Sài Gòn hay lắm, nhìn đâu cũng thấy người, ngập ngụa trong mùi khói xe, ai cũng vội vã ào ạt đeo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Nhưng cũng chẳng khó để bắt gặp những khoảnh khắc thảnh thơi "mặc kệ đời" giữa chốn Sài Gòn bon chen.

Nếu dành một ngày, một tuần, hay cả năm để ngắm Sài Gòn bạn sẽ chẳng thể nào chán bởi con người nơi đây luôn có những điều mới mẻ. Dù bạn là người phương nào, đang làm công việc gì, khi đến Sài Gòn cũng sẽ không cảm thấy lạc lõng, xa lạ bởi những con người quá đỗi gần gũi.

Có những người họ chẳng quan tâm phù hoa phố thị, vì họ biết dù có mong thì cuộc sống vẫn vậy nên họ chọn cách nhẹ nhàng hơn, đó là cảm nhận và lặng lẽ nhìn đời.

Có khách thì vui, không có thì chịu. Nghề này sao bắt khách vô được?
Tranh thủ lúc vắng khách.
Tuổi già có một nỗi sợ rất riêng...
...Và cũng có những thú rất riêng.
Một mai, một cuốc, một cần câu,

Thơ thẩn dầu ai vui thú nào...
...Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ,

Người khôn, người đến chốn lao xao.
Một mình một bóng...
Hưởng thụ cuộc sống theo cách của ta.
Ngày mai ra sao thì cũng đã là số mệnh của mỗi người.
Ta cứ thảnh thơi cho đời thanh thản.
Ở đây, đối với họ ồn ào ngoài kia là vị khách không được mời.
Đời sao thảnh thơi, nhẹ nhàng đến thế.
Quên hẳn nơi chốn đây là Sài Gòn đầy bon chen xuôi ngược.

Người dân Sài Gòn ngược nắng để mưu sinh

Video đang hot