Mẻ bột chiên và trận đá bóng

Chúng tôi chỉ đơn giản đón nhận mọi thứ một cách tự nhiên như ăn món chúng tôi thích, nghe một bản acoustic chúng tôi muốn nghe, chạy trên những con đường chúng tôi muốn đến, hít thở căng lồng ngực không khí tinh sạch của buổi sáng mà chúng tôi nhiều lần bỏ lỡ vì dậy muộn. Con người ta đôi lúc cần phải tận hưởng điều giản dị, để lòng bình lặng lại sau nhiều chuyện khó khăn xảy ra. Chỉ thế thôi.

12h đêm, tôi đang chìm vào giấc mộng gặp nam chính đẹp trai rạng ngời ở tận Hàn Quốc, thì chuông điện thoại reo inh ỏi. Quỷ thật, giờ linh thế này không để người ta ngủ sao. Tôi với tay tắt điện thoại mà không thèm nhìn số. Sau đó ba phút, à không, chỉ một phút thôi, chuông điện thoại lại đổ, lần này tôi cáu thật, mắt nhắm mắt mở, lật điện thoại lên xem, là số lạ, thế là một lần nữa, tôi tắt máy, và ném nó ra xa không thương tiếc. Trời đánh tránh giờ ngủ nhé, nửa đêm rồi còn phá máy, gọi thử lần nữa xem, tôi sẽ lần đến tận nhà cho một trận.

Nhưng sau đó, điện thoại lại tiếp tục đổ chuông, nằm cuộn trong chăn cho đến khi không chịu nổi nữa, tôi mới lồm cồm bò dậy, nhặt cái điện thoại khốn khổ lên, lại là số lúc nãy. Sao dai thế, định tâm sự đêm khuya à.

- Này, bực mình nhé, còn gọi nữa tôi báo cảnh sát đấy! – Tôi bắt máy với giọng đầy đe dọa.

- Là tớ đây... - Đầu dây bên kia vang lên giọng nói ấm áp, thân quen, tôi tỉnh cả ngủ, liệu tôi có nghe lầm không.

- Là cậu thật à?! – Tôi hỏi mà không tin vào tai mình

- Ừ! - Giọng nói rất nhẹ, cơ hồ mệt mỏi, nhưng cảm giác trong đó ánh lên niềm vui.

- Xuống nhà đi, tớ đợi cậu. – Cái giọng đã hai năm rồi tôi không nghe thấy vang lên lần nữa. Chuyện gì đã xảy ra thế.

Mẻ bột chiên và trận đá bóng

Tôi gặp lại Đình Ân vào cái khoảnh khắc, vào cái giờ không thể tin được. Cậu bạn của tôi vẫn thế, khuôn mặt trắng trẻo với những đường nét hài hòa, có thể gọi là điển trai. Cậu vẫn trung thành với áo sơ mi kẻ sọc màu tối, chỉ khác biệt là dáng người đã cao hơn, và có chút mệt mỏi. Cậu đứng đợi dưới nhà, cùng chiếc vali to đùng, ánh đèn vàng vọt chiếu vào, khiến cái bóng cậu kéo dài trên mặt đất, cô đơn, đầy ưu tư.

- Này! – Tôi gọi, giọng nhỏ khiến gió thổi bạt cả ra, hòa lẫn vào sương đêm – Cậu về khi nào thế?

- Tớ vừa đáp chuyến bay cách đây hai tiếng, và đến đây ngay sau đó... – Chàng trai trả lời tôi, giọng đều đều.

Bạn tôi nói thế có nghĩa là nó về mà không báo trước cho gia đình, và hẳn có chuyện gì vửa xảy ra khiến nó đến tìm tôi vào nửa đêm thế này.

- Tớ còn tưởng ăn trộm. – Tôi đùa.

- Cậu sao thế? - Giọng tôi lo lắng.

- Chỉ là tớ cảm thấy mệt mỏi thôi, rất mệt mỏi... – Cậu bạn nhìn tôi, nói như sắp khóc.

Hôm đó, hai chúng tôi ngồi dưới nhà đến tận khi trời hửng sáng. Ân kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện, về những khó khăn nó đã trải qua trong hai năm; về niềm tự hào của cả gia đình khi nó thi đậu học bổng; để rồi nó phải gồng gánh mọi thứ nơi xứ lạ, không có gia đình, không có bạn bè, đến việc nghe được ai đó nói tiếng Việt cũng khiến nó mừng phát khóc.

Rồi các bài luận văn mỗi ngày, chương trình học xa lạ mà trước đây nó ao ước thử sức ra sao, bỗng khiến nó cảm thấy ngán ngẩm. Nó đi làm thêm, nhưng nhiều lúc bị kì thị vì là người Việt Nam, là người da vàng. Rồi điểm số tụt dần, nó không kham nổi. Niềm yêu thích mà nó lên kế hoạch bấy lâu như một gánh nặng, nó trượt học bổng năm thứ hai, bị chủ đuổi việc vì làm đổ li nước vào người vị khách da trắng. Những điều đó như giọt nước làm tràn li, nó trở về, không báo trước. Vì nó sợ, mọi người xung quanh, kể cả gia đình, thất vọng vì nó.

- Cậu biết không, hóa ra mọi thứ không như tớ tưởng – giọng nói nó ngán ngẩm – tớ từng quyết tâm ra sao khi sang bên ấy, tớ quyết tâm tự lập bằng khả năng của mình, nhưng tớ bị sốc, vì mọi thứ.

- Cậu cần bình tĩnh lại, về cũng tốt, để đầu óc còn chỗ mà nghĩ. – Tôi đặt tay lên vai bạn mình. Giờ tôi mới để ý, nó gầy đi trông thấy, gương mặt không còn nét "cool boy" như ngày xưa làm cho hàng tá em đổ, mà trông thiếu sức sống vô cùng.

- Tớ nghĩ tớ sẽ bị mắng mất vì về đột ngột thế này. – Giờ mới nghe được giọng nói nó đã thoải mái hơn

- Hãy ngủ một giấc đã, sau đó thì đến tìm tớ. - Tôi hiện tại cũng không biết làm gì, cho lời khyên thế nào, bởi tôi căn bản không nếm trải được những gì nó từng trải qua, cũng không biết nó đã gồng mình ra sao, cách tốt nhất là khiến nó cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

- Về Việt Nam thì phải nghe lời bạn hiền chứ! - Lần đầu tiên sau cả cuộc hội thoại kéo dài, thằng bạn mỉm cười. Nói rồi nó xách vali đi mất, để lại tôi với cục hoang mang to đùng.

Mẻ bột chiên và trận đá bóng

Đình Ân là bạn từ những năm cấp hai của tôi cho đến tận năm lớp mười một. Cậu bạn đẹp trai, tốt tính, lại học giỏi. Trong mắt mọi người, cậu là niềm kì vọng lớn. Cậu chính là sự tự hào của gia đình, là học trò cưng của thầy cô, và tất nhiên, là mục tiêu theo đuổi của các cô gái. Nhưng không ai biết, trừ tôi - đứa bạn thân, rằng cậu ấy không hoàn hảo như mọi người nghĩ.

Ân đôi khi rất lười, thỉnh thoảng bài tập không chịu làm vì mải chơi game khuya. Nhưng thầy cô, đương nhiên, có bao giờ kiểm tra tập vở của cậu đâu, cậu ấy là học sinh gương mẫu kia mà. Ân rất ghét ăn bánh ngọt, chỉ thích ăn mấy món chua lè của bọn con gái chúng tôi như xoài hay cóc, thế nên hai đứa tôi là khách quen của cô bán trái cây gần trường. Lúc đó, tôi còn nhớ, có rất nhiều bạn nữ làm bánh tặng, đương nhiên, tôi là người thầu hết chỗ bánh ngọt đó. Ân chơi thể thao giỏi, từ bóng rổ, bóng bàn, đến võ thuật, nhưng ít người biết, cậu ấy không biết bơi, lại cực kì ghét nước. Ân nói với tôi: “Sống trong kì vọng là một áp lực vô cùng lớn, tớ luôn phải cố để giỏi, và giỏi hơn, nếu tớ tuột lại, mọi người sẽ nhìn tớ như thể đó là điều gì tệ lắm”. Lúc đó tôi hiểu, bạn tôi không vô tư như cách nó thường thể hiện.

Rồi cuối năm lớp mười một, trong khi chúng tôi loay hoay tìm chỗ học thêm cho năm cuối cấp, nó nhận được học bổng du học, trong sự trầm trồ ngưỡng mộ của mọi người. Ngày nó đi, bạn bè, thầy cô, gia đình kéo đến chật kín để tiễn. Ai cũng nhắn nhủ, chúc nó thành công và quay về, ai cũng tin chắc điều đó, không có mảy may ý nghĩ ngược lại.

Nó đi, mang theo gánh nặng như vậy đấy.

***

Hai ngày sau, trời còn chưa sáng, điện thoại tôi lại đổ chuông.

- Alo, thằng nào độc ác thế, mới có 5h. – Tôi thều thào, giọng còn mơ màng.

- Xuống mau đi, phải tập thể dục buổi sáng mới khỏe chứ! - Giọng Ân cười cười, lúc còn học chung với tôi, sáng nào nó gọi tôi đi tập thể dục là y như rằng đều nghe tôi quát um sùm cả lên. Sau đó nó từ bỏ, để mặc tôi ngủ, mặc cho hôm sau tôi lại năn nỉ nó kêu tôi dậy.

Sáng đó chúng tôi chạy bộ cùng nhau trong công viên, ngồi với nhau uống café bệt, nghe các bạn trẻ vừa chơi guitar vừa hát. Thật dễ chịu, cảm giác tận hưởng không khí ngày mới thế này rất tuyệt, cảm nhận chuyển động thật chậm của thành phố, cảm thấy thư thái cả trong tâm hồn.

- Này, lâu rồi không ăn, hương vị vẫn ngon như vậy. – Ân nói với tôi lúc chúng tôi ăn mẻ bột chiên đầu tiên của sáng sớm tại nơi mà trước đây mỗi ngày đi học chúng tôi đều ghé ăn.

- Ừ, cậu đang cảm thấy rất thần kì phải không?

- Tại sao?

- Cậu đã đi lâu như thế, bây giờ ăn lại món quen, mùi vị vẫn không thay đổi, cậu cảm thấy rất hạnh phúc có đúng không?

- Ừ... - Ân cười cười, tiếp tục ăn.

- Chiều nay đi với tớ đến sân vận động không?

- Được thôi.

Chúng tôi kết thúc buổi sáng như thế. Tôi không đề cập gì đến việc cậu ấy còn cảm thấy mệt mỏi nữa không, cậu ấy đã cảm thấy bình tâm lại hay chưa. Cậu ấy cũng không nói gì đến chuyện đó cả. Chúng tôi chỉ đơn giản đón nhận mọi thứ một cách tự nhiên như ăn món chúng tôi thích, nghe một bản acoustic chúng tôi muốn nghe, chạy trên những con đường chúng tôi muốn đến, hít thở căng lồng ngực không khí tinh sạch của buổi sáng mà chúng tôi nhiều lần bỏ lỡ vì dậy muộn. Con người ta đôi lúc cần phải tận hưởng điều giản dị, để lòng bình lặng lại sau nhiều chuyện khó khăn xảy ra. Chỉ thế thôi.

Mẻ bột chiên và trận đá bóng

Chiều hôm ấy, đúng như giao hẹn, chúng tôi đến sân vận động xem trận chung kết của đội tuyển U19 quốc gia cùng đội tuyển U19 Thái Lan. Tôi và cậu ấy hòa vào dòng người đang kéo đến đông nghẹt, khoác lên mình chiếc áo đỏ sao vàng, cùng hát lên bài quốc ca tự hào, không khí sôi động khiến tâm trạng chúng tôi cũng phấn khích theo.

- Không ngờ cậu vẫn thích bóng đá. – Cậu ấy vừa đưa tôi chai nước, vừa nói.

- Tớ yêu nước thôi... – tôi cười – à không, đó là sở thích cá nhân rồi.

Cậu ấy cũng cười, ngày xưa chúng tôi vẫn hay đến sân vận động cùng nhau, cùng nhau cỗ vũ cho đội tuyển nước nhà, chúng tôi hướng về đội tuyển quốc gia với sự tin tưởng tuyệt đối, với tình yêu khó diễn tả, chúng tôi luôn tin tưởng họ sẽ chiến thắng, mặc cho đối thủ có mạnh ra sao. Lúc đó, bất kể khi nào gặp đội tuyển Thái Lan, chúng tôi đều thua. Nhưng chưa bao giờ chúng tôi ngừng đặt hi vọng vào những đôi chân ấy, vào trái bóng tròn. Chúng tôi luôn có một niềm tin mãnh liệt, rằng có một ngày, niềm tin của chúng tôi sẽ được đền đáp.

- Nếu cậu biết trước cậu sẽ thất bại, cậu liệu có tin rằng kì tích sẽ xảy ra? – Ân hỏi tôi, gương mặt bỗng chốc khác lạ.

- Sao cậu biết rằng cậu sẽ thất bại? – Tôi hiểu cậu bạn muốn nói điều gì.

- Mọi thứ cậu cố gắng, cậu đạt được trước kia sẽ không là gì cả, nếu cuối cùng, cậu gục ngã. Giống như bóng đá vậy, cho dù trước đó cậu chiến thắng vẻ vang ra sao, nhưng cuối cùng cậu vẫn biết rằng, cậu mãi mãi không vượt qua được đối thủ trong trận chung kết.

- Cậu nghĩ rằng, vì trước đó luôn chiến thắng, nên khi vào đến chung kết, cậu bắt buộc phải chiến thắng à?

- Không phải tất nhiên sao?

- Cậu sai rồi, nếu cậu đặt quá nhiều áp lực lên cho bản thân như vậy, đôi chân cậu sẽ nặng nề, cậu sẽ vì cái danh hiệu phía trước, mà nỗ lực đá một trận sống chết. Nhưng kì thực trong lòng cậu, chưa bao giờ tin rằng mình sẽ thắng. Chiến thắng chỉ dành cho người cam đảm, chứ không dành cho kẻ sợ hãi.

- Tớ vẫn không hiểu.

- Cậu phải chơi bóng, bằng niềm đam mê của mình, chứ không phải bởi vì danh hiệu. Quan trọng nhất, cậu phải tin tưởng vào bản thân, giống như người hâm mộ luôn sát cánh cùng cậu vậy, họ vui khi cậu chiến thắng, nhưng sẽ cùng khóc khi cậu thất bại. Không ai muốn thấy cậu gục ngã, mãi mãi sợ thua chỉ vì trận chung kết không đạt được huy chương cao nhất cả. Còn nữa, cả đời cậu không chỉ có một trận chung kết. Cậu còn rất nhiều trận chiến phía trước. Nếu cậu thất bại, chả sao cả, cậu chỉ cần đứng dậy, và làm tốt nhất có thể cho trận đấu chung kết tiếp theo.

- ...

- Cậu có bao giờ nghĩ rằng, đôi khi khán giả vẫn biết trước đội nhà sẽ thất bại, nhưng vì sao họ vẫn đến sân cổ vũ không?

- Tại sao?

- Bởi vì họ tin. Và họ biết đội nhà đã nỗ lực như thế nào để có thể lọt vào đến tận chung kết. Không ai trách cậu, không ai thất vọng nếu cậu cố gắng hết mình cả.

Tôi nói một tràng dài những suy nghĩ của mình. Sau đó Ân im lặng, không nói gì cả.

Mẻ bột chiên và trận đá bóng

Hôm đó, đội tuyển nước tôi vô địch.

Họ đá một trận cầu cống hiến, họ tự tin đi bóng trước đối thủ, họ không rụt rè phòng ngự như trước đây mà chủ động tấn công chiếm ưu thế, đôi chân họ thanh thoát, họ không bị đè nặng vì áp lực phải làm một điều gì cả, họ sống với đam mê mạnh nhất, với tinh thần cao nhất, với niềm tin rằng họ sẽ làm được mãnh liệt nhất, cuối cùng họ chiến thắng với tỉ số cách biệt. Người hâm mộ như tôi đã khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc vì sự tin tưởng của chúng tôi vừa được đền đáp xứng đáng. Đó không phải là kì tích xuất hiện, mà vì chúng tôi luôn tin tưởng, và chính các cầu thủ, họ luôn tin tưởng bản thân mình. Giống như câu nói của đội trưởng đội tuyển U19: “Chúng tôi chiến đấu trên sân vì nhiều thứ, vì màu cờ sắc áo, vì niềm tin của người hâm mộ, và quan trọng nhất, vì chính bản thân chúng tôi”.

- Đừng gây áp lực cho bản thân, cho dù cậu thất bại, thì cậu vẫn có thể về nhà, và làm lại mọi thứ từ đầu. Cậu phải tin chính cậu, tin đam mê mà cậu theo đuổi.

- Đam mê?

- Lúc cậu ăn bột chiên, món cậu từng thích nhất, chẳng phải cậu thấy rất hạnh phúc đó sao. Cho dù có lâu bao nhiêu đi chăng nữa, thì cậu vẫn thích món ăn ấy. Cậu sẽ không vì đi xa mà quên hương vị của nó, đúng không? Trước khi từ bỏ một điều gì đó, hãy nhớ đến lí do vì sao cậu bắt đầu. Đừng vì chút khó khăn, nản lòng, mà quên đi mục tiêu từng khiến cậu nỗ lực, nỗ lực rất nhiều. Cậu phải tin tưởng ở chính bản thân cậu, không phải sao?!

- Tớ hiểu rồi, bạn hiền ạ! - Ân cười, nụ cười của một người vừa tìm lại được động lực để cố gắng.

Ngẩng nhìn mây trời bay, bất giác tôi khẽ cười, vui lây nụ cười của Ân.

Video đang hot
Trịnh Thăng Bình tình tứ cùng Liz Kim Cương trong bộ ảnh mở màn dự án hát đôi

[Kul.vn] Tối 16/7, Trịnh Thăng Bình thông báo trở lại đường đua Vpop với sản phẩm "Cho Anh Xin Thêm Một...

Danh ca Giao Linh: “Tôi chăm cháu riêng của chồng từ khi 3 tuổi đến 28 tuổi”

[Kul.vn] Danh ca Giao Linh cho biết, bà thương con riêng của chồng thật lòng nên được các con yêu quý lại...

Nhạc sĩ Hàn Châu: “Cuộc đời tôi có 200 bài hát không lẽ phải có tới 200 cuộc tình?”

[Kul.vn] Trong buổi tập đêm thi thứ 3 của Hãy Nghe Tôi Hát, nhạc sĩ Hàn Châu bất ngờ đến xem các thí sinh...

Ngọc Thanh Tâm thừa nhận bị “sốc”, sụt cân khi tham gia “Mỹ nhân hành động”

[Kul.vn] Sau khi tung trailer chính thức và hé lộ loạt thông tin hậu trường của diễn viên Phương Oanh,...

F5 lại căn phòng của bố mẹ với 5,3 triệu, cô gái khiến người xem trầm trồ vì trông như tạp chí

[Kul.vn] Cô gái chi 5,3 triệu đồng biến căn phòng hoa hoét style thập niên 80 thành không gian sống ai...

Hậu ly hôn, Song Hye Kyo thay đổi thành phụ nữ độc thân quyến rũ

[Kul.vn] Ai rồi cũng khác nhất là phụ nữ sau khi đổ vỡ hôn nhân và đương nhiên Song Hye Kyo cũng không...

'Tình bạn kì lạ' của Shawn Mendes và Camila Cabello: Bạn nào mà từ khóa môi đến đăng ảnh giường chiếu?

[Kul.vn] Hàng loạt bằng chứng paparazzi đưa ra từ nắm tay "sương sương" cho đến "khóa môi" thắm thiết đã...

Clip Hot: Xuất hiện cột nước bẩn cao như vòi phun nước giữa đường phố Sài Gòn

[Kul.vn] Khi nhiều người dân lưu thông trên đường thì một cột nước cao bất ngờ phun lên từ mặt đường. Cột...

Lộ diện hàng loạt thủ khoa vừa xinh xắn, học hành lại 'xịn xò' bao chàng mê

[Kul.vn] Thu Hà, Quỳnh Trang và hàng loạt thủ khoa các khối khác đưa nữ quyền lên ngôi trong kỳ thi THPT...