Ở đây mãi nhé!

“Trần Diệu Linh". Cái tên được nói ra với một tốc độ chậm rãi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng sao Linh thấy còn hơn súng nổ bên tai. Cầm quyển vở trong tay, Linh bước lên bảng với một tư thế không thể vững vàng hơn, tuy nhiên chỉ cần nhìn kĩ sẽ thấy những giọt mồ hôi đang từ từ lăn tròn trên vầng trán bướng bỉnh kia.

Trong khi chờ cô giáo kiểm tra vở ghi bài, Linh nhướng mắt tìm kiếm bóng hình thân thương của Sang, thằng bạn cùng bàn. Mặt Sang lạnh te, tuy nhiên đôi môi thì bắt đầu không ngừng mấp máy sau khi nghe cô đặt câu hỏi cho bài Lịch sử hôm trước, và mắt thì cũng không ngừng liếc xuống để “tham khảo” quyển sách đang đặt chễm chệ trên bàn.

Hình như do ngồi với nhau cũng được 2 năm rồi nên lần hợp tác này khá là thành công (như mọi khi). Ôm con điểm 8 về chỗ, Linh len lén nhìn cô rồi bất thình lình vỗ vai thằng bạn cái đét:

- Cảm ơn và xin khỏi hậu tạ, nha mày!

Linh và Sang, là đôi bạn thân. Cực thân. Đến độ đứa này chỉ cần nhìn là đủ biết đứa kia đang nghĩ gì, cần gì, hay… đang thèm món gì.

Vậy cho nên, rất nhiều người gán ghép hai đứa với nhau. Không chỉ bạn bè cùng lớp mà cả các bậc phụ huynh đều nghĩ về một “tương lai tươi sáng”, khi thấy chúng nó tỏ ra vô cùng ăn ý với nhau, đi cùng nhau như hình với bóng. Những lúc như vậy, Linh chỉ cười khì khì, phẩy tay bỏ qua mọi chuyện và bá vai Sang như hai thằng bạn thân.

Linh đâu có hay, lúc đó ánh mắt của Sang rất lạ. Như có một khoảng lặng, lan ra từ trong tim.

Hôm nay lớp 11a5 xôn xao vì Quân, chàng lớp trưởng hot boy đẹp trai, học giỏi và cực kỳ được lòng mọi người chuẩn bị lên đường du học. Sang nhìn qua cô bạn đang gục đầu nằm dài trên bàn, cười buồn. Lúc này chẳng phải Linh đang tranh thủ đánh một giấc như mọi ngày, mà chỉ vì cô muốn giấu đi khuôn mặt và cả những cảm xúc hỗn độn mà thôi.

Sang biết, Linh đã thích Quân từ rất lâu rồi. Khi con bạn có khả năng nói như bắn súng chỉ bẽn lẽn ngồi cười trong những cuộc vui có Quân tham gia. Khi cô luôn chăm chú vào bóng áo trắng ấy ở bất cứ nơi đâu. Khi Linh đỏ mặt lúc nhắn tin với Quân, dù chỉ là những câu chuyện về trường lớp, về học hành thi cử…

Và khi Linh mê mải dõi theo Quân, mà không biết rằng cô cũng luôn được một người quan tâm đặc biệt.

- Mày ơi…

- Ừ, hiểu mà. Có tao đây.

Vai áo Sang dần ướt đẫm. Cậu rụt rè đưa tay lên mái tóc mềm mại đang tựa vào mình, nhưng rồi lại từ từ buông xuống. Sang thở dài, ngước mắt nhìn lên bầu trời hoàng hôn đang chuyển màu tím ngắt, trong tiếng thổn thức khe khẽ kề bên. Cái cảm giác nhìn người con gái mình thích rơi nước mắt vì một người khác, thật không dễ chịu chút nào. Sang thật sự chỉ muốn thu hết can đảm để nói cho Linh biết, rằng vẫn có một người luôn chờ đợi cô trao cho cậu ta cái vị trí đặc biệt trong trái tim kia.

Đã bao lần do dự, và những lời muốn nói Sang luôn bị ngăn lại khi nụ cười rạng rỡ của Linh hiện ra trong trí óc. Sang sợ. Cậu sợ đánh mất đi tình bạn của hai đứa, nếu chẳng may câu bày tỏ chân thành ấy không được đáp lại. Sang không muốn làm Linh khó xử vì tình cảm của mình nên cậu chọn cách ở bên Linh, lặng lẽ nhìn cô buồn vui, khóc cười vì người khác, lặng lẽ quan tâm, lặng lẽ mong chờ còn hơn chỉ vì một phút lầm lỡ mà phải cách xa.

Sân trường vắng lặng, chỉ còn hai bóng người trên chiếc ghế đá dưới tán bàng đơn côi.

Thời gian trôi qua. Mọi thứ cũng chẳng có gì thay đổi mấy.

Chúng nó vẫn ngày ngày đến trường, học hành, đùa giỡn. Vẫn cãi nhau chí chóe, vẫn nhỏ to đủ thứ chuyện tào lao, vẫn chở nhau rong ruổi phố phường, tụ tập hàng quán lề đường. Linh vẫn có thói quen thỉnh thoảng vào facebook của Quân, theo dõi cuộc sống của anh chàng qua những câu status, những bức ảnh về cuộc sống nơi xứ người, đầy khó khăn nhưng tràn ngập niềm vui từ những trải nghiệm mới mẻ. Và Sang vẫn luôn bên cạnh cô, để có thể sẵn sàng lắng nghe những buồn vui, hờn dỗi.

Thấm thoắt mà đã đến hè. Mùa hè cuối cùng của tuổi học trò, trước khi tụi nó bước vào năm học cuối cấp đầy thử thách. Vì vậy, đứa nào cũng vô cùng háo hức, lên kế hoạch “ăn chơi” cho đã trước khi lao vào cày cuốc. Linh cũng cực kỳ hớn hở, nhưng chủ yếu bởi vì hè này Quân sẽ về nước vài ngày. Và điều ngạc nhiên nhất là, Quân đã nói là muốn có dịp gặp riêng Linh, vì không hiểu sao cậu thực sợ rất nhớ Linh.

Sang có thể cảm nhận rõ ràng niềm phấn khích tột độ của cô bạn, và càng gần đến ngày Quân về cậu càng cảm thấy một chuỗi cảm xúc hỗn loạn. Mừng cho Linh, buồn cho mình. Và lần đầu tiên trong cuộc đời, Sang quyết định xin phép gia đình, xách xe đạp và balô đi Vũng Tàu – Nha Trang chơi vài ngày. Cũng có thể gọi là đang trốn tránh, nhưng dù sao cậu chỉ muốn có chút thời gian một mình khỏi thành phố thân thuộc. Khi thông báo với Linh, cô chỉ thắc mắc một chút nhưng cũng nhanh chóng bỏ qua, vì giờ trong đầu Linh chỉ có một mối quan tâm hàng đầu mà thôi.

Một tuần sau.

Linh xoay nhẹ vài vòng, mỉm cười ngắm mình trước gương với vẻ hài lòng. Mái tóc dài thẳng nay được uốn thành những lọn bồng bềnh, nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt trắng mịn với đôi mắt sáng bừng và gò má ửng đỏ. Bộ váy xòe màu hồng càng tôn lên vẻ dịu dàng, đáng yêu của cô gái nhỏ. Chỉ vài phút nữa, Quân sẽ xuất hiện, hai đứa sẽ “hẹn hò”. Mới vừa nghĩ đến khuôn mặt điển trai với giọng nói trầm ấm ngọt ngào đó là Linh đã cảm thấy thẹn thùng.

Buổi đi chơi diễn ra khá vui vẻ. Quân đưa Linh dạo khắp Sài Gòn, mời Linh uống cà phê ở một quán có không gian siêu lãng mạn, và ngọt ngào nhất là bó hoa hồng đỏ thắm mà anh chàng bất ngờ dành cho cô. Khỏi phải nói Linh cảm thấy sung sướng đến thế nào, vì có trong mơ cô cũng không nghĩ được có một ngày người con trai này sẽ vì mình mà có những hành động lãng mạn đến vậy.

Bóng Quân vừa khuất, Linh nhảy cẫng lên “Yeah!” nho nhỏ rồi chạy ào vào nhà. Cô nhấc máy lên định gọi điện khoe với Sang. Nhưng lạ thật, tổng đài báo không liên lạc được. Sực nhớ ra Sang đi cũng đã được 3 ngày rồi. Vậy là Linh cuống cuồng gọi điện qua nhà Sang. Sau khi nghe cô thông báo thì bác gái cười xòa:

- Chắc không sao đâu con. Hôm qua thằng Sang nó còn gọi điện về báo cáo tình hình, có bảo là lỡ để quên sạc pin ở nhà nhưng trên đường đi sẽ tìm cách sạc nhờ điện thoại, và dặn mọi người cứ yên tâm. Ủa, vậy nó quên báo với con hả?

Thì ra là vậy. Linh thở phào cúp máy và bắt đầu nhẩm tính. 3 ngày nữa Sang mới về, lúc đó thì Quân đã đi rồi. Chợt Linh cảm thấy trống trải vô cùng. Không biết vì sắp phải chia tay mối tình đầu của mình, tiễn người ấy đến một đất nước cách cả nửa vòng Trái đất, hay vì cảm giác hụt hẫng khi thiếu vắng người bạn thân vốn trước giờ luôn kề bên?

Những ngày tiếp theo, Linh mới nhận ra mình thật sự nhớ Sang. Khi một mình lang thang khắp những con đường Sài Gòn nhộn nhịp, thiếu vắng dáng người vững chãi, ánh mắt sáng và giọng nói lém lỉnh của ai đó kề bên. Khi ngắm những cánh phượng nhuộm đỏ rực cả một góc trời, và hoàng hôn buông màu tím ngắt. Khi lên facebook và thấy nick quen thuộc im lìm. Khi ngẩn ngơ nhìn màn hình điện thoại có ảnh hai đứa đang le lưỡi trợn mắt đủ kiểu, mỉm cười và tự hỏi giờ này tên kia đang làm gì, ở đâu, có an toàn hay không, tại sao lại không gọi cho mình. Và cuối cùng, gạt bỏ đi sĩ diện, cô bấm hàng số quen thuộc mà mình đã thuộc làu, mong sao được nghe giọng nói thân thương ấy.

Vẫn không liên lạc được.

Linh sốt ruột định nhấc máy lên gọi qua nhà Sang lần nữa, nhưng lại thôi. Hẳn là nếu lo lắng, hai bác đã kiếm Linh ngay rồi. Vậy thì có lẽ sẽ không có chuyện gì xảy ra, mong là thế. Theo kế hoạch thì ngày mai Sang sẽ về, hãy đợi xem sao…

Cô gái nhỏ tự an ủi bản thân như vậy. Lòng xốn xang, rối bời không lý do. Thậm chí Linh suýt đã quên mất chiều nay sẽ ra sân bay tiễn Quân đi. Gạt vội những giọt nước mắt đã lăn tròn khỏi hàng mi, Linh tự đứng trước gương, mỉm cười khích lệ bản thân.

Quân nhìn gương mặt buồn bã của Linh, cảm thấy đau lòng. Và lần đầu tiên trong đời, cậu gom hết dũng khí, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại đó, và hứa:

- Linh à, chờ Quân nhé. Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi.

Linh ngước lên nhìn Quân. Khuôn mặt này đã xuất hiện trong giấc mơ của cô bao lần, giọng nói này đã vang vọng trong đầu cô từ lâu. Bàn tay mạnh mẽ này giờ đây đang giữ lấy cô, cùng với lời hứa hẹn đầy mơ mộng. Nhưng sao cô lại không có những cảm xúc lẽ ra phải có thế này?

Linh lặng lẽ rút tay ra, mỉm cười nhìn Quân:

- Ừ, Quân đi thật vui vẻ nhé. Tụi mình sẽ sớm tái ngộ nha!

Nhìn bóng lưng đó đi khuất vào cửa phòng chờ, Linh mệt mỏi tìm một chỗ để ngồi. Cô không thể hiểu được chính bản thân mình nữa. Thứ cảm xúc kỳ lạ này là gì? Không giống như lần Sang bị té xe phải nhập viện, không giống như lúc Sang đánh nhau với đám con trai lớp bên hay trêu chọc cô, không phải như khi cậu vì muốn hái cho cô trái ổi trên cao mà bị ngã,… Cảm giác này, không những lo lắng mà còn là sợ hãi. Cô sợ có những chuyện không hay xảy đến với cậu. Và kỳ lạ là, Linh bỗng nhiên rất sợ, rằng một ngày cậu sẽ bỏ mặc cô, không cần đến cô cạnh bên nữa.

Một đêm dài trôi qua với biết bao trăn trở. Linh chỉ mong trời mau sáng, vì cô thực sự không tài nào chợp mắt được. Cầm cuốn sách “Nơi cuối cầu vồng” mà Sang tặng trên tay, Linh ra quán cà phê nhỏ xinh quen thuộc của hai đứa, tự tìm cách làm bản thân bớt bồn chồn.

Đắm mình vào câu chuyện đáng yêu của hai nhân vật chính, Linh trở về nhà khi mặt trời đã đứng bóng, và được mẹ đưa cho một hộp quà, bảo là lúc nãy Sang vừa mang qua gởi tặng. Linh run run mở ra, nhẹ nhàng nâng niu chiếc vòng được kết từ một chuỗi vỏ sò đủ màu sắc, lung linh dưới ánh nắng. Và trước ánh mắt ngạc nhiên của mẹ, cô bỗng chạy ào ra khỏi nhà.

Nghe tiếng chuông cửa réo vang ầm ĩ, Sang bước ra và đập vào mắt là hình ảnh Linh giờ đây ướt đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng, tóc tai rối bù do vừa chạy cật lực dưới trời nắng. Và khi Sang vừa mở cổng, thân hình nhỏ bé ấy liền ôm chầm lấy cậu, và tiếng nức nở bật ra theo từng nhịp run của cơ thể, trách cậu tại sao đi mà không thèm gọi điện về, trách cậu tại sao lại không thể liên lạc được, trách cậu sao dám làm cô lo lắng… Sang định giải thích rằng cậu không nghĩ rằng cô lo cho cậu mà sẽ chỉ tập trung hoàn toàn vào Quân; rằng cậu quên mang sạc điện thoại, và đến khi xoay xở sạc được thì lại bất cẩn làm rơi xuống biển Nha Trang trong ngày tiếp theo; rằng cậu nghĩ mình sẽ ổn… nhưng rồi Sang chỉ biết ôm Linh thật chặt, thật chặt, cho đến khi tiếng nức nở nhỏ dần lại. Dịu dàng, cậu nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng đưa tay lau những giọt nước mắt nhòe ướt cả khuôn mặt, và ấm áp như nắng mai ban sớm, đặt lên môi Linh nụ hôn đầu đời.

- Linh à, yên tâm nhé. Sang ở đây, với Linh.

Linh ngước lên. Khi soi mình vào đôi mắt chan chứa yêu thương của Sang, Linh đã nhận ra cô đã cố chấp thế nào khi mải mê chạy theo một hình mẫu mà không thực sự lắng nghe trái tim mình. Và cô đưa tay lên khuôn mặt đã hơi gầy gò và sạm nắng của Sang, thì thầm:

- Ừ. Ở đây, mãi nhé.

Trong nắng, chiếc vòng tay mang sắc màu của cầu vồng tỏa ánh lung linh.

Video đang hot
Dàn sao Hàn đổ bộ sân bay Tân Sơn Nhất: "Lee Hyori thế hệ mới" gặp sự cố mất đồ, Super Junior gây náo loạn

"Lee Hyori thế hệ mới" Chungha và Super Junior đã có mặt tại sân bay TP.HCM vào trưa nay để chuẩn bị cho...

Kim Chungha Super Junior

Vụ triệt phá đường dây ma tuý "khủng" ở Sài Gòn: Một tài xế taxi được trả 1,2 triệu để dẫn đường cho xe tải đến kho hàng

Tài xế taxi Nguyễn Đình Hồng (SN 1989, quê Thanh Hóa) được người đàn ông quốc tịch Đài Loan trả 1,2 triệu...

Ma túy người Đài Loan

Đạo diễn "Us" thẳng thừng tuyên bố: "Diễn viên da trắng "không có cửa" đóng chính cho tôi đâu"

Từ "Get Out" đến "Us" và nhiều dự án khác trong tương lai, người da màu sẽ luôn là trung tâm câu chuyện...

us chúng ta

Án phí vụ ly hôn vợ chồng Trung Nguyên: Chủ tọa mệt nên đọc nhầm 8 tỷ thành 81 tỷ

Theo đối chiếu với quy định của pháp luật về án phí dân sự sơ thẩm, mức án phí của vụ tranh chấp ly hôn...

Đặng Lê Nguyên Vũ lê hoàng diệp thảo

Lý do khiến Lisa (Black Pink) trở thành em gái quốc tế: Đẹp như búp bê sống, siêu tài năng nhưng gia thế mới gây sốc

Không phải bỗng nhiên Lisa lại trở thành hiện tượng, nhận được nhiều tình cảm yêu mến từ người hâm mộ khắp...

Blackpink sinh nhật sao

Cho học sinh đóng cảnh ân ái khi tái hiện tác phẩm văn học trên sân khấu, thầy giáo ở TP HCM bị đình chỉ dạy

2 phân cảnh nhân vật Tám Bính bị hãm hiếp và Tuyết ân ái với Xuân Tóc Đỏ đã khiến thầy Đạt bị nhà trường...

cảnh ân ái Tác phẩm văn học

Xôn xao clip cô gái trẻ bị nhiều phụ nữ lột váy, tát tới tấp vào mặt: "Mày dám bảo chị tao không biết giữ chồng à?"

Một cô gái trẻ xinh đẹp bị nhóm phụ nữ lao vào giật tóc, đạp ngã xuống đường rồi lột váy, tát tới tấp vào...

Quan hệ bất chính đánh ghen