận...

Quán bún bò chặt khách du lịch 80.000/tô bị phạt hành chính tại Đà Nẵng

[Kul.vn] Tiếp nhận phản ánh, UBND phường Thạch Thang đã phối hợp với Đội quản lý thị trường số 1 Đà Nẵng...

Troll Thiện Hiếu trong kỉ niệm 800 ngày yêu, Tia Hải Châu nhận cái kết đắng từ bạn trai

[Kul.vn] Vào ngày 14/7 vừa qua, chuyện tình của cặp đôi đã bước sang ngày thứ 800. Để kỷ niệm con số đặc...

Không được nhường chỗ, hành khách nữ đã làm việc này khiến cả toa tàu hoang mang

[Kul.vn] Mới đây, 1 người phụ nữ lấy lý do bản thân là nữ giới yêu cầu người đàn ông trước mặt nhường...

Bảo Anh và Hồ Quang Hiếu lại tiếp tục diện giày đôi đi du lịch cùng nhau khiến fans hi vọng cặp đôi sẽ quay lại

[Kul.vn] Sau Iceland, Côn Đảo trước đó, mới đây nhất Bảo Anh, Hồ Quang Hiếu còn bị dân mạng nhanh chóng...