Ly hôn thôi, anh yêu người khác rồi

Để yêu một người thì cả hai phải nắm tay, cùng nhau đi một đoạn đường rất dài, rất trắc trở mới được. Chứ còn để hết yêu thì chỉ cần một người dừng lại, quay đầu rồi lùi một bước. Là xong! Anh nhận ra, trong cuộc tình này dường như chỉ mình anh sợ mất em thôi.

Ở ngoài xã hội, tôi là một người đàn bà thành đạt, cực kì thành đạt. Ở công ty tôi được trọng dụng và tán dương. Trong những cuộc họp lớp, tôi luôn là tâm điểm của sự chú ý vì tôi đẹp và giàu có. Bạn bè lấy tôi làm ví dụ cho sự thành công ở đời. Do đó, tôi có sự tự hào và kiêu kỳ của bản thân thì không có gì là sai cả.

Đêm nay cũng như bao đêm khác, tôi nhâm nhi đĩa trái cây trên tay và xem tiếp bộ phim truyền hình đang dang dở. Đam mê lớn nhất của tôi chính là sau một ngày làm việc điên cuồng với khối lượng khủng khiếp thì chỉ cần được về nhà, ngồi trên ghế salon và xem một bộ phim với vài món đồ ăn vặt yêu thích đã là một thú vui, một đặc ân lớn lắm rồi. Bạn bè thường trêu tôi: "Cậu không có sở thích nào khác ư?", tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: "Ừ".

Về gia đình, tôi có một người chồng hiền lành, nếu ai ác mồm có thể nói là… sợ vợ. Anh và tôi ở bên nhau từ khi còn là sinh viên. Anh luôn đứng sau hỗ trợ tôi mọi mặt mà không bao giờ ca thán. Tôi tự thấy sau khi lấy nhau, tôi có phần lấn lướt anh trong cuộc sống nữa mà. Nhưng mỗi lần tôi hỏi, anh đều cười: “Làm gì có nước nào hai vua, em làm chủ là được, gia đình yên ấm thì anh cũng vui mà, ngoan nào!".

Vậy là tôi yên tâm với hạnh phúc của mình! Bỗng dưng tiếng tivi nhỏ xuống đột xuất khiến tôi thấy khó chịu vì sự tự tiện này của anh, quay lưng lại thì thấy mắt anh hằn sâu tia máu và bàn tay run run dùng sức nắm chặt tay tôi, anh đặt lên bàn tờ giấy và nói:

- Mình ly hôn đi.

Chồng tôi trước nay là người lạnh nhạt và điềm đạm. Anh cũng rất ít khi đùa. Hơn nữa, từ ngày yêu, chồng tôi đã luôn có quan điểm, lời chia tay, ly hôn không phải là thứ tùy tiện mang ra nói. Nếu tôi nhớ không nhầm, có lẽ người luôn gào lên đòi chia tay, buông tay luôn là tôi chứ anh chưa bao giờ nói điều ấy dù chỉ một lần. Thế nên lần này, tôi tin điều anh đang nói là một câu chuyện nghiêm túc. Hơn nữa, thái độ của anh như vậy không thể nào là đùa được.

Công việc mang tới cho tôi một sự bình tĩnh đầy bản lĩnh. Nhiều người ở vào hoàn cảnh của tôi sẽ ngay lập tức bù lu, bù loa lên: “Sao thế, tại sao lại ly hôn” rồi nước mắt ngắn dài. Nhưng tôi thản nhiên tắt tivi đi, ngó xuống tờ đơn rồi lại nhìn anh:

- Cho em một lý do.

- Anh yêu người khác rồi.

Người tôi nóng ran lên muốn bướng bỉnh đập phá thứ gì đó nhưng với sự tôi luyện trong môi trường chuyên nghiệp, tôi không thể làm vậy. Nếu tỏ ra yếu thế, mình sẽ thua. Tính cố chấp không chịu thất bại và cứng đầu của mình làm tôi không chịu nói câu "Đừng đi".

Ly hôn thôi anh yêu người khác rồi

- Bao lâu rồi?

- Gần 1 năm rồi.

- Cô ta là ai?

- Một người bình thường, em không biết đâu. Cô ấy bằng tuổi em, nhưng chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, lương tháng vài triệu bạc, đi thuê nhà và cũng vật lộn với cuộc sống. Nhưng cô ấy yêu anh, trân trọng anh và anh tìm thấy tình yêu bên cô ấy.

- Giống anh quá còn gì, tôi không còn gì để nói nữa.

Tôi không bao giờ muốn tổn thương người chồng tôi thương nhất nhưng hôm nay tôi hả hê vì hạ bệ được anh. Tim tôi cũng đau đến không thở nổi.

“Ừ, cũng đúng” – Anh cúi đầu thừa nhận.

Không hiểu sao sự cam chịu lúc này của anh làm tôi ghét cay, ghét đắng đến như vậy. Anh có vẻ như cảm thấy rất hài lòng với cuộc tình “vừa tầm” của mình. Điều đó của anh lại khiến tôi trở thành kẻ chẳng liên quan gì đến cuộc sống của họ cả.

Tôi cầm bút ký cái roẹt vào tờ đơn ly hôn mà không cần suy nghĩ và không quên quẳng vào anh câu nói:

- Ngôi nhà này vắng anh chắc cũng không sao. Bởi vì vốn dĩ anh không đóng góp gì nhiều cho nó. Anh muốn cái gì, cứ lấy. Chúc anh hạnh phúc bên người tình mới.

Nói xong, tôi thản nhiên xem tivi tiếp nhưng trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Chỉ khoảng chục phút trước, tôi vẫn là người đàn bà quyền uy trong nhà, nhưng giờ, tôi là người đàn bà bị chồng bỏ. Cay đắng thay, tôi lại thua bởi một ả chẳng có lấy một tí tẹo nào hơn tôi.

Sau đó, chồng tôi bước ra với chiếc va li trong tay và nói nhẹ nhàng, rõ ràng tôi nghe giọng anh có sự run rẩy nhưng cố trấn tĩnh, không hiểu sao tôi thấy anh đang cố giấu chuyện gì đó.

- Anh về bên nhà. Thủ tục ly hôn cần gì anh sẽ điện thoại cho em nhé. Nhớ giữ gìn sức khỏe, em đi làm vất vả, đừng thức khuya quá. Anh đi đây.

Với một người phản bội, tôi không muốn phí lời. Tôi chính thức trở thành người đàn bà một đời chồng từ hôm đó!

Trước ngày ra tòa, anh có điện thoại hỏi tôi một câu: “Em có hối hận không?”. Tôi cười rồi trả lời:“Có, hối hận vì đã lấy anh, tin anh để rồi bị anh phản bội”. Đấy là lần cuối cùng, chúng tôi gặp nhau! Tôi cũng không có cơ hội để kể cho anh nghe về những đêm tôi khóc như một người điên kể từ cái hôm anh nói ly hôn.

Theo làn gió giọng anh vang lên tha thiết mà đau lòng: "Trái tim em là sắt đá, chỉ thở chung một bầu trời với anh thôi cũng làm em khó chịu đến thế ư?"

Ly hôn thôi anh yêu người khác rồi

Thời gian thấm thoát qua đi, mỗi lần có người hỏi anh, tôi bảo anh vẫn trong thành phố này, hít thở bầu không khí này và chạy xe dưới bầu trời này. Giống như tôi. Còn lại, tôi không còn biết gì về anh nữa.

Hai năm sau gặp lại chồng. Anh nhìn chững chạc và có vẻ từng trải hơn. Anh không có vẻ gì tiều tụy và khổ ải. Tôi cố né tránh để anh không nhìn thấy. Tôi ngại phải hỏi những câu: “Anh với vợ mới sao rồi”. Không phải tôi thấy xấu hổ mà vì sợ làm mình đau. Thật ra, mình vẫn còn yêu anh, người không quên được là tôi. Thật nực cười...

Tôi đổi sang một góc hy vọng đẩy anh ra khỏi đầu nhưng bỗng nghe giọng nói vừa quen thuộc vừa ấm áp mà hằng đêm tôi luôn mong ước

- Uống cà phê nhiều làm da em xạm đi đấy. Phụ nữ cho dù thế nào cũng nên chăm sóc sức khỏe và ngoại hình của mình. Hơn nữa, em đổi bàn thế này sẽ làm khó cho cô bé nhân viên khi tính tiền đấy.

Tôi im lặng nhìn anh, lấy lại bình tĩnh

- Bàn đó ngồi cạnh cửa, gió lùa vào hơi lạnh nên em đổi bàn thôi. Vả lại, nếu một quán chỉ có vài khách đang ngồi như thế này mà cô nhân viên không nhớ nổi thì chẳng phải kém cỏi quá chăng? Xin chào, lâu rồi không gặp.

Tôi chủ động đưa tay ra bắt thì anh nói:

- Tay em sao lạnh thế?

- 2 năm nay đều lạnh như thế, quen rồi.

- Em vẫn sống một mình à?

- Tôi sợ sự phản bội, tôi chỉ tin mình.

- Uhm, em vẫn tự tin như thế. Em cũng có đủ bản lĩnh để mang lại hạnh phúc cho mình mà.

- Còn anh sao rồi? Hạnh phúc chứ?

- Ừ, thật may là cô ấy vẫn vậy

- Hai người tái hôn rồi sao?

- Vẫn chưa, đợi cô ấy quyết định đã.

Tôi lạnh lùng nhìn anh rồi đứng dậy:

- Em xin lỗi, không nói chuyện với anh nhiều được. Em có hẹn, đi trước nhé.

Định quay lưng đi thì lòng bàn tay có hơi ấm truyền vào:

- Ngốc ạ, em cứng đầu đến thế sao? Hai năm không đủ sao? Nói nhớ tôi khó đến thế sao? Năm xưa, tôi nói ly hôn là ngay lập tức em ký giấy? Hình như với em chưa bao giờ tôi có một chút giá trị nào? Tình yêu của tôi, em để đâu hay vốn dĩ nó không đáng lấy một đồng?

Tôi sững lại trước câu chất vấn của chồng cũ:

- Chính anh là người đã đòi ly hôn, giờ anh trách tôi?

- Nếu dễ dàng quên em, vứt bỏ em như thế thì từ ngày yêu chúng ta đã chia tay từ rất lâu rồi. Em nói điều đó cả vạn lần, còn anh nói nó một lần, em đã đồng ý ký giấy. Rốt cục thì em có yêu anh không?

Ly hôn thôi anh yêu người khác rồi

Nước mắt tôi bắt đầu tuôn rơi, mặc kệ cả quán đang nhìn tôi như một kẻ đáng thương. Anh tiến tới ôm tôi vào lòng:

- Trong tình yêu, đừng cố gắng chiến thắng nhau em ạ, quan trọng là ta hiểu điều gì cần với mình thôi. Em nghĩ anh yêu người khác thật ư? Yêu vào lúc nào khi tối ngày anh muốn gần em mà còn không đủ thời gian bởi vì em quá bận. Anh chỉ muốn em nhìn nhận lại, không nghĩ em gạt anh ra khỏi cuộc đời nhanh quá. Anh nhẫn tâm đó, ác độc đó, mưu mô đó nhưng đó là ngoài cuộc sống, còn khi về với em thì anh hơn thua làm gì, nhường em không mất gì cả.

- Nói vậy là anh không yêu người khác?

- Có yêu, yêu em của ngày đầu tiên chúng ta hẹn hò đấy.

Tôi òa lên khóc. Tôi đấm vào vai anh:

- Vậy tại sao dùng đến 2 năm để thử, như thế có tàn nhẫn quá không? Em đã rất đau khổ. Đau khổ thực sự

- Bởi vì anh đã nghĩ rằng em không cần anh. Anh đánh cược với số mệnh, đánh cược với tình yêu của em. Một là trọn vẹn, hai là vạn kiếp bất phục. Cần có một phép thử sâu để biết anh ở vị trí nào trong em. Để anh biết và cũng để em biết. Thật may, đi một chặng đường dài, cuối cùng anh hiểu, chí ít, em vẫn còn yêu. Đi thôi…

Tôi lau nước mắt đang làm nhòe lớp phấn trên mặt mình:

- Đi đâu cơ?

- Đem em làm vợ anh lần nữa.

Video đang hot
Quán bún bò chặt khách du lịch 80.000/tô bị phạt hành chính tại Đà Nẵng

[Kul.vn] Tiếp nhận phản ánh, UBND phường Thạch Thang đã phối hợp với Đội quản lý thị trường số 1 Đà Nẵng...

Cả gia đình đi ăn cưới về bất ngờ bị container mất lái tông thẳng, bé trai 4 tuổi tử vong

[Kul.vn] Cả gia đình đi ăn cưới về trên chiếc xe máy thì bất ngờ bị xe container mất lái tông trúng, hậu...

'Ông trùm' đường dây bán dâm Á Hậu, MC với giá nghìn đô hầu tòa mới chỉ là sinh viên

[Kul.vn] Trước đó, phiên xử Dũ vào cuối tháng 6 bị hoãn theo yêu cầu của phía luật sư bị cáo. Trong sáng...

Khoa Pug đi Ai Cập, vào nhà hàng Thái nhưng lại review món ăn Việt?

[Kul.vn] Bất ngờ thay một trong những món Khoa Pug ăn tại Ai Cập lại là street food quen thuộc của người...

Nàng phù dâu cực phẩm trong đám cưới của mĩ nhân 'mặt nhựa' xinh đẹp hết phần cô dâu

[Kul.vn] Đám cưới tốn nhiều giấy mực của báo giới này chĩa nhiều mũi dùi vào cô dâu chú rể, đồng thời netizen...

Con người chỉ cần vài giờ để bóc trần bộ mặt thật xấu xa và bản chất đen tối của đám đông

[Kul.vn] Đám đông con người có thể dễ dàng bộc lộ bản chất xấu xa bên trong khi được khuyến khích, nó cũng...

Loại bỏ nặng mùi của Kim Chi khiến nhiều người phản đối

[Kul.vn] Hương vị độc đáo của kim chi chính là nguyên tố khiến mọi người một là ghét, hay là thích nó.

Câu nói ám ảnh cuối cùng của bé gái bị lừa đi làm phù dâu rồi dắt đi tự sát

[Kul.vn] Ám ảnh câu nói cuối cùng của bé gái bị đôi vợ chồng khách thuê nhà dẫn đi tự tử khiến dư luận...