Hình như... định mệnh

Hai đứa không nói thêm câu nào nữa, đưa mắt về khoảng không bao la trước mắt mình. Nó chẳng nghĩ được gì, chỉ thấy mình tưởng tượng lại những năm tháng cấp một và nụ cười của cô bạn lớp trưởng, nụ cười của hàng xóm, cứ lẫn lộn qua lại, cứ để mặc cho mặt trời đi khuất tầm mắt. Còn tình cảm của hàng xóm, nó không biết, người lạ hay nó, liệu có phải là thích thật không, hay chỉ là...

Đôi lúc, tự nhiên nhớ chuyện xưa, bất giác cười, chắc có lẽ do lỗi định mệnh thật.

Ngày đó, thằng nhóc lớp 5 thầm thích cô bạn lớp trưởng, tóc xõa ngang vai, da trắng, má hồng, môi đỏ. Nói chung, trong mắt thằng nhóc thì cô bạn cực dễ thương. Chuyện học hành, khỏi phải bàn, lúc nào cũng nhất lớp, dù cố gắng thế nào, thằng nhóc đó cũng không vượt qua được cô bạn. Nhiều lúc ganh tị lắm chứ, có lần còn định bụng sẽ nghỉ chơi luôn cơ! Thế mà sang sáng hôm sau, thấy cô bạn cười toe toét, khoe cái răng mọc không đúng chỗ, răng khểnh đấy, thằng nhóc quên béng cả chuyện phải cạch mặt không được nói chuyện với cô bạn.

Ngày qua tháng lại thế nào đấy, chẳng nhớ, chỉ biết đến buổi học cuối cùng của năm học, thằng nhóc quyết định tỏ tình. Chuyện vầy nè, ghi dòng chữ thật to 'tớ thích cậu', khều cô bạn, chìa ra cho xem, rõ buồn, cô bạn lại nhìn thằng nhóc bằng cặp mắt không thể lạnh hơn được nữa. Bị từ chối rồi còn gì.

Cũng chẳng hiểu sao, hôm đấy trời lại mưa, thằng nhóc lấy cớ, không thèm về nhà đúng giờ, ngồi lì trong góc cầu thang, hình như là khóc. Rõ khổ, tình đầu.

Sau ngày đấy chẳng còn liên lạc gì với cô bạn, nghe nói cả nhà sang nước ngoài định cư, mà có gặp, thằng nhóc chắc cũng phải lờ đi, kiểu ngại. Nhưng quên thì không...

Năm lớp mười, gần nhà thằng nhóc có gia đình mới chuyển đến, người quen của mẹ. Nhà đấy có con bé bằng tuổi nó, xui rủi thế nào, cũng lại có đúng cái răng khểnh, giống cô bạn năm xưa.

Hàng xóm vẫn hay sang nhà thằng nhóc, nựng con Xù rồi ngồi nghe mẹ nó nói đủ thứ trên trời dưới đất, đôi khi, tỉ mỉ nhặt mấy con sâu trên cây chanh trước nhà, nhìn quen lạ. Nhiều hôm, hàng xóm pha hai cốc trà thật to có lát chanh xanh lè, hai đứa thi nhau trèo lên ban công, khi thì hàng xóm kể cho nó vài chuyện ở lớp, khi thì im lặng nhìn sao nhìn trăng trên trời, cũng có khi hàng xóm ngồi hát cho nó nghe. Giọng ấm, nhẹ lòng lắm.

Hàng xóm hay cười, nụ cười khoe răng, làm nó nhớ chuyện ngày xưa, hình ảnh cô bạn cũ cứ lẩn quẩn hoài. Nó không hiểu sao mối tình rất đỗi trẻ con lại có tác động in sâu trong trí nhớ như vậy, tưởng đã bị xóa sạch trong não rồi, vậy mà thi thoảng tim vẫn lục tìm trở lại. Nhói lắm chứ!

Lắm lúc, nó tự hỏi, mình có đang thích hàng xóm không, nhưng chẳng bao giờ cố suy nghĩ, định hình thứ tình cảm rắc rối đó. Để mặc thời gian trôi, chỉ cần mối quan hệ này đừng sụp đổ, có lẽ vậy là ổn.

Hè lớp mười một, người lạ xuất hiện, chung lớp với nó và hàng xóm, cậu trai tóc nâu, chơi bóng rổ cực giỏi, ngồi cạnh hàng xóm. Người lạ ít nói, kiểu lạnh lùng, hay nhìn bâng quơ ra cây bàng ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng quay sang nói vài câu với hàng xóm, chỉ thấy sau đó hàng xóm cười tươi hơn bình thường.

Hàng xóm học làm bánh, tiramisu trà xanh, ngọt mà vẫn có vị thanh, dễ chịu mỗi khi nuốt xuống cổ họng. Bao giờ, hàng xóm cũng làm mẻ bánh gồm năm cái, hai cái bỏ thêm sữa cho nó và hàng xóm, hai cái ít ngọt cho mẹ hai đứa, và cái còn lại cho người lạ- thật nhiều trà xanh. Hàng xóm nói người lạ thích mùi của trà xanh. Hàng xóm cất

cẩn thận chiếc bánh trong ngăn trống của tủ lạnh, sáng hôm sau đựng vào chiếc hộp xinh xinh, đem bỏ ngăn bàn kế bên chỗ mình ngồi. Và nó thấy hàng xóm vui cả ngày hôm đó.

Có chiều, tan học, hàng xóm chưa về vội, rủ nó ngồi sân bóng. Nó để ý, mắt hàng xóm cứ lòng vòng theo những bước chạy của người lạ, cười mỉm nhẹ khi người lạ đi bóng vào rổ, khẽ nhăn mặt lúc thấy người lạ lấy tay lau mồ hôi lã chã trên mặt.

Trên ban công nhà nó, hàng xóm hát đi hát lại lời bàì nhạc của Westlife...

"I'd be there for you

If you should need me

You don't have to change a thing

I love you just the way you are

So come with me and share the view

I'll help you see forever too..."

("Em sẽ ở nơi đây nếu anh cần đến

Chẳng phải thay đổi gì đâu, anh ơi

Em yêu anh vì đó là anh...

Vậy hãy đến bên em và chia sẻ mọi điều

Và em cũng sẽ cho anh thấy được sự vĩnh cửu...")

Hàng xóm nói, người lạ thích nghe bài này lắm, hay cực.

Không nói ra, nhưng nó cảm nhận được, hàng xóm thích người lạ- rất thích.

Còn cảm giác của nó, thế nào nhỉ, không thể diễn tả được...

Ngày cuối cùng trong năm, hàng xóm gọi điện, hỏi nó đi biển không. Hai đứa, đứng cạnh nhau trước biển, gió thổi thật mạnh, cát mềm nhưng làm lạnh buốt chân. Tóc rối, bay theo chiều gió, mặc kệ, hàng xóm nắm tay nó, khẽ chạm thôi, cười tươi nói, mình quen nhau đi...

Nó, bất ngờ có, ngạc nhiên có, vui cũng có, và hình ảnh của cô bạn xưa chẳng hiểu làm thế nào lại quẩn quanh trong đầu nó, nụ cười, mái tóc, buổi chiều hôm cuối năm cấp một...

À, còn người lạ nữa, chẳng hiểu nổi, là một mớ hỗn độn...

Nó bất giác đưa tay, vuốt lại mấy sợi tóc đang theo gió mà va vào khuôn mặt của hàng xóm. Và gật đầu.

Hai đứa không nói thêm câu nào nữa, đưa mắt về khoảng không bao la trước mắt mình. Nó chẳng nghĩ được gì, chỉ thấy mình tưởng tượng lại những năm tháng cấp một và nụ cười của cô bạn lớp trưởng, nụ cười của hàng xóm, cứ lẫn lộn qua lại, cứ để mặc cho mặt trời đi khuất tầm mắt. Còn tình cảm của hàng xóm, nó không biết, người lạ hay nó, liệu có phải là thích thật không, hay chỉ là...

Lúc về, trên xe, hàng xóm tựa vào vai nó, hát cho nó nghe thật nhỏ thôi, nó chẳng hiểu do hàng xóm thích Adele hay là tâm trạng và lời bài hát giống nhau. Nó không biết...

"Never mind, I'll find someone like you,

I wish nothing but the best for you, too,

Don't forget me, I beg,

I remember you said,

"Sometimes it lasts in love,But sometimes it hurts instead"

("Đừng bận tâm rồi em sẽ tìm thấy một ai đó như anh,

Em chẳng mong gì hơn ngoài những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh

Đừng quên em, em cầu xin.

Em nhớ anh đã từng nói,

"Đôi khi tinh yêu kéo dài mãi mãi,

Nhưng đôi khi nó lại bị thay thế bởi nỗi đau")

Khoảng thời gian sau đấy, phải nói sao nhỉ, thấy yên bình. Hàng xóm vẫn hát trên ban công nhà nó, vẫn làm bánh rồi cho nó thử đầu tiên, thỉnh thoảng cũng ra đứng ngắm biển...

Hết cấp ba, nó đi du học, hàng xóm email cho nó hoài, kể tất tần tật chuyện ở nhà, con Xù dạo này đỏng đảnh lắm, cứ vuốt lông làm kiêu, chẳng thèm mò lên ngồi trong lòng hàng xóm nữa, cây chanh trước nhà tới mùa ra quả rồi, trái xanh nhiều nước, mà chẳng biết pha trà uống chung với ai... Hai đứa yêu xa. Rồi hết yêu cũng xa. Nó bận học, công việc part time, dự án đang chạy... không thường xuyên gọi điện về, trả lời email vội, vài dòng hỏi thăm, thế là xong... Con người mà, khi muốn thì có hàng trăm, hàng nghìn lí do để ngụy biện cho hành vi của mình. Nó cũng vậy, không ngoại lệ. Nó dường như định hình ra rằng tình cảm của mình dường như bị chệch theo hướng khác, kiểu bạn thân.

Hàng xóm vẫn viết email rồi gửi đều đặn, nhưng nó biết, hàng xóm biết, mối quan hệ của hai đứa là như thế nào. Mặc dù chẳng ai chủ động nói ra, tình tự kết thúc.

Một lần, hàng xóm bảo, sao mãi không thấy nó hỏi tại sao, năm ấy biết rõ hàng xóm thích người lạ mà lại tỏ tình với nó. Nó chỉ cười trừ cho qua, lảng hẳn sang chuyện khác. Cảm giác, mình cũng vậy, hình ảnh cô bạn cấp một, xa vời nhưng lại mồn một trong đầu, không nhớ nhung nhưng chưa hẳn là quên, làm nó lấy đó trở thành hình mẫu bạn gái của mình, răng khểnh, hay cười, ấm áp... và nó bất giác gật đầu khi nhìn thấy nụ cười ấy của hàng xóm lúc tỏ tình với mình... Nó tự cho đó là ám ảnh tình đầu.

Còn về hàng xóm, cô ấy nói nghĩ hoài mà chẳng giải đáp được tại sao mình dám đứng trước biển ngày cuối năm nắm tay cậu bạn gần nhà, còn với người lạ thì lại không đủ can đảm và quan trọng nhất là cũng bị nhầm lẫn cảm giác giữa cậu bạn gần nhà và người lạ.

Sau này nữa, hàng xóm nói, người lạ và hàng xóm đang yêu nhau Nó đã bật cười, thì ra ngày xưa mình tình cờ trở thành kẻ chia rẽ tình yêu của đôi trẻ. Chẳng biết đổ lỗi cho định mệnh được không. Hàng xóm thích người lạ rất nhiều nhưng lại thành một đôi với nó, còn nó thấy hàng xóm giống mối tình đơn phương hồi nhỏ quá mà chấp nhận quen luôn, còn bây giờ thì hàng xóm và người lạ chính thức là người yêu của nhau. Mọi thứ bỗng chốc trở về đúng thế cần phải đứng. Nghĩ cũng mừng cho hai người ấy, phải chúc phúc chứ! Vậy mới thấy quy luật, yêu thì tự nhiên hút nhau lại thôi, không yêu thì có níu cũng tự đẩy nhau ra xa.

Đời mà, chả nói trước được điều gì, biết đâu, cô bạn lớp trưởng đang chờ nó ở đâu đó. Có thể lắm chứ!

Video đang hot
Dàn sao Hàn đổ bộ sân bay Tân Sơn Nhất: "Lee Hyori thế hệ mới" gặp sự cố mất đồ, Super Junior gây náo loạn

"Lee Hyori thế hệ mới" Chungha và Super Junior đã có mặt tại sân bay TP.HCM vào trưa nay để chuẩn bị cho...

Kim Chungha Super Junior

Vụ triệt phá đường dây ma tuý "khủng" ở Sài Gòn: Một tài xế taxi được trả 1,2 triệu để dẫn đường cho xe tải đến kho hàng

Tài xế taxi Nguyễn Đình Hồng (SN 1989, quê Thanh Hóa) được người đàn ông quốc tịch Đài Loan trả 1,2 triệu...

Ma túy người Đài Loan

Đạo diễn "Us" thẳng thừng tuyên bố: "Diễn viên da trắng "không có cửa" đóng chính cho tôi đâu"

Từ "Get Out" đến "Us" và nhiều dự án khác trong tương lai, người da màu sẽ luôn là trung tâm câu chuyện...

us chúng ta

Án phí vụ ly hôn vợ chồng Trung Nguyên: Chủ tọa mệt nên đọc nhầm 8 tỷ thành 81 tỷ

Theo đối chiếu với quy định của pháp luật về án phí dân sự sơ thẩm, mức án phí của vụ tranh chấp ly hôn...

Đặng Lê Nguyên Vũ lê hoàng diệp thảo

Lý do khiến Lisa (Black Pink) trở thành em gái quốc tế: Đẹp như búp bê sống, siêu tài năng nhưng gia thế mới gây sốc

Không phải bỗng nhiên Lisa lại trở thành hiện tượng, nhận được nhiều tình cảm yêu mến từ người hâm mộ khắp...

Blackpink sinh nhật sao

Cho học sinh đóng cảnh ân ái khi tái hiện tác phẩm văn học trên sân khấu, thầy giáo ở TP HCM bị đình chỉ dạy

2 phân cảnh nhân vật Tám Bính bị hãm hiếp và Tuyết ân ái với Xuân Tóc Đỏ đã khiến thầy Đạt bị nhà trường...

cảnh ân ái Tác phẩm văn học

Xôn xao clip cô gái trẻ bị nhiều phụ nữ lột váy, tát tới tấp vào mặt: "Mày dám bảo chị tao không biết giữ chồng à?"

Một cô gái trẻ xinh đẹp bị nhóm phụ nữ lao vào giật tóc, đạp ngã xuống đường rồi lột váy, tát tới tấp vào...

Quan hệ bất chính đánh ghen