Những bước chân yêu

Chỉ cần em an ổn, tôi vẫn ở đây, ôm lấy em và che chở. Rồi một ngày tôi cũng hiểu lời em nói và em cũng sẽ hiểu lòng tôi như thế nào.

Yên đi rất chậm. Trong lúc đi cùng bạn hay đến lớp một mình, dù đi sớm hay muộn giờ, em cũng đều đi rất chậm. Nhìn vào Yên, người ta dễ có cảm giác như không có thứ gì hay bất cứ ai tác động được đến sự tĩnh tại đó. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi cảm giác Yên đang có tâm sự hay những khúc mắc chưa giải được. Nỗi buồn của Yên? Lí do Yên buồn? Để Yên thôi buồn? Và tất cả về Yên hấp dẫn tôi.

- Anh không cần chờ Yên đâu. Anh Luân cứ đi trước đi.

Tiếng cô bé vang lên sau lưng tôi. Lần nào tôi cũng bị em phát hiện ra mình cố tình đi chậm để chờ em. Dù đã cố gắng vờ như mỏi chân hay lí do gì đó như nghe điện thoại, buộc dây giày cho có vẻ tự nhiên nhưng sự tinh ý của Yên đều nhìn ra được. Những khi như vậy, em nhìn thẳng tôi và cười làm tôi chỉ biết gãi đầu đáp lại. Có lẽ, lòng dũng cảm của tôi chưa đủ để bước đến đi bên cạnh Yên.

***

Vì nếu Yên là một đoá hoa xinh đẹp thì Vũ là một cái chậu đắt giá. Mỗi lần tan ca làm thêm, tôi đều thấy anh ấy đến đón Yên. Vũ đẹp trai, cao ráo, trông khá được. Anh ta luôn đến sớm, dừng xe trước cửa quán và lấy điện thoại ra lướt chờ Yên tới. Tôi thấy mình thật kì quặc khi không những dõi theo Yên mà còn tò mò đến những ai liên quan tới em. Nụ cười ngọt ngào của Yên trên vai Vũ và tiếng xe của anh ta mất hẳn bên tai, tôi thấy mình mất mát dù vốn dĩ mình chẳng có gì. Lần nào cũng thế.

Đã không ít khi tôi muốn hỏi về những bước chân chậm như cố ý hay tìm hiểu sâu hơn về nỗi buồn của Yên khiến mình không cưỡng được, nhưng tôi và em chưa đủ thân để có thể sẻ chia nhiều thứ. Tôi chỉ biết Yên cách đây không lâu khi va nhau ở trước sảnh khoa. Rồi sau vài lần tình cờ học chung lớp một vài môn, cùng tham gia câu lạc bộ Tiếng Anh của khối ngành, ấn tượng về vẻ đáng yêu của cô bé có kiểu đuôi tóc buộc lệch dần được tô đậm. Chúng tôi chỉ nói chuyện xã giao hay trao đổi vài câu tiếng Anh nhỏ nhặt trong lúc thảo luận nhóm tại câu lạc bộ. Mọi thứ bình thường và ngắn ngủi như thế đến khi Yên trở thành nhân viên pha chế của quán cà phê tôi đang làm thêm. Trông em ngạc nhiên vô cùng khi nhận ra tôi. Em nói em vui quá chừng vì được làm cùng ca với người quen. Vậy là tôi - người quen của em bỗng nhiên thấy cần hơn một danh từ bình thường đó. Bởi với tất cả nhân viên ở đấy em đều tỏ ra hoà đồng, ai em cũng đối xử như những người thân và chẳng hề có một ngoại lệ. Tôi tự an ủi mình bằng tổng thời gian được gặp em so với những nhân viên tại quán mà quên hết sự khó chịu kì cục kia. Tôi đã cho đó là định mệnh mang em đến bên mình dù vẻ như nó không đúng cho lắm. Và Yên bắt đầu đi chậm ngay thời điểm tôi thừa nhận chỗ sai của hoàn cảnh cùng cái chỗ trúng trong tình cảm tim mình.

Có lẽ em biết tôi hay cố tình chờ để được nhìn em mỗi lần tan học hoặc hết giờ sinh hoạt ở câu lạc bộ. Có lẽ em cũng biết tôi hay kiếm tìm đại loại một đề tài để được trò chuyện với em, thấy em tươi cười đáp lời. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là mình chỉ được nằm trong vùng tình bạn của em. Và tôi cũng chỉ đơn giản nghĩ rằng bản thân đi trước, chờ em như thế cũng là một thứ hạnh phúc thoả hiệp không tồi.

***

Hôm nay Vũ không đến đón em. Mấy tuần rồi tôi không còn thấy Yên cười hạnh phúc nữa.

Yên cứ xịu mặt từ khi bắt đầu ca việc. Nhất định giữa họ đã xảy ra chuyện gì khó giải quyết nhưng tôi không dám hỏi Yên ngoài việc để ý đến em thật nhiều. Đã có tới gần chục thức uống em ấy pha chế nhầm so với tên khách gọi. Nếu chị chủ khó tính đến kiểm tra ngay lúc đấy thì chắc chắn mọi biểu hiện tuyệt vời trước đây của Yên cũng chẳng thể ngăn được việc em bị đuổi.

Bảo Yên đừng làm gì nữa, kéo em đi khỏi những công việc em không thể chú tâm, đưa em đến một nơi nào đó chỉ có hai người, ôm em vào lòng để em khóc hết những nỗi buồn, những suy nghĩ đó kéo giăng trong đầu tôi. Nhưng tay chân tôi lại cứ thụ động với những việc mà tâm trí mình muốn làm nhất.

Cuối cùng thì ca làm mệt mỏi đầu óc nhất từ trước tới nay với tôi cũng chịu kết thúc. Các anh chị vừa đùa vừa lo lắng cho Yên. Một anh đề nghị đưa em về nhưng Yên một mực không chịu và nói tự về được. Thấy thế, không ai ép em nữa nhưng dặn em cẩn thận rồi cũng lần lượt rời quán. Phần tôi, chẳng một chút yên tâm nên đã âm thầm đi theo em ra vòm chờ ngược đường về phòng trọ của mình.

Yên cứ lẩn thẩn đi trên vỉa hè. Vẫn đi chậm từng bước một nhưng em chẳng tập trung vào đoạn đường phía trước. Sắp tới một đoạn tối, em cứ vô hồn thế này, tôi sợ…

- Á! - Yên bị ngã. Tôi đã không kịp đỡ em.

- Chân em chảy máu rồi.

Chẳng biết làm sao với cổ chân của cô bé, tôi nghĩ tốt hơn hết là đưa em đến chỗ bác sĩ. Nhưng khi tôi định nâng người em lên để cõng thì Yên lập tức quàng lấy cổ tôi và bật khóc tức tưởi. Tôi thật sự bối rối vì tình huống này. Em đang đau lắm, phải không Yên?

- Anh ơi, chậm hay nhanh đều không quan trọng. Không quan trọng!

Tôi lại không hiểu câu Yên nói trong tiếng nấc là gì. Biết rằng, trái tim tôi nhưng nhức khi thấy em thương tổn. Ừ thì em cứ khóc đi cho trôi hết những nỗi buồn dù nó đã từng gây tò mò cho tôi. Chỉ cần em an ổn, tôi vẫn ở đây, ôm lấy em và che chở. Rồi một ngày tôi cũng hiểu lời em nói và em cũng sẽ hiểu lòng tôi như thế nào.

***

Yên bình phục khá nhanh. Điều bất ngờ hơn là Yên đã không còn đi chậm như trước nữa. Cũng từ khi đó, tôi hoặc đề nghị được đưa em về hoặc cùng ngồi buýt về chỗ Yên an toàn rồi bắt xe quay về chỗ mình. Sau lưng tôi, Yên thường níu hai tay vào áo khoác người lái. Tôi mơ tưởng em se lạnh và mình là người em có thể tin tưởng mà dựa dẫm. Tuy nhiên, Yên mệt và dễ ngủ gật nên chúng tôi chủ yếu về bằng buýt. Tôi luôn đi sau em một khoảng vừa đủ để trông chừng nhưng hạn chế làm phiền suy nghĩ của em. Ngồi cạnh Yên trên những chuyến xe về đêm thưa người, nhìn cô bé im lặng, tôi giữ lại câu hỏi vì sao Vũ cũng không còn đưa đón Yên đi làm sau cái hôm em ngã. Những nhịp thở còn bất an trong mỗi lần em chập chờn ngủ quên khẽ bảo với tôi vẫn còn chưa phải lúc. Ừ thì, tôi cũng bằng lòng chờ đợi. Và bất ngờ, một tháng cuối thu trong veo lạ, em tự nhiên mở lòng kể chuyện cùng tôi.

- Này anh phục vụ ơi, cô pha chế xinh đẹp sẽ bắt đầu kể đây.

Tôi ngồi đối diện với Yên và chân thành lắng nghe những điều chậm rãi em đang hồi kể với mình. Về người con trai em thích rất lâu. Về những hời hợt ngây thơ của em làm chàng ta không tài nào đuổi kịp những bước nhảy tung tăng. Về thứ tình cảm đổi thay mà không ai cố ý. Kể cả khi Vũ và cô bạn nhiều năm nảy sinh yêu đương với nhau em cũng không xem đó là một sự phản bội. Vì em không có nhiều bạn. Vì em biết họ vẫn luôn thương lo em như bao năm đã cùng qua. Như việc anh ấy từng cản ngăn em làm thêm bởi Vũ sợ em phải cực. Anh không còn đưa rước là vì tôn trọng lựa chọn của em. Nhưng thật tình tôi chưa hiểu lắm về câu nói hôm em khóc. Em tập đi chậm để cứu vãn cuộc tình vì Vũ nói Yên đã đi quá nhanh, để anh ấy lại đằng sau vấp với. Song kết quả thì chẳng xê dịch gì khi trái tim đã chuyển hướng.

- ... Đúng chứ?

Yên gật gù trước câu em từng nói mà tôi vừa cắt nghĩa. Và em nói thêm:

- Cái “không quan trọng” là, hết yêu rồi, đi chậm hay nhanh thì tình cảm của người đó cũng không còn và không thay đổi được sự vỡ tan. Vì vậy, lời chia tay của anh ấy cũng không làm em tổn thương được nữa. Chẳng qua là em khóc vì thấy tội nghiệp bản thân đã mất một thời gian khá lâu và tự mình khiến mình khổ sở như vậy. Tất cả chỉ là sự ám ảnh về mối tình đã cạn mà thôi.

- Vậy bây giờ, anh Vũ cũng không còn quan trọng? - Tôi nói xong mới thấy mình quá hớ.

- Anh Vũ vẫn quan trọng ở một vị trí thích hợp hơn - Yên nhìn tôi và nói nhanh.

Điện thoại đột nhiên rung… Tôi luống cuống cầm nó lên và nghe máy. Em cũng bối rối bảo hết chuyện rồi và quay đi. Thật đúng lúc, vậy mà tôi cứ tưởng mình sắp ngượng đến độn thổ được.

***

- A…

Em bật cười sau khi áp bàn tay lạnh ngắt vào má tôi. Âm vực ấy trong trẻo và không còn gượng gạo. Tôi nắm được tay em, nhíu mày. Yên ra vẻ hối lỗi, vừa uống coca vừa bảo muốn trêu tôi chứ không phải luôn để tay bị lạnh.

- Bàn tay em ấm mới có thể pha được những loại đồ uống ngon lành cho mọi người chứ - Cô bé tóc buộc lệch lại vênh mặt khoe khoang tài năng pha chế học được từ một khoá hồi cấp ba của mình. Rồi, Yên chuyển quan tâm về dàn chong chóng sắc màu đằng xa. Tôi hướng theo em.

Kia rồi…

Yên đang sải bước phía trước. Tôi lập tức đi thật nhanh theo để song hành cùng em. Vì đó là cách tốt nhất cho hai trái tim gần nhau.

Phải không, Yên?

Video đang hot
Dàn sao Hàn đổ bộ sân bay Tân Sơn Nhất: "Lee Hyori thế hệ mới" gặp sự cố mất đồ, Super Junior gây náo loạn

"Lee Hyori thế hệ mới" Chungha và Super Junior đã có mặt tại sân bay TP.HCM vào trưa nay để chuẩn bị cho...

Kim Chungha Super Junior

Vụ triệt phá đường dây ma tuý "khủng" ở Sài Gòn: Một tài xế taxi được trả 1,2 triệu để dẫn đường cho xe tải đến kho hàng

Tài xế taxi Nguyễn Đình Hồng (SN 1989, quê Thanh Hóa) được người đàn ông quốc tịch Đài Loan trả 1,2 triệu...

Ma túy người Đài Loan

Đạo diễn "Us" thẳng thừng tuyên bố: "Diễn viên da trắng "không có cửa" đóng chính cho tôi đâu"

Từ "Get Out" đến "Us" và nhiều dự án khác trong tương lai, người da màu sẽ luôn là trung tâm câu chuyện...

us chúng ta

Án phí vụ ly hôn vợ chồng Trung Nguyên: Chủ tọa mệt nên đọc nhầm 8 tỷ thành 81 tỷ

Theo đối chiếu với quy định của pháp luật về án phí dân sự sơ thẩm, mức án phí của vụ tranh chấp ly hôn...

Đặng Lê Nguyên Vũ lê hoàng diệp thảo

Lý do khiến Lisa (Black Pink) trở thành em gái quốc tế: Đẹp như búp bê sống, siêu tài năng nhưng gia thế mới gây sốc

Không phải bỗng nhiên Lisa lại trở thành hiện tượng, nhận được nhiều tình cảm yêu mến từ người hâm mộ khắp...

Blackpink sinh nhật sao

Cho học sinh đóng cảnh ân ái khi tái hiện tác phẩm văn học trên sân khấu, thầy giáo ở TP HCM bị đình chỉ dạy

2 phân cảnh nhân vật Tám Bính bị hãm hiếp và Tuyết ân ái với Xuân Tóc Đỏ đã khiến thầy Đạt bị nhà trường...

cảnh ân ái Tác phẩm văn học

Xôn xao clip cô gái trẻ bị nhiều phụ nữ lột váy, tát tới tấp vào mặt: "Mày dám bảo chị tao không biết giữ chồng à?"

Một cô gái trẻ xinh đẹp bị nhóm phụ nữ lao vào giật tóc, đạp ngã xuống đường rồi lột váy, tát tới tấp vào...

Quan hệ bất chính đánh ghen