Một ngàn năm (Kỳ 12) - Kết thúc

Tôi nghe hơi thở cô ấy biến mất. Tôi thấy bàn tay mình nhẹ đi, tôi thấy trong vòng ôm của mình, cuối cùng cũng chỉ còn lại ánh trăng. Nước mắt, rơi xuống, thấm vào đất sâu. Một ngàn năm, ảo diệu như chưa từng biến mất, chưa từng xảy ra.

23. Tôi thấy mình trôi vào một vùng sương khói bảng lảng. Bước chân nhẹ hẫng nên khiến bản thân không cách nào dừng lại được, như một áng mây vô định không hề có nơi neo giữ. Có lẽ, cái chết mà người ta vẫn hay nói, chính là bước vào thế giới này đây.



Dần dần, khi đã quen, tôi có thể chạm chân xuống một vùng sáng, rất sáng. Sương khói dần tan đi, tôi thấy rất nhiều người bước đi bên cạnh mình. Những hồn ma đi cứ lặng lẽ đi về phía trước. Cơ thể trong suốt, bảng lảng như một áng mây chiều, gương mặt ai cũng không còn sinh khí, có người u sầu, có người thư thái, có người ngơ ngác như chưa tin đã không còn đường trở về được nữa.



Suối vàng mà người ta hay nói, chắc là chỗ này rồi.

Một ngàn năm (Kỳ 12) - Kết thúc

Khi lướt qua một vài vong hồn lang bạt, tôi chợt thấy gương mặt họ rất quen, vắt óc suy nghĩ thì mới nhớ họ chính là những người lính tử trận đã tan biến đi khi tôi hủy Cửa Bạc.



Trong lòng tôi có chút bất an. Dù gì đi nữa, chính tôi là người đã hủy diệt kho báu mà họ tưởng chừng đã chạm tay vào được. Giờ đây, tất cả đều phiêu dạt trong thế giới vô minh này, liệu tôi có chống chọi lại họ không?



Nhưng không hề như tôi nghĩ, tôi thấy họ mỉm cười, nụ cười méo mó giống như đã lâu lắm rồi, họ đã quên cách phải mở miệng như thế nào. Một người lính bước đến gần tôi, bàn tay đặt lên vai tôi.



- Cảm ơn ngươi, nếu Cửa Bạc không hủy đi, bao nhiêu năm qua, bọn ta cũng chỉ là oan hồn trên cõi người sống, tâm nguyện không thành, không thể siêu thoát.



- Rốt cuộc, Cửa Bạc là loại kho báu gì vậy? - Tôi vẫn không hết tò mò về thứ mà cả đến khi chết, họ cũng quyết tìm cho bằng được.



- Bọn ta không biết, chỉ có Tướng Quân biết đó là thứ gì. Chúng ta chỉ tuân theo lệnh, sống chết cũng phải tuân theo lệnh. Nếu đó là thứ Tướng quân ra sức tìm kiếm, thì bọn ta dù có mất cả mạng, cũng phải vì Tướng Quân mà tìm lại. Năm đó, trước giờ tử trận, vì biết không thể nào thoát ra khỏi vòng vây kẻ thù, Tướng Quân đã dùng Thiên ấn, khóa chặt kho báu đó, lập thành mười tám mảnh ghép, giao cho bọn ta cất giấu vào trong thân tre, cho đến ngày, có người dùng Thiên ấn mở cửa địa ngục, chúng ta mới có thể trở lại tìm kiếm.

Một ngàn năm (Kỳ 12) - Kết thúc

- Thiên ấn, có phải là thứ này không? - Tôi xòe bàn tay, Mắt Lửa vẫn đang phát sáng.

Người lính kinh ngạc.

- Đúng rồi, thì ra chính là ngươi. Nhưng mà, người năm đó giữ Thiên ấn này giao đến cho Tướng quân, chẳng phải là tùy tùng của công chúa Hoa Sen sao?

- Công chúa Hoa Sen?

- Là thanh mai trúc mã của Tướng Quân. Năm đó, họ đã hẹn ước, đợi khi Tướng Quân đánh giặc trở về lập tức nên nghĩa vợ chồng.



Tôi há hốc miệng kinh ngạc, rồi bỗng dưng trong đầu hiện ra vô số những hình ảnh chưa từng thấy bao giờ, nhiều đến mức, chính bản thân như đi lạc trong mớ cảm giác lộn xộn vô thức đó.



Tôi thấy ngày ngày vẫn đứng từ đằng xa, nhìn Hoa Sen nói nói cười cười. Trong phủ của cô, tôi là người thân tín nhất. Tôi dạy cô ấy múa kiếm, tôi dạy cô ấy bắn cung. Tôi thoa thuốc mỗi khi cung kiếm vô tình làm cô bị thương.

Lúc chạm vào tay cô ấy, tôi thấy cả đất trời như có muôn vạn ngọn gió từ đâu thổi tới. Lúc thấy cô ấy cười, tôi nghe tim mình như đang có muôn vạn tiếng đàn réo rắt.

Tôi nghĩ, giá như cứ thế này mãi mãi, ở bên cạnh cô ấy thế này mãi mãi.



Cô ấy nói phải học chăm chỉ, luyện thành thục, rồi cùng anh Cảnh Phúc của cô xông pha sa trường giết giặc.

Giấc mộng hư ảo của tôi, chớp mắt một cái đã biến mất.



Rồi tôi thấy Hoa Sen đứng dưới những tán hoa vàng, gương mặt tràn đầy hạnh phúc, mỉm cười ngọt ngào. Cô ấy đang xem thư. Rồi cô ấy nhìn thấy tôi, chạy đến bên cạnh.



"Sinh à, anh Cảnh Phúc đã đến nơi hạ trại rồi, đánh xong trận này, anh Cảnh Phúc sẽ về cưới ta"



Tôi thấy mình chao đảo, trong mắt như có nước, nhạt nhòa che mất gương mặt cô ấy.



Khi màn sương mờ trước mặt tan đi, tôi lại thấy Hoa Sen đứng dưới tán liễu, gương mặt ủ rũ u buồn. Cô ấy đang xem thư, lá thư nhàu nhĩ vấy bẩn.



"Sinh à, anh Cảnh Phúc gặp nạn rồi, quân địch thế mạnh người đông, đã quá thời hạn Cha ta ban xuống mà anh ấy vẫn chưa trở về được..."

"Sinh à, ta nhờ ngươi, mang Thiên Ấn này ra sa trường cho anh Cảnh Phúc được không, ta đã xin trụ trì ban phước, có thể bảo vệ anh ấy, ngươi giúp ta được không?"



Lúc đó, tôi chỉ biết gật đầu nhận Thiên Ấn rồi lập tức quay đi. Tôi băng qua rất nhiều rừng núi làng mạc, tàn tích hoang phế. Càng gần đến chiến trường, nhà cửa hai bên càng tan tác tiêu điều, dân tình lầm than.

Cuối cùng, tôi cũng gặp được Tướng Quân.

Cuối cùng cũng cùng ngài đánh một trận đầu rơi máu chảy với quân địch. Thế giặc mạnh, từng mảnh chiến y rơi xuống, tang tóc thê lương.



Tàn binh rút lui vào trong rừng tre, càng lúc càng sâu. Trong bước đường cùng, Tướng Quân dùng Thiên Ấn, phong tỏa kho báu...

Một ngàn năm (Kỳ 12) - Kết thúc

Từng người chúng tôi lần lượt ngã xuống, tấm thân phủ lên đất lạnh tiêu tán.



Chớp mắt, tôi đã sống cuộc đời khác gần một ngàn năm. Bởi tâm nguyện Hoa Sen giao tôi, tôi đã hoàn thành cho cô ấy. Vì vậy, thanh thản nằm xuống, đâu ngờ những người cùng tử trận với tôi năm đó lại lay lắt cho đến bây giờ.

Tất cả, trôi qua nhanh như một giấc mộng, tôi có muốn tin, có muốn không tin, tất thảy đều không còn quan trọng.

Nụ cười bỗng dừng lại trên khóe miệng, tôi chỉ nghĩ, giá như, tôi gặp lại Hoa Sen lúc này...



Giữa sương khói mờ ảo, tôi chợt thấy bóng áo trắng đó, mái tóc dài đó, bờ vai đó.



Là Hoa Sen.



Là nụ cười của cô ấy, cô ấy đang nhìn tôi.



Bất chợt, lòng bàn tay tôi đau nhói, đau đến toàn thân run rẩy, có một luồng khí vô hình nào đó kéo tôi lùi lại, càng lúc, càng xa.



Xa đến mức, nụ cười của Hoa Sen tôi không còn thấy rõ, bóng dáng của Hoa Sen, cũng chỉ còn là một cái chấm đơn độc giữa muôn vạn ánh sáng...

Giữa một vùng trăng sáng bàng bạc, huyễn hoặc lòng người, tôi giật mình mở mắt nhìn xung quanh. Tiếng gió thổi qua ngọn tre xao xác. Vết đau từ phía bên hông vẫn còn âm ỉ, tuyệt nhiên không khó chịu. Có lẽ, Mắt Lửa đã cứu tôi lần nữa. Tôi cười khổ, thầm nghĩ có phải cơ thể người phàm này của tôi giờ đao thương bất nhập nữa rồi chăng, vậy phần đời còn lại, không lẽ tôi sẽ sống vất vưởng như bọn thây ma mà người ta vẫn kể hay sao, người phàm như tôi, nên buồn hay nên vui đây?

Bỗng dưng có tiếng gió rít bên tai. Tôi quay lại nhìn phía sau, thất kinh khi thấy bóng áo trắng của Hoa Sen đang chiến đấu quyết liệt với một bóng đen. Gã phản bội liên tục ra đòn hiểm. Hoa Sen của tôi vất vả lắm mới chống cự được, đôi lần lại bị đánh ngã xuống nền đất lạnh. Mỗi lần như vậy, ngay lập tức cô ấy tiếp tục nghênh chiến, kéo Gã phản bội càng lúc càng ra xa chỗ tôi.

Trong lúc tôi bất tỉnh nhân sự ở đây, sống chết chưa rõ, Hoa Sen vẫn cố bảo vệ lấy tôi. Lúc vừa hiểu ra được mọi lẽ, Hoa Sen thất thủ, nhận một đòn chí mạng thẳng xuống vai.



Bóng áo trắng yếu ớt của cô ấy, giờ nằm bất động trên đất, khiến tim tôi thắt lại từng nhịp một. Tôi thét gọi tên cô ấy, vừa lao đến ra sức cản lấy cú đánh của Gã phản bội.

Tôi không biết mình đã đánh bao lâu, xoay chuyển tình thế được bao nhiêu lần, lãnh đòn bao nhiêu lần. Sau cùng, nhân lúc gã sơ xuất, tôi nắm được yết hầu của gã bằng Mắt Lửa. Chỉ nghe tiếng gã cười khan, sau đó gương mặt rúm ró lại đáng sợ. Từ hai tròng mắt, hai đốm lửa ma bay lên trên không trung, như hai con đom đóm lập lòe, lẩn khuất rồi tan biến.

Tôi chạy vội đến chỗ Hoa Sen, tay cẩn thận vén tóc cô ấy sang một bên. Gương mặt vô hồn, khi hiện khi tán. Tôi lấy hết can đảm, ôm lấy cô ấy, lực tay càng lúc càng chặt. Nỗi sợ hãi mơ hồ chiếm lấy thần trí.

Tôi gọi Hoa Sen, Hoa Sen... rất nhiều lần. Cuối cùng, hai hàng mi của cô ấy cũng khe khẽ lay động. Hoa Sen không mở mắt, chỉ thì thào rất nhỏ, tiếng nói đứt quãng.



"Sinh à..."



Tôi lại ôm cô ấy chặt hơn, thân thể Hoa Sen mỗi lúc một nhẹ đi.



"Năm đó, Tướng quân phản bội cha ta, cưới con gái kẻ thù, lập mưu đoạt lấy kho báu, chẳng qua sai lầm một chút, đôi bên trở mặt, mộng lớn không thành còn dẫn đến binh bại tướng vong. Ta cũng vì lời hứa năm nào, vì chàng xin sư trụ trì phong ấn bảo hộ, hóa ra, chàng không dùng nó, mà lại để bảo vệ kho báu. Năm đó, ngươi vì ta, cả tính mạng cũng không giữ được, ta, nợ ngươi nhiều quá..."



Tôi lắc đầu, quên mất giờ cô ấy không nhìn thấy được. Tôi nói, Hoa Sen, năm đó, ta tình nguyện vì cô.



"Sinh à, một ngàn năm rồi... ta gặp lại ngươi để nói những lời này... Cuối cùng, cũng vì ngươi làm được những chuyện phải làm..."



Nói đoạn, tôi nghe hơi thở cô ấy biến mất. Tôi thấy bàn tay mình nhẹ đi, tôi thấy trong vòng ôm của mình, cuối cùng cũng chỉ còn lại ánh trăng.



Nước mắt, rơi xuống, thấm vào đất sâu.



Một ngàn năm, ảo diệu như chưa từng biến mất, chưa từng xảy ra.

Một ngàn năm (Kỳ 12) - Kết thúc

24. Tôi trở về với công việc, bề bộn giải quyết cho lão sếp một loạt các hợp đồng lớn. Thi thoảng, tôi lại mang về cho lão những món hời từ các thiết kế của mình. Lão sếp tự tin thái quá, trước mặt công ty khác, khoe khoang về tôi vô kể, sau lưng lại hối thúc, ngày đêm như nhau.

Nhưng bù lại, ngoài chuyện đó, lão cho tôi tự do sắp xếp công việc, muốn đến công ty thì đến, muốn ở nhà thì ở nhà, chế độ cũng thuộc hàng tốt nhất.



Một người phàm, tôi nghĩ, một người phàm như tôi, cứ sống như thế này, đặc biệt yên ổn.



Tôi vẫn chuyên tâm làm việc của mình. Mỗi cuối tuần vẫn đến khu chợ đồ cũ tìm nguyên liệu. Góc đường năm nào, ông chú bán đồ đồng cứ cười phớ lớ mỗi khi tôi đi ngang.



Cây trâm bạc, mỗi ngày tôi vẫn mang ra ngắm nghía, rồi đặt lên quyển sách. Thi thoảng, tôi lại mở ra, hy vọng những trang trống không hiện lên hình dáng của cô ấy.

Cuối cùng, bản thân đành từ bỏ hy vọng hư ảo đó, mỗi ngày một ít.

Ba năm trôi qua, tôi hoàn thành xong bức tranh khảm khắc bạc của mình. Bức tranh về ánh sáng năm đó tôi gặp cô ấy. Thứ ánh sáng kỳ diệu, phủ xuống người một kẻ sơn đông mãi võ, phiêu dạt khắp nơi như tôi. Cô ấy cho tôi ăn, cho tôi mặc, cho tôi chỗ ngủ.



Mỗi sáng, lúc tôi tập luyện, cô ấy lại đứng bên cạnh, say sưa múa may theo.



Cô ấy cười nói như rộn ràng.



"Sinh à, ngươi nhất định phải dạy ta đánh thắng ngươi, sau đó ta sẽ cùng anh Cảnh Phúc ra trận!"



Tôi đau thương giấu vào lòng, nhìn cô ấy gật đầu.



Bức tranh còn là ánh sáng trước lúc tôi nhắm mắt của kiếp trước. Điều cô nhờ cậy tôi đã làm được, giữa ánh sáng chói lòa của cái chết, tôi cũng nghĩ đến nụ cười mãn nguyện của cô.



Bức tranh còn là những ngày chúng tôi gặp lại, lúc tôi định chối bỏ cô ấy, lúc tôi và cô ấy lạc giữa muôn trùng lửa ma không định đường thoát.



Tất cả những thứ liên quan đến cô, tôi đặt vào trong bức tranh tên Hoa Sen này.

Một ngàn năm (Kỳ 12) - Kết thúc

Lão sếp nói muốn dùng để quyên cho một tổ chức từ thiện, nhân danh công ty đấu giá gây quỹ. Tôi cũng chẳng đôi co với lão, ý tưởng kinh doanh nhưng kết quả tốt, tôi hoàn toàn tán thành.



Bức tranh của tôi được người khác mua với giá rất cao. Lão sếp bảo tôi phải đến gặp người ta để cảm ơn, biết đâu, lại tìm về cho lão ít mối làm ăn nào hay ho. Tôi lần lữa mãi, cuối cùng cũng phải giáp mặt.



Trước một ngày, tôi về thăm má Phùng, vẫn thấy gã đàn ông ngồi dưới gốc hoa lài năm nào. Trước lúc ra về, gã nhìn lấy tôi, mỉm cười, nói một câu vô thưởng vô phạt.



"Sắp gặp lại rồi, anh bạn. Một ngàn năm đủ dài rồi!"

Tôi đến công ty đó rất sớm. Cô thư ký đón tôi niềm nở, bảo tôi rằng Giám đốc của cô ta rất thích bức tranh, cô ta cũng rất thích, không ngờ trên đời lại có người tài năng như thế.



Tôi cười đáp lễ, rồi xin phép cô ngồi trong phòng chờ Giám đốc. Bức tranh được treo đối diện cửa sổ, ánh sáng huyền hoặc lấp lánh ánh bạc.

Giám đốc công ty là một người đàn ông trung niên, gặp tôi tay bắt mặt mừng. Ông kể, bức tranh của tôi, thật ra là do con gái ông đòi mua. Năm đó, con gái ông gặp chuyện, tưởng không qua khỏi, sau một đêm mưa gió, bỗng nhiên tỉnh lại nhưng cũng ít cười ít nói. Chỉ đến khi thấy bức tranh của tôi, con gái ông mới cười nói hoạt bát trở lại, còn đòi nhất định phải mua bức tranh này cho bằng được, đúng thật là quá sức kỳ lạ.



Tôi mơ hồ, chẳng biết nên nói gì cho phải, chỉ cảm ơn rồi xin phép ông ra về. Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng cô thư ký, giằng co với ai đó. Cô ta gọi, cô chủ, Giám đốc đang có khách, cô chờ giúp cho.



Chưa dứt lời, cửa phòng đã mở. Tôi nhất thời toàn thân bất động mất mấy giây, sau đó, một cơn sóng âm ỉ từ Mắt Lửa lan đến tim.



Người vừa bước đến trước mặt tôi, là bóng áo trắng đó, là mái tóc dài đó, là ánh mắt đó.

Một ngàn năm (Kỳ 12) - Kết thúc

Ông Giám đốc vui mừng nói, con gái, người này là người làm nên bức tranh mà chúng ta mua đó.

Tôi nghe tai mình ù đi, nước mắt cũng lấp đầy không gian trước mặt.

"Sinh à..."



Tôi nắm lấy tay cô ấy, hiển hiện trước mắt tôi Hoa Sen của năm nào đứng chờ tôi mỗi sáng để cùng tập võ, cảm giác chân thực như chưa bao giờ thất lạc.



"Sinh à..."

Tôi, lần nữa được thấy cô ấy cười, nụ cười đẹp rực rỡ như một ngày nắng chảy tràn trên mặt sông, thi thoảng có tán lá rơi vô định, trôi về đâu cũng được, không quan tâm đến ngày mai như thế nào nữa.

Tôi hỏi, Hoa Sen, tôi có thể ở bên cạnh em trong bao lâu nữa?



"Một kiếp nữa!"



Tôi mỉm cười, Hoa Sen, không phải là một ngàn năm sao?



"Một kiếp dài bằng trời rộng bằng trời, một ngàn năm, Sinh à, ngươi nghĩ đã đủ sao?"



Tôi gật đầu không hỏi nữa. Cây trâm bạc tôi đặt vào tay cô ấy, sau đó nhìn cô ấy cài lên tóc.



Sau đó, rất nhiều cái một ngàn năm đã trôi qua...

Một ngàn năm (Kỳ 12) - Kết thúc

Video đang hot
Chương trình Cây ước nguyện Vu Lan 2019

Bệnh viện Quốc Tế Hoàn Mỹ Đồng Nai đã phối hợp cùng Ban Trụ Trì - Đại Giác cổ tự TP Biên Hòa tổ chức chương...

Cây nguyện ước Vu Lan 2019

Bé gái 13 tuổi uống 40 viến thuốc paracetamol vì bố không cho đi nối tóc

Theo lời kể của gia đình, vào 20h ngày 12/8, bé N.T.H.V (13 tuổi, ngụ Tiền Giang) đã tự uống 40 viên thuốc...

Giá xăng giảm mạnh, chạm mốc 19.400đ/lít

Bộ Công Thương vừa phát đi thông tin điều chỉnh giá xăng dầu từ 15 giờ ngày 16/8. Theo đó, đồng loạt các...

Phố đi bộ Hà Nội lần đầu tổ chức đêm nhạc rock với Yeah1 Weekend Box "Rock Heat" đầy hứa hẹn

Sau thành công với đêm nhạc đầu tiên do Yeah1 Weekend Box tổ chức, "ROCK HEAT" hứa hẹn đem đến những trải...

Dương Cẩm Lynh gợi ý mặc đẹp khi xuống phố mùa thu

Trong những mẫu trang phục đơn sắc có kiểu dáng thanh lịch., nữ diễn viên tiếp tục gây ấn tượng mạnh với...

Con trai nhạc sĩ Hoàng Trọng bật mí chuyện tình của bố và mẹ kế

Trong đêm nhạc Người Kể Chuyện Tình tập 8, con trai nhạc sĩ Hoàng Trọng lần đầu tiên tiết lộ những chuyện...

Khoảnh khắc “từ bỏ” đã làm thay đổi cuộc đời của nữ streamer xinh đẹp Uyên Pu

Sự lên ngôi của mạng xã hội cũng là lúc cụm từ “game streamer” được nhắc đến nhiều hơn bao giờ hết. Nó...

Á hậu Thanh Huyền gây "ngẩn ngơ" khi ngồi ghế nóng

Á hậu Thanh Huyền đang là một nhân vật xuất hiện dày trong các sự kiện tại Việt Nam vì cô đang được đánh...