Nơi xóm trọ nhỏ của những người dân lao động nghèo giữa lòng Thủ đô vẫn thường xuyên vang vọng tiếng đàn guitar của người lính năm nào như xua đi cái mệt mỏi xô bồ của cuộc sống mưu sinh.

Tranh thủ giờ nghỉ trưa, ông Bốn râu lại đem đàn guitar ra đàn hát nơi phòng trọ tồi tàn chưa đến 6m2, trên vách treo kín cả quần áo, xoong nồi, bát đĩa và cả những giỏ hoa ông nhặt về… khoảng trống còn lại chỉ đủ trải chiếc chiếu để ngồi.

Tranh thủ thời gian nghỉ trưa, hay sau 11h đêm đi làm về, ông vẫn đem đàn ra đánh góp tiếng hát mua vui cho cả xóm trọ. Tiếng đàn của ông dường như đã trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu của xóm nhặt rác Hoàng Cầu, Đống Đa, Hà Nội.

Mọi người yêu mến gọi ông gọi ông với cái tên thân thuộc nghệ sĩ guitar Bốn râu. Đó là biệt danh mà các đồng đội đặt cho ông từ những ngày còn trong quân ngũ. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Nam Định, nhưng từ nhỏ ông đã đam mê ca hát, đặc biệt là đàn guitar.

Hồi nhỏ chưa có đàn, ông mượn của bạn bè về tự học, sau một thời gian dài đi mò cua bắt ốc dành dụm được chút tiền ông lên thành phố Nam Định để chọn cho mình một cây đàn ưng ý. Từ đó tiếng đàn guitar đã theo ông suốt cả đời người. Thời gian trong quân ngũ, làm quân y nhưng đam mê văn nghệ, ông mang tiếng hát của mình để phục vụ cho anh em trong quân đội. Và cũng chính nhờ tiếng đàn của mình mà ông gặp được người phụ nữ của cuộc đời mình.

Cuộc sống mưu sinh một mình trên đất khách quê người vất vả, ông làm đủ nghề để sống, từ bảo vệ, xe ôm đến nhặt ve chai. Công việc chính của ông là làm vệ sinh, ngoài giờ làm việc ông đi nhặt giỏ hoa bán lại cho cửa hàng với giá từ 1000 đến 2000 đồng nhưng lúc nào ông cũng vui. Và cũng chính nhờ tiếng đàn của mình mà ông gặp được người phụ nữ của cuộc đời mình. Bà Trần Thị Màu chia sẻ: ‘‘Tôi yêu, lấy ông ấy cũng vì tiếng đàn của ông ấy’’.

Ông chia sẻ: ‘‘Tôi không bao giờ hát bài buồn, toàn hát bài vui thôi. Vì cuộc sống của tôi chẳng lúc nào buồn cả. Giờ chỉ có không có đàn là buồn thôi’’. Cây đàn ghitar đã trở thành người bạn tri kỉ vô giá của ông.

‘‘Ông ấy cứ về đến nhà là đàn hát, không kể mưa nắng mệt mỏi gì. Nhưng cũng hay, chính tiếng đàn của ông giúp chúng tôi vơi đi những mệt mỏi lo toan của cuộc sống’’ - Bà Màu tâm sự.

Nghe ông Bốn râu đàn hát ca khúc Ngày mai anh lên đường:

Xe ba gác chở nặng chữ "Đời"

Video đang hot