Mạnh mẽ lên cô gái!

Bỏ lỡ hết ba chuyến xe buýt về nhà, ngồi ở trạm hơn nửa tiếng, thấy xe dừng lại, mắt cứ nhìn theo nhưng chân thì không thèm bước lên. Trạng thái lúc này là ngồi một chỗ, không làm gì, không đi đâu, không suy nghĩ, vứt bỏ lại tất cả cho nhẹ lòng. Kiểu như đang muốn rơi vào khái niệm "dừng", bất động tại một khoảng thời gian, cho não về số 0, cho tim delete hết một đống hỗn độn lâu ngày không dọn dẹp.

Con bé khóc, tự nhiên nước mắt chảy. Giống như mọi thứ bị dồn lại thành một quả bóng to giờ thì phát nổ. Chuyện áp lực cuối cấp, chuyện theo đuổi cái mình thích hay cái ổn định, an phận, chuyện bạn bè giận hờn vu vơ không lí do, cả chuyện tự mình cảm thấy cô đơn. Rồi tự dưng khóc như một đứa trẻ, nước mắt hình như cũng chất đầy, quá tải rồi hay sao đấy, cứ giọt nào chực chờ lăn xuống, con bé vội lấy tay lau hết mà vẫn không kịp. Con bé ghét để người khác nhìn thấy mình khóc, vậy mà lại nước mắt ngắn nước mắt dài tại nơi công cộng như thế này. Không thể nào hiểu được chính con người của mình nữa.

Con bé thấy Minh đạp xe ngang trạm buýt. Chắc cậu ấy ở lại trực nhật nên giờ mới được về. Cứ tưởng sẽ lướt qua như chẳng thấy gì, không ngờ năm phút sau Minh vòng lại đúng chỗ con bé ngồi, chìa ra chai nước và khăn giấy, cậu ấy nói.

- Uống nước đi Như, sẽ không cần lấy tay gạt nước mắt mà nó tự động hết chảy ra đấy. Thật đấy! Tớ làm hoài à. Không tin cậu thử mà xem.

Con bé lấy khăn giấy lau khô mặt, vừa tức vừa buồn cười.

- Bộ cậu hay khóc lắm hả?

- À không. Mà cũng thi thoảng. Để rửa mắt ấy mà. Khoa học đã chứng minh rằng nước mắt đủ khả năng như một chất kháng khuẩn tự nhiên, có thể giết chết 90 đến 95% vi khuẩn trong vòng năm phút. Khóc còn được coi như một liệu pháp matxa hiệu quả để loại bỏ độc tố đấy! À chưa hết, nó còn giúp giảm nguy cơ cao huyết áp, giảm hàm lượng mangan trong cơ thể, cái chất gây ra hỗn độn cảm xúc ấy. Thấy chưa, tớ làm hoài à, nhìn mắt nè, lung linh, long lanh cực.

Cậu ấy nói liên tục, còn kèm theo hành động kéo mắt kính lên chứng minh cho con bé xem. Minh không hỏi con bé tại sao, lí do gì mà ngồi đây khóc, lại đem mớ lí thuyết khoa học để an ủi, dỗ dành con bé.

Con bé mở nắp chai nước vừa nãy Minh đưa, tu một hơi đến gần hết phân nửa dung tích 500ml. Con bé hít một hơi thật sâu, cười toe toét.

- Hết thật rồi nè.

- Tớ nói mà.

- Lần sau tớ mà khóc là cậu phải xuất hiện, giảng lại bài lí thuyết sinh học vừa nãy đấy!

Cậu ấy vừa cười vừa gãi đầu, còn con bé bất giác cảm thấy nhẹ lòng hẳn.

Minh chìa một bên headphone cho con bé, cậu ấy không nói gì nữa như muốn con bé được yên tĩnh trong khoảng không của riêng mình. Trạm chờ xe buýt thưa người, mấy chuyến đi qua, chẳng xe nào hai đứa vẫy lại, chỉ ngồi nhìn dòng người qua lại, thấy mình sao nhỏ bé giữa thành phố này quá, bài nhạc trong ipod phát đi phát lại, tiếng Kelly Clarkson văng vẳng một bên tai.

"What doesn't kill you makes you stronger

Stand a little taller

Doesn't mean I'm lonely when I'm alone

What doesn't kill you makes a fighter

Footsteps even lighter

Doesn't mean I'm over 'cause you're gone

What doesn't kill you makes you stronger, stronger

Just me myself and I..."

("Điều gì không khuất phục được bạn sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn

Hãy tự tin lên nào

Đơn côi một mình tôi không có nghĩa là tôi cô đơn

Vượt qua nỗi đau và bạn sẽ trở thành một chiến binh

Bước chân bạn sẽ được soi sáng hơn

Anh ra đi không có nghĩa đời tôi đã chấm hết

Điều gì không khuất phục được bạn lại khiến bạn kiên cường hơn

Chỉ có tôi, bản thân tôi và tôi thôi.")

Con bé nói.

- Cậu về đi. Trễ lắm rồi đấy, không khéo nhà lo, lại tưởng có người bị bắt cóc.

- Tớ phải nói vậy với cậu đúng hơn. Giờ không còn xe buýt về nhà nữa đâu, cậu tính sao đây. Liệu có nhờ vả gì tớ không đấy. Lên xe đi. Con gái gì mà dám ngồi trạm xe buýt một mình rồi trong bộ dạng thảm hại như vậy. Chưa thèm cảm ơn nữa chứ.

- Ông già. Từ giờ tớ sẽ gọi cậu vậy. Vừa khó chịu vừa xấu tính.

Con bé leo tọt lên xe của Minh, ngồi sau thấy cậu ấy đang đạp vòng qua con đường xa nhất để về nhà, con bé hỏi.

- Này cậu có nhớ đường vào nhà tớ không vậy? Cái này là đường vòng đấy!

- Cậu lo làm sao cho mắt hết đỏ, hết xấu xí, tèm nhem đi. Về nhà, mẹ hỏi thì tính trả lời thế nào. Đồ ngốc.

Con bé cười toe toét, thì ra là vậy, và nghe tiếng Minh vừa thở hổn hển vừa gào to.

"What doesn't kill you makes you stronger

Stand a little taller

Doesn't mean I'm lonely when I'm alone

What doesn't kill you makes a fighter

Footsteps even lighter

Doesn't mean I'm over 'cause you're gone

What doesn't kill you makes you stronger, stronger

Just me myself and I..."

Con bé bắt đầu quan sát cậu bạn cùng lớp nhiều hơn kể từ buổi tối hôm đó. Minh nhét tai phone mọi lúc có thể. Minh rất hay cười, mà cười tươi là khác, má lúm đồng tiền, nụ cười ấy đã để lại vấn vương cho nhiều bạn nữ trong trường. Minh hay hí hoáy với cây bút chì và tờ giấy, cậu ấy thích vẽ và mọi người nói cậu vẽ đẹp. Minh đeo kính cận nhưng không che được một đôi mắt đẹp, long lanh, đúng như lời cậu ấy dùng để dỗ dành con bé lúc trước.

Thi thoảng giờ ra chơi, cậu ấy nhét một bên headphone cho con bé, lại là Stronger chỉnh chế độ phát một bài. Con bé lườm Minh.

- Ý gì hả?

- Không, bài này hay mà. Nghe và cảm nhận đi. Đồ ngốc.

Thi thoảng cậu ấy mua kiwi sấy cho con bé, một túi thật to, bảo rằng người như con bé phải ăn chua cho quen dần với vị đời, không ra gió là sức đề kháng không chịu được đâu, bệnh mít ướt ngay, Minh bỏ về vội, luống cuống đạp xe cho thật nhanh, sợ bị la cho một chập.

Thi thoảng cậu ấy ngồi cùng con bé ở trạm xe buýt, hai đứa lên cùng chuyến, Minh nói lâu ngày phải đổi phương tiện di chuyển, tạo cảm hứng nghệ thuật mới, rồi hào phóng cho mượn vai để con bé ngủ gật.

Thi thoảng Minh rủ con bé ra công viên gần nhà, mua kem cho ăn, bảo khi nào có khóc thì ra đây mà ngồi, không ai làm phiền mà lại an toàn vì có mấy chú bảo vệ. Rồi vội nhét tai phone, gật gù theo điệu nhạc với volume hết cỡ như thể không muốn nghe thấy mọi sự bên ngoài.

Nhiều khi mẹ mua kiwi về bỏ tủ lạnh, con bé nhớ cảnh Minh đứng trước cổng nhà, cười toe toét.

Nhiều khi ngồi trên xe buýt một mình, ngủ gà ngủ gật, nhớ Minh hát thầm theo bài Stronger ngay bên cạnh con bé.

Nhiều khi buồn, ra công viên như lời Minh dặn, nhưng con bé không khóc.

Nhiều khi bạn thân con bé bảo, mày thích người ta rồi.

Hôm ấy, Sài Gòn mưa, con bé vẫn ngồi chờ xe buýt một mình, mái hiên chỉ thỉnh thoảng mới hắt nước vào người, mát dễ chịu. Minh lại tình cờ lướt ngang trạm chờ, cậu ấy dừng xe lại.

- Lên xe tớ chở về.

- Ừ nhưng mà đừng mặc áo mưa. Để nước tạt vào mặt, như kiểu lâu lâu tắm mưa một lần nha.

- Rồi, đồ ngốc.

Hôm ấy đến lượt Minh nghe thấy đằng sau xe đang hát to lời bài hát cậu hay bắt con bé nghe. Con bé nói với Minh rằng con bé nghiện bài này mất rồi, con bé thèm ăn kiwi sấy, con bé muốn ra công viên gần nhà nhưng không phải để khóc, rồi lấy headphone của Minh nhét vào tai nữa...

Hôm ấy, trời làm cơn mưa sau mấy tháng nóng nực, giống như kiểu muốn tự làm mát bản thân, cân bằng lại mọi thứ, với con bé cũng vậy, con bé lỡ cho tim lên level không bình thường, giờ thì đang cố share bớt đi cho nhẹ nhõm.

Hôm ấy, Minh thoáng đỏ mặt khi con bé vẫy tay chào cậu ấy ở cổng.

Chủ nhật, Minh đứng trước cổng nhà, dúi vào tay con bé túi kiwi, bảo con bé hôm trước nói thèm thì phải ăn ngay đi, không lại phát bệnh mít ướt. Lần này Minh không quay vội đi, con bé đứng mở lớp túi giấy ra, có một tờ giấy xếp nhỏ bên trong, tận dưới đáy cơ, là một bức tranh, khuôn mặt của con bé đang khóc ở trạm buýt, dòng chữ xiêu vẹo của Minh: "Như, cho cậu ăn kiwi miễn phí hoài, bỏ thời gian dẫn cậu ra công viên hoài, cho cậu nghe chung list nhạc hoài, lại còn mượn bờ vai để ngủ gật nữa chứ... Tớ ghi nợ hết. Tới lúc cần có người thanh toán lãi rồi đấy. Cậu phải bắt đầu trả đi, từ hôm nay. Lúc cậu khóc trông xấu tệ, thấy rõ chưa".

Con bé bật cười, nụ cười hạnh phúc.

- Này cậu, dạo này đường xá đông đúc, mà ở đâu cũng thấy nguy hiểm, trên mạng một loạt "new feed" hiển thị toàn là chuyện bắt cóc, cướp giật, bùa ngải... Từ ngày mai cậu phải chờ tớ đi học chung với đấy, còn chỗ nợ ấy tớ trả dần dần...

Trước cổng nhà, có giàn bông giấy khẽ lay vì cơn gió lùa qua, có chàng trai kính cận khẽ hôn nhẹ lên trán con bé mít ướt, có vài sợi tóc của hai đứa bay theo chiều gió, mát dịu.

Video đang hot
Dàn sao Hàn đổ bộ sân bay Tân Sơn Nhất: "Lee Hyori thế hệ mới" gặp sự cố mất đồ, Super Junior gây náo loạn

"Lee Hyori thế hệ mới" Chungha và Super Junior đã có mặt tại sân bay TP.HCM vào trưa nay để chuẩn bị cho...

Kim Chungha Super Junior

Vụ triệt phá đường dây ma tuý "khủng" ở Sài Gòn: Một tài xế taxi được trả 1,2 triệu để dẫn đường cho xe tải đến kho hàng

Tài xế taxi Nguyễn Đình Hồng (SN 1989, quê Thanh Hóa) được người đàn ông quốc tịch Đài Loan trả 1,2 triệu...

Ma túy người Đài Loan

Đạo diễn "Us" thẳng thừng tuyên bố: "Diễn viên da trắng "không có cửa" đóng chính cho tôi đâu"

Từ "Get Out" đến "Us" và nhiều dự án khác trong tương lai, người da màu sẽ luôn là trung tâm câu chuyện...

us chúng ta

Án phí vụ ly hôn vợ chồng Trung Nguyên: Chủ tọa mệt nên đọc nhầm 8 tỷ thành 81 tỷ

Theo đối chiếu với quy định của pháp luật về án phí dân sự sơ thẩm, mức án phí của vụ tranh chấp ly hôn...

Đặng Lê Nguyên Vũ lê hoàng diệp thảo

Lý do khiến Lisa (Black Pink) trở thành em gái quốc tế: Đẹp như búp bê sống, siêu tài năng nhưng gia thế mới gây sốc

Không phải bỗng nhiên Lisa lại trở thành hiện tượng, nhận được nhiều tình cảm yêu mến từ người hâm mộ khắp...

Blackpink sinh nhật sao

Cho học sinh đóng cảnh ân ái khi tái hiện tác phẩm văn học trên sân khấu, thầy giáo ở TP HCM bị đình chỉ dạy

2 phân cảnh nhân vật Tám Bính bị hãm hiếp và Tuyết ân ái với Xuân Tóc Đỏ đã khiến thầy Đạt bị nhà trường...

cảnh ân ái Tác phẩm văn học

Xôn xao clip cô gái trẻ bị nhiều phụ nữ lột váy, tát tới tấp vào mặt: "Mày dám bảo chị tao không biết giữ chồng à?"

Một cô gái trẻ xinh đẹp bị nhóm phụ nữ lao vào giật tóc, đạp ngã xuống đường rồi lột váy, tát tới tấp vào...

Quan hệ bất chính đánh ghen