Quá khứ, hiện tại và tương lai

Đất nước xa lạ, thành phố xa lạ và những con người cũng xa lạ. Tôi bước đi trong vô thức, cố tìm chút ấm áp giữa dòng đời lạnh lùng. Đây là con đường bản thân đã chọn. Giữa tình yêu và ước vọng, tôi đã chọn cái thứ hai, đánh đổi tình yêu của mình lấy vinh quang của hôm nay. Những ngọn đèn đường lấp lánh, tôi ngồi lặng một góc công viên nhìn dòng người vội vã đi về, không ai trong số đó thuộc về mình. Tôi tự hỏi, phải chăng mình đã sai?

Đất nước xa lạ, thành phố xa lạ và những con người cũng xa lạ. Tôi bước đi trong vô thức, cố tìm chút ấm áp giữa dòng đời lạnh lùng. Đây là con đường bản thân đã chọn. Giữa tình yêu và ước vọng, tôi đã chọn cái thứ hai, đánh đổi tình yêu của mình lấy vinh quang của hôm nay. Những ngọn đèn đường lấp lánh, tôi ngồi lặng một góc công viên nhìn dòng người vội vã đi về, không ai trong số đó thuộc về mình. Tôi tự hỏi, phải chăng mình đã sai?

“Viễn, em sai thật rồi sao?”

Trình Viễn, cái tên này là tư niệm cả tuổi thanh xuân của tôi. Yêu anh, rất yêu anh. Ngoại trừ bố mẹ thì anh là người quan trọng nhất của tôi. Nhưng bốn năm trước chính tôi đã đẩy anh ra xa cuộc đời mình.

- Lại chạy đi đâu thế, mau lại đây?

Ngày bên nhau, anh hay nói với tôi như thế mỗi lúc hẹn hò. Trong đoạn kí ức ngọt ngào kia, anh sẽ đi phía trước nắm tay tôi vì sợ tôi lạc mất, tôi thường lén thoát khỏi tay anh để anh đi tìm mình. Muốn biết bản thân có quan trọng với người con trai mình yêu hay không là tính cách đặc trưng của con gái, tôi cũng thế. Bây giờ nghĩ lại, có phải vì từ đầu bản thân luôn lẩn trốn, chúng tôi luôn phải đi tìm nhau như thế để hôm nay cả hai không sao tìm thấy nhau được nữa. Tôi đi quá xa, mà anh cũng mệt mỏi kiếm tìm.

“Viễn, anh có yêu em không?”

Câu hỏi này tôi rất hay hỏi anh. Ba năm yêu nhau, từ phía anh tôi nghe rất nhiều lần từ “Có!”, nhưng chưa một lần anh hỏi tôi, cũng chưa một lần tôi nói mình yêu anh.

Tuổi mười tám đầy mơ mộng tôi gặp Trình Viễn - chàng trai nổi bật giữa bao người. Đến hôm nay tôi vẫn không hiểu vì điều gì anh lại thích tôi, một cô gái ngoại trừ học lực giỏi thì không có gì đặc biệt. Ngày yêu anh, tôi rất lo một ngày anh nói rằng anh vốn không thích tôi, nói với nhau lời chia tay hoặc bảo rằng anh đã tìm thấy người tốt hơn. Mãi mãi cũng không ngờ, cuối cùng, người ra đi lại là tôi.

Quá khứ, hiện tại và tương lai

- Anh nói hai chúng ta có thể yêu nhau bao lâu? – Tôi hỏi anh.

- Anh không biết. Vi, tương lai không ai biết trước, anh chỉ biết nên trân trọng hiện tại. Vì tương lai có rất nhiều kiểu, nhưng thực tại này chỉ có một mà thôi. - Anh trả lời.

Phải, hiện tại chỉ có một mà tương lai lại quá nhiều. Chúng tôi đi cùng một con đường suốt ba năm thanh xuân, tôi của ngày đó thỏa mãn với việc anh chở mình trên chiếc xe đạp cũ, thích thú với những món ăn lề đường, với những điều đơn giản nhất. Vì ngày ấy anh bên tôi. Hôm nay, tôi tự mình bước đi, xã hội khắc nghiệt khiến cô bé ngây ngô và ngốc nghếch buổi đầu không còn nữa. Minh Vi của hiện tại bó mình trong bộ đồ công sở, quen thuộc với những buổi tiếp khách trên bàn tiệc sang trọng, trở nên khôn khéo và ranh ma trên chốn thương trường, nghiêm khắc với cương vị trưởng phòng Marketing một công ty xuyên quốc gia tầm cỡ. Bốn năm, quả thật có thể thay đổi một con người.

“Viễn, anh thích em của quá khứ hay em của bây giờ?”

Tôi ngước mắt nhìn lên tòa nhà cao chọc trời chiếu những ánh sáng le lói phía xa, thành phố này xa hoa và lộng lẫy, không thấy được sao trời. Trong quá khứ, anh và tôi ngồi trên thảm cỏ công viên ngắm nhìn dải ngân hà rộng lớn. Đêm đó, tôi hỏi anh:

- Em nghe nói mỗi vì sao tượng trưng cho một người; anh nói xem trên bầu trời đó đâu là em, đâu là anh?

Trình Viễn cười, gõ đầu tôi, nói tôi ngốc. Anh chỉ lên bầu trời, bảo:

- Khoa học đã chứng minh điều đó không đúng rồi, vậy mà em vẫn tin sao? Những vì sao ta đang thấy thật ra đã chết từ rất lâu, ánh sao rất đẹp nhưng cũng rất xa. Vi, anh không muốn làm sao trời vì nếu là vậy anh sợ mình không tìm thấy em nữa.

Minh Vi của năm đó lắc đầu, vô cùng quyết đoán nói với anh:

- Em muốn làm sao Kim, nó là ngôi sao mọc sớm nhất nhưng cũng lặn trễ nhất; như vậy em có thể nhìn thấy anh nhiều hơn. Trình Viễn, nếu một ngày anh không tìm thấy em thì em sẽ tìm anh, em hứa!

Tôi tựa người vào băng ghế đá, mùi rượu từ cơ thể lan ra. Những buổi tiệc tùng thế này khiến bản thân mệt mỏi, mỗi khi như vậy tôi lại nhớ anh. Lời hứa năm đó, người thất hứa lại là tôi. Gió lạnh vùng ôn đới từng cơn thổi qua, rét buốt, nhưng cái lạnh nơi đáy tim còn đáng sợ hơn. Cố tìm lấy một vì sao giữa khoảng không hẹp bao bởi những tòa nhà cao ngất nhưng vô vọng, cũng như anh mãi mãi không thể tìm lại nữa. Tôi cười, lòng đắng chát, rất muốn khóc nhưng nước mắt không thể rơi. Tôi từng thề, đời này trừ anh, Nguyễn Minh Vi sẽ không rơi một giọt nước mắt trước mặt ai nữa. Người ta khóc vì muốn giải tỏa, muốn tìm chút an ủi; mà người tôi cần nay không còn bên cạnh, bảo tôi khóc vì ai đây?

“Trình Viễn, Trình Viễn, em mệt mỏi rồi… nhưng anh ở đâu?”

Minh Vi của quá khứ từng mơ ước một ngôi nhà ấm áp, chúng tôi kết hôn, anh đi làm, tôi ở nhà, một cuộc sống giản đơn. Tiếc thay, thực tại khắc nghiệt đã phá tan giấc mộng đẹp kia. Minh Vi của hôm nay có một căn hộ hạng sang ở trung tâm thành phố rộng lớn và phát triển bậc nhất nhưng lòng lại cô đơn hơn bao giờ hết. Ai hiểu được cái cảm giác sau một ngày lao đầu vào mưu tính, vào những sổ sách giấy tờ và đề án; điều chờ mình là một căn phòng trống trải, im lặng và tối tăm. Bốn năm, tôi cứ ngỡ mình đã quen như thế nhưng hóa ra tất cả chỉ là giả dối. Trong trái tim của Minh Vi tuổi hai mươi lăm vẫn mang theo cái khát khao của tuổi mười tám, vẫn nhớ một người từng nói:

- Minh Vi, khi nào mệt mỏi thì quay đầu lại, anh luôn ở đó làm chỗ dựa cho em.

“Em quay đầu lại nhưng anh không còn ở đó chờ em nữa rồi!”

Gương mặt kia ngày tôi nói lời chia tay như mới hôm qua. Anh đau lòng, thất vọng nhưng không nói một câu nặng lời, chỉ nhẹ nhàng chúc tôi lên đường bình an. Tôi từng trách anh, trách anh không hỏi tôi lí do, không giữ tôi ở lại; sao anh không thử níu tôi bên mình, biết đâu ngày đó tôi đã không rời khỏi. Tuy nhiên, bản thân càng rõ, dù anh nói gì thì quyết định kia cũng không thể thay đổi vì đó là con đường duy nhất của Nguyễn Minh Vi hai mươi mốt tuổi.

Bố mẹ tôi ly hôn năm tôi mười tuổi, mẹ lấy một người ngoại quốc rồi di dân đi. Tôi sống cùng bố. Cứ ngỡ mọi việc cứ thế mà qua, ai biết rằng, năm tôi hai mươi mốt tuổi người đã nuôi mình khôn lớn lại qua đời vì đột quỵ tim. Khi đó là nghỉ hè, cuộc gọi từ người bạn của bố còn in đậm trong tâm thức:

- Vi, con mau đến bệnh viện tỉnh, bố con lên cơn đau tim đang cấp cứu trong này!

Thứ chờ tôi là một băng ca với tấm vải trắng phủ lên người ông; cả một câu nói cuối cũng không kịp thốt ra. Sau đó, mẹ nghe tin quay về và đón tôi đi cùng bà. Năm hai mươi mốt tuổi trở thành một mảng đen trong kí ức tôi, năm đó tôi mất đi người thân yêu nhất. Cũng mất đi anh, người tôi yêu bằng cả trái tim. Một năm, tôi từ kẻ có bố yêu thương, có anh bên cạnh phải một mình thích nghi với đất nước xa lạ, những con người không cùng tiếng nói, không cùng niềm đau mất bố và anh. Dượng rất tốt, nhưng ông vẫn không phải bố. Tốt nghiệp đại học thì tôi chuyển ra ngoài sống, với bằng cấp tốt và năng lực bản thân không khó để tôi xin vào một công ty có tiếng và hình thành Minh Vi của hôm nay.

Quá khứ, hiện tại và tương lai

Cô độc. Ttôi từng nghĩ bản thân như vậy và bốn năm tôi luôn giữ chính mình như thế. Bốn năm, ai ngờ rằng ngày gặp nhau của chúng tôi lại trong cái hoàn cảnh trớ trêu này. Anh mặc vest đen, vẫn khuôn mặt tuấn tú, theo năm tháng càng thêm mạnh mẽ và dày dặn. Trên bàn tiệc anh làm như không quen tôi, cười nhẹ chào hỏi:

- Nice to meet you, Mrs.Vivian!

Trình Viễn, không có tôi thì anh vẫn thành công, trở thành giám đốc một công ty lớn và giờ là đối tác của tôi. Giây phút đó tôi tự dặn lòng không tiến đến tìm anh, từng nghĩ gặp lại sẽ có rất nhiều điều muốn nói nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời. Cuối cùng, tôi cũng phát hiện, mọi chuyện đã thuộc về quá khứ. Nguyễn Minh Vi hay Trình Viễn giờ đây đều chỉ là hồi ức của cả hai. Anh của hôm nay đầy tự tin và vinh quang, còn tôi cũng có cuộc sống của mình. Có thể hiện tại này không phải tương lai trong quá khứ mà chúng tôi mong muốn, nhưng không ai có thể thay đổi sự thật, con người chỉ có thể chấp nhận. Anh đã làm được, tại sao tôi lại không?

“Trình Viễn, chúc mừng anh đạt được ước mơ!”

Tôi nhớ anh từng muốn có cơ hội làm cho công ty này, khi nhìn thấy đối tác tiếp theo tôi đã chợt nhớ đến anh nhưng không ngờ cả hai lại gặp gỡ như thế. Không dám nghĩ sẽ bắt đầu lại, anh chưa từng buông tay, chỉ có tôi không biết nắm lấy. Anh xứng đáng với người tốt hơn. Những năm qua, bao lần tôi tự hỏi: “Anh đang làm gì? Anh có nhớ đến tôi? Lúc này, người bên anh là ai? Anh có hận tôi không?”... rất đau lòng nhưng không thể làm khác. Từ ngày xa anh, tôi đã học cách chấp nhận, vì đời này không ai ở mãi chờ ai, kể cả anh và tôi.

Đứng dậy chuẩn bị về nhà. Tôi biết hôm nay sẽ là lần cuối bản thân yếu đuối như thế, cuộc đời giống như những đường thẳng, cắt đường thẳng này cũng sẽ cắt những đường thẳng khác. Tuổi thanh xuân tươi đẹp tôi tình cờ bước cùng anh, cùng nhau lưu lại những hồi ức đẹp nhất. Nguyễn Minh Vi biết ơn Trình Viễn, vì những năm tháng đó nhờ anh mà cuộc đời sau này của tôi không hối tiếc đã lãng phí tuổi trẻ. Ai cũng từng một lần điên cuồng mà yêu, từng mơ mộng một đời. Mà cuộc đời Nguyễn Minh Vi chính là Trình Viễn.

Một mẫu giấy nhỏ xếp ngay ngắn nằm trong túi áo, tôi gần như biết chủ nhân của nó; ngoài anh còn ai nữa chứ? Hàng chữ quen thuộc, theo những câu viết cũng đem những nuối tiếc cuối cùng rời đi. Tôi biết, mình từng yêu một người xứng đáng.

“Minh Vi, rất mừng vì gặp lại em. Hãy hạnh phúc với lựa chọn của mình, quá khứ còn đó không thể thay đổi, tương lai quá xa không nắm bắt được, chỉ có hiện tại là thuộc về bản thân. Hợp tác vui vẻ!”

Yêu, đã yêu rất nhiều. Có lẽ đời này cũng không tìm thấy một người giống anh tha thứ, bao dung và thấu hiểu tôi đến thế; không ai quan tâm và nuông chiều tôi như anh. Nước mắt chợt rơi. Tôi cười, lòng nhẹ đi; dù anh nghĩ gì khi viết mẩu giấy này thì tôi cũng tin rằng anh đã buông xuống tất cả. Những ánh đèn đường như rực rỡ hẳn ra, dòng người cũng trở nên hiền hòa; anh nói không sai, tôi phải nắm lấy hiện tại. Trước mắt, tôi thấy ngày mai ngập ánh sáng, dù bước một mình vẫn không cô đơn, cảm giác tội lỗi bao năm đã gỡ bỏ, anh đã không bận tâm thì bản thân cũng nên như vậy. Ngày mai, tôi muốn khi gặp mặt tặng cho anh một nụ cười, tôi muốn nói với anh:

“Cảm ơn!”

Cảm ơn anh vì tất cả, vì những gì anh đã dành cho Nguyễn Minh Vi của quá khứ và sự thứ tha cho tôi của hiện tại. Tương lai, không ai biết, con đường đó có lẽ vẫn sẽ đơn độc bước đi, có thể tìm thấy ai khác, cũng có khi quay về bên nhau. Thành phố lạnh lùng và xa lạ trong mắt tôi chợt thân quen, sự ấm áp trong tim len lỏi; tôi chờ đợi tương lai. Cũng như anh đã nói, hạnh phúc với lựa chọn của mình.

Video đang hot
Tột cùng nỗi đau là sự bao dung lóe sáng trong cô gái Kim Nhã

[Kul.vn] Đêm thi cuối cùng của chủ đề Vai diễn sở đoản đã mang đến nhiều ấn tượng cho khán giả với sự trở...

Trịnh Thăng Bình "làm nên ăn ra" trên top trending Youtube khi lần đầu hát đôi cùng Liz Kim Cương

[Kul.vn] Tối 20/7, đúng 2 ngày ra mắt, MV "Cho Anh Xin Thêm Một Phút" của Trịnh Thăng Bình chính thức giữ...

Mâu Thủy phản ứng cực gắt khi nói về vấn đề tuổi tác với các thí sinh Top Model Online 2019

[Kul.vn] Trong tập 1 Top Model Online, Mâu Thủy không ngại đánh mất hình ảnh thân thiện của một “nữ hoàng...

Khoảnh khắc cuộc đời tập 75: Chỉ mới 16 tuổi - Tôn Nữ Ngọc Trinh đã bắt đầu với dự án “giữ hồn dân tộc”

[Kul.vn] Chỉ mới 16 tuổi, Tôn Nữ Ngọc Trinh đã sở hữu riêng cho mình một dự án về việc duy trì những...

Trai đẹp Huy Luân khiến Đông Đào, Quang Hà “lục đục nội bộ”

[Kul.vn] Sau tập 18 với chủ đề Chuyện của người ở lại, Top 3 Tình Bolero bảng phòng trà chính thức gọi...

“Đạo diễn triệu view” Huỳnh Phúc Thanh Nhân tự hào vì truyền cảm hứng sinh con cho Trấn Thành – Hari Won

[Kul.vn] Huỳnh Phúc Thanh Nhân cho biết, vì quá tham công tiếc việc nên cô từng bị bệnh nặng. Thời gian...

Phương Oanh, Ngọc Thanh Tâm, Jang Mi và DJ Oxy vui vẻ hội ngộ tại họp báo Mỹ Nhân Hành động

[Kul.vn] TP. Hồ Chí Minh ngày 19/07/2019 – Sau hơn một năm chuẩn bị và sản xuất, chương trình truyền hình...

Cô bạn chiếm trọn spotlight khi sở hữu tên độc "Huỳnh Thị Biết Điều"

[Kul.vn] Hẳn là cha mẹ của cô gái này đã suy nghĩ thấu đáo lắm.

Thiếu nữ bị quăng 'bom thối' dầu nhớt trộn p.h.â.n vào người khi đang ngồi uống trà chanh

[Kul.vn] Đang ngồi uống nước tại một quán ven đường, nhiều khách hàng bất ngờ bị người lạ ném phân trộn...