Trước cái chết của 250 học sinh trong vụ chìm phà Sewol năm 2014, khi đến thăm nhà của các nạn nhân, phóng viên đã không giấu được cảm xúc khi phòng ngủ của các em vẫn được gia đình giữ nguyên vẹn như phút ban đầu.

Vụ chìm phà Sewol năm 2014 có thể nói là một trong những thảm kịch đáng quên nhất với người dân Hàn Quốc. Chỉ vì sự tắc trách của đội ngũ lái phà, 304 người, trong đó có 250 học sinh trường Dawon đã ra đi mãi mãi.

Nhiều gia đình nạn nhân đã không thể nào chấp nhận được sự mất mát quá lớn này. Họ vẫn giữ gìn phòng ngủ của các em nguyên vẹn như ngày trước lúc ra đi, với hy vọng níu kéo chút gì đó hình bóng thân quen năm nào.

Và phóng viên ảnh của Reuters, Kim Hong-Ji đã tìm đến những căn phòng này để ghi lại những bức hình đầy cảm xúc, một khía cạnh khác ít ai biết trong vụ tai nạn đường thủy thương tâm. 

Anh đã lắng nghe những tâm sự của người thân các nạn nhân. Qua đó truyền tải những nỗi niềm của người ở lại trên từng thước ảnh lay động lòng người. 

Shin Chang-sik (trái) và Jung Bu-ja, cha mẹ học sinh Shin Ho-sung, nạn nhân trong vụ chìm phà Sewol đang chụp ảnh trong phòng của con trai tại Ansan. "Tôi đã biểu tình, yêu cầu được biết nguyên nhân cụ thể của vụ tai nạn. Người nước ngoài đã vây kín tôi và chụp ảnh. Tôi cảm giác mình giống như thú lạ. Tất cả những gì tôi muốn biết chỉ là vì sao thuyền viên đều thoát trong khi con tôi lại chết", Jung Bu-ja cho biết.
Đồng phục của cậu học sinh Shin Ho-sung được cha mẹ giặt ủi ngay ngắn về treo trong phòng. Ước mơ của Shin là được trở thành giáo viên tiếng Hàn.
Shin cũng rất thích âm nhạc. Đánh guitar chính là một tài lẻ của cậu luôn thu hút các bạn học nữ.
Huh Heung-hwan (phải) và Park Eun-mi, cha mẹ học sinh Huh Da-yoon ngồi trên chiếc giường của con gái họ. Bà Park nghẹn ngào chia sẻ: "Tôi không còn biết nghĩ gì ngoài việc phải tìm lại con gái mình. Cho dù bao nhiêu năm qua đi thì nó vẫn giống như ngày đầu tiên tôi mất con bé. Giờ thì tôi đã hiểu, sống một cuộc đời thanh thản, bình dị như bao gia đình khác mới là điều khó khăn nhất đời này".
Chiếc hộp chứa đựng những sở thích nhỏ nhặt trong cuộc sống ngắn ngủi của Huh Da-yoon. BEAST chính là nhóm nhạc cô hâm mộ nhất. Sau này, Huh Da-yoon muốn được trở thành giáo viên mầm non.
Chú chó cưng của Huh Da-yoon sau bao năm vẫn luôn đợi cô chủ của mình trở về.
Bà Ahn Myeong-mi, mẹ của Moon Ji-sung vẫn luôn vệ sinh căn phòng của con gái mình hằng ngày. "Từ sau tai nạn của con gái, tôi đã không còn có thể tin tưởng vào bất cứ điều gì trên đời này nữa", bà Ahn chia sẻ với phóng viên Kim.
Quần áo và những vật dụng cá nhân của cô tiếp viên hàng không tương lai Moon Ji-sung được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp.
Di ảnh của Moon Ji-sung được treo trong phòng của cô bé tại Ansan. Đây chính là cách người mẹ giữ lại chút gì đó của con gái để vơi bớt sự nhớ nhung ám ảnh bà ngày qua ngày.
Căn phòng của cậu học sinh Jeon Hyeon-tak thiệt mạng trong thảm họa Sewol năm 2014 vẫn được người mẹ Lee Hye-kyung giữ nguyên. "Giây phút nhận thi thể của Hyeon-tak, tôi thậm chí còn không thể khóc lên một cách đau đớn như bao người. Tôi đã nuôi nấng nó bằng cả con tim suốt ngần ấy năm. Hyeon-tak à, mẹ cảm ơn con vì những năm tháng ta đã ở bên nhau", bà Jeon trò chuyện với phóng viên Kim.
Quả địa cầu trong phòng Hyeon-tak vẫn nằm trên bàn của cậu như ngày nào. Hyeon-tak luôn có niềm đam mê đặc biệt với những chuyến du lịch.
Đến đôi giày thuở nhỏ của Hyeon-tak cũng được mẹ cậu giữ lại. Nó luôn khiến bà nhớ lại những ngày đầu cậu chập chững bước đi.
Với Park Ye-ji, căn phòng của cô cũng còn nguyên vẹn, chỉ trừ sự xuất hiện của di ảnh và bàn thờ của cô học sinh đáng thương này. "Mọi kỷ vật của con bé tôi đều giữ lại. Tại sao một mệnh lệnh đơn giản nhất là rời khỏi phà mà bọn họ cũng không thông báo cho bọn trẻ? Tôi thực sự không hiểu được", Eom Ji-yeong, mẹ của cô bật khóc khi nhắc về con gái mình.
Chú thỏ bông mà Park Ye-ji không bao giờ chịu rời xa năm nào giờ đây nằm trơ trọi một góc tường. Park Ye-ji từng chia sẻ rằng cô bé muốn được trở thành một lập trình viên sau khi tốt nghiệp.
Mẹ của Park Ye-ji và tấm ảnh cô bé (thứ 4, hàng trên cùng từ trái qua) chụp cùng các bạn học năm 15 tuổi.
Kim Youn-sil, mẹ của học sinh Jeong Cha-woong chưa bao giờ thôi nhớ con trai mỗi khi bước vào căn phòng này. "Đến phút cuối, bọn trẻ vẫn giữ bình tĩnh và thậm chí là lo lắng cho chúng tôi hơn cả tính mạng chúng. Giờ đây tôi chỉ muốn chuyển đến nước ngoài sinh sống để rũ bỏ mọi thứ nhưng không biết Cha-woong liệu có đồng ý hay không", bà Kim chia sẻ.
Khối rubik, vật bất ly thân của Cha-woong khi còn sống. Mặc dù yêu thích rubik nhưng cậu không hề là mọt sách như vẻ bề ngoài. Ước mơ của cậu là trở thành bậc thầy kiếm đạo.
Bằng khen và chứng chỉ của Cha-woong trong phòng cậu. Sau thảm kịch phà Sewol, Hiệp hội Kiếm đạo Haedong đã trao chứng chỉ, công nhận thành quả của cậu bé đam mê rubik này.
Bà Jung Hye-suk, mẹ của nam sinh Park Sung-ho gượng cười khi tiếp phóng viên Kim. "Những đứa trẻ ngoan đã ra đi vì sai lầm của người lớn. Thảm họa phà Sewol đã dạy chúng ta một bài học ở xã hội này và người lớn phải sửa chữa nó. Nhìn bọn trẻ đi, đến phút cuối vẫn lo lắng cho nhau, cho gia đình ở nhà chứ không hề có một chút gì oán hận xã hội này", bà Jung không muốn sự ra đi của 250 học sinh bị lãng phí.
Thẻ học sinh, những lá thư của bạn học Park Sung-ho được người mẹ cất giữ và bảo quản cẩn thận. Ước mơ trong tương lai của Sung-ho là được trở thành linh mục.
Chiếc áo đồng phục đầy hoài niệm của Sung-ho vẫn treo ngoài tủ áo.
Kim Mi-hwa, mẹ của nam sinh Bin Ha-yong trong căn phòng con trai mình. "Đó đều là những đứa trẻ đáng yêu và đáng quý. Tất cả chúng đều có quyền được trân trọng và yêu thương. Mất đi chúng chính là mất mát lớn đối vối đất nước này", bà Kim bày tỏ nỗi niềm về thảm họa phà Sewol.
Những bản vẽ phác họa của Bin Ha-yong được mẹ cậu gom lại và giữ gìn cẩn thận.
Một mô hình điêu khắc vô cùng thú vị và sáng tạo trong phòng của cậu. Bin Ha-yong đã lên cho mình một kế hoạch vô cùng chắc chắn về tương lai để trở thành họa sĩ nổi tiếng nhất Hàn Quốc.
Căn phòng của nữ sinh Jeon Ha-yeong vẫn dễ thương và nhẹ nhàng như ngày nào. "Tôi ước gì đất nước này có thể khiến chúng tôi có cảm giác được bảo vệ. Mặc dù rất muốn nói với em gái Jeon Ha-yeong rằng con bé có thể sống trong an toàn, tuy nhiên tôi không thể", mẹ của Ha-yeong, Kim Yu-jeong cho biết.
Những hình ảnh xinh đẹp của cô bé Kim Yu-jeong trong phòng. Ước mơ của Yu-jeong là được trở thành một người hoạt động nhân đạo giúp đỡ mọi người trên thế giới.
Shin Jum-ja (phải) và Jung Soo-beom, mẹ và em trai của nam sinh Jung Hwi-beom đã thiệt mạng dưới chuyến phà Sewol. "Trước khi thảm kịch xảy ra, cả nhà vẫn còn nói chuyện rất nhiều. Giờ đây, để tránh đau lòng khi nhắc đến Hwi-beom, chúng tôi không còn trò chuyện như trước. Nếu có thể, tôi muốn ôm thằng bé một lần nữa", bà Shin không kiềm được cảm xúc.
Những bức ảnh của chàng trai thiết kế xe hơi trong tương lai được gia đình lồng ghép vào những thước phim. Lẽ ra bộ phim cuộc đời của Jung Hwi-beom đã vô cùng tươi đẹp, thế nhưng nó đã kết thúc quá sớm.

Được biết, ngày 22/3 vừa qua, chính quyền Hàn Quốc đã triển khai kế hoạch trục vớt phà trong vòng 8 ngày để đưa thi thể 9 người mất tích về với đất mẹ. Theo Yonhap News cho biết, nếu thời tiết và mọi điều kiện thuận lợi, quá trình trục vớt sẽ hoàn thành vào ngày 4/4. Đến lúc đó, mọi câu hỏi xung quanh vụ việc sẽ có đáp án.

Trục vớt phà Sewol: 76 triệu USD và 1 năm trời dang dở

Video đang hot