Giữa Sài Gòn hoa lệ, vội vã và đầy bon chen vẫn có những người sống rất chậm. Cuộc sống của họ trải qua xiết bao thăng trầm cuộc đời, có lẽ vì vậy họ vẫn đứng đây "một người một nạng" hiên ngang, mạnh mẽ để kể về cuộc đời mình.

Buổi sáng thứ Năm chênh vênh giữa tuần, lội ngược dòng xe đông đúc tìm tới thầy. Bao năm qua, vẫn bóng dáng ấy, vẫn nơi chốn ấy, thầy kiên trì dạy dỗ từng lớp học trò những đường quyền, thế võ bằng đôi chân khiếm khuyết của mình. Thầy là võ sư Tạ Anh Dũng.

Ôn lại hoài niệm thời thơ ấu

Cụ thân sinh của thầy là Tạ Ánh Đăng (biệt danh là Ánh Sáng), là võ sĩ thời Pháp thường có mặt trong các đấu đài ở Đình Nhân Hòa - Cầu Muối (nay là đường Nguyễn Thái Học, Q.1, TP.HCM).

"Mẹ tui kể thời xưa đất Sài Thành (có người gọi Sài Gòn), không có nhiều trò giải trí như bây giờ. Cuối tuần là chỉ có đấu xảo (nay là hội chợ ) đi kèm theo đấu đài với hát bộ (hát bội) cho người dân vui chơi chứ hồi đó đâu có rạp xi-nê như giờ".

Thầy say sưa kể lại những mẩu chuyện nhỏ trong hoài niệm lớn, thầy vẫn quen cách dùng từ của người Sài Gòn xưa, nên đâu đó trong bài này bạn đọc sẽ thấy có những từ hơi lạ lẫm nhưng rất đặc biệt và văn minh.

"Thân sinh tui con nhà võ từ Tây Ninh xuống Sài Gòn. Thấy đấu đài cần mời võ sĩ cha tui tham gia liền, mà cha tôi là võ sĩ độc cô chứ không có lò võ đại diện, ông tham gia không hẳn vì sinh kế mà muốn kiếm thêm để trang trải cuộc sống thôi. Mẹ tui là tiểu thư đài các ở Sài Gòn đi coi đấu đài, mê võ sĩ lắm, vậy mà hai người thương nhau. Nên nghĩa vợ chồng từ đó".

"Khi tui được khoảng 4 tuổi, sáng sáng cha tui kéo tui dậy, lúc đó tui không đấm đá gì đâu. Chỉ đi bài quyền, bộ tấn pháp thôi nhưng võ thuật ăn trong máu từ đó rồi. Sau đó, tui tập teakwondo của học đường liên tục từ đệ thất, đệ lục (tương đương bậc THCS)".

Đam mê mà thầy "ôm" đến tận bây giờ.

 Đeo đuổi đam mê trong bão tố

Cuộc đời xoay vần, thế sự đổi thay, năm 21 tuổi xanh thầy bất ngờ gặp tai nạn. Sau biến cố đó cuộc sống của thầy thay đổi hoàn toàn, gánh nặng oằn đôi vai vì mất một bên chân.

Đó là giai đoạn sau giải phóng, thầy kiếm kế sinh nhai bằng đủ thứ nghề. Trong một lần chở củi trên sông, ghe của thầy và tàu lớn va chạm, thầy bị thương nặng. Lần đó, thầy buộc phải cưa mất một chân.

"Cảm giác đầu tiên sau khi bị mất một chân rất là sốc. Sốc lắm! Nghĩ là cuộc đời chấm hết rồi, nhiều người nằm viện cùng mình, họ không chịu đựng nổi cú sốc đó, họ chọn cách quyên sinh hoặc làm những chuyện bốc đồng".

"Lúc tui bị thương cũng không muốn báo cha, báo mẹ nên 1 thân 1 mình lang bạc để kiếm sống qua ngày. Nhiều tấm gương họ còn thua kém hơn mình, còn tàn tệ hơn mình nữa mà họ vẫn sống, sống đẹp sống có ích, mình phải noi gương để mình sống chớ".

Có nhiều người họ đã trải đủ thừa để bình tĩnh kể về nỗi đau của mình. Và thầy là một trong số họ. Thầy lập gia đình, sau tai nạn một năm. Thầy cười: "Khổ thì khổ, yêu thương nhau vậy thôi, trong hoàn cảnh thời bao cấp khổ thì đùm bọc nhau mà sống".

"Nhưng mà con người ta đâu biết được sau này ra sao, lúc đó tui vừa phải lo kinh tế mà sự nghiệp lại không muốn buông. Có những người phụ nữ người ta không thích vậy, không thích người đàn ông của mình mải mê sự nghiệp".

Rồi cứ vậy, khoảng cách giữa thầy và người phụ nữ của mình xa dần, họ không còn chung tiếng nói, đồng suy nghĩ nên cách giải quyết cuối cùng đó là chia tay. Thầy một mình "gà trống nuôi con" và bôn ba cuộc sống trên chiếc chân phải nhưng vẫn lạc quan lắm.

"Trông vậy chứ tui nấu ăn ngon lắm nha. Hà hà, có người thấy cực nhưng mình lại thấy nó là niềm vui, niềm yêu thích. Tự thưởng thức món ăn mình nấu cũng thú lắm!"

Hỏi vui thầy có định đi bước nữa không, thầy lắc đầu cười sảng khoái: "Bây giờ sợ phụ nữ lắm!"

Dù có lạc quan nhưng sương gió cuộc đời vẫn làm buồn đôi mắt thầy.

"Giờ giới trẻ tập võ trên nhung lụa"

Trong quá trình tập võ, chấn thương còn đến nhanh hơn thành công, thầy ngại kể khổ, không muốn mang cái khó của mình ra cho thiên hạ bình phẩm: "Cô về viết, đừng viết về chấn thương không tụi nhỏ nó sợ không dám tập."

Theo thầy: "Bất cứ thành công nào cũng phải có đánh đổi, không có thành công nào không phải đánh đổi hết á".

Võ thuật có những cái mà đi đến cùng thì cực khổ thân xác nhưng đạt được đến đỉnh cao thì hạnh phúc cũng lên tới tận cùng.

Hiện tại, thầy vẫn khó nhưng vẫn lạc quan, vẫn rất thương đời, mê nghề. Chắc sẽ có người thắc mắc: "Tại sao không học ngày nào lại gọi là thầy?". 

Tuy chưa học ngày nào, nhưng thầy là tấm gương nỗ lực quá lớn, là bậc kì tài trong thiên hạ, chẳng lẽ chưa đáng để tôn thầy sao? 

Tâm sự "trần trụi" về cuộc sống của người "đi tìm lại thân xác"

Video đang hot