Trải qua một quá khứ đầy ám ảnh, Chester Bennington vẫn vượt qua hết thảy để cống hiến, truyền cảm hứng cho hàng triệu trái tim luôn dõi theo Linkin Park. Nhưng rồi chuyện gì cũng có giới hạn, đã đến lúc Bennington nghỉ ngơi rồi.

Nếu các bạn từng nghĩ rằng cuộc đời không công bằng thì đúng thế thật. Với một số người, mọi thứ được bày biện ra trước mặt quá dễ dàng. Trong khi đó, có người cứ liên tục bị giông bão cuộc sống quật bên này, ném bên kia, cho đến khi gục ngã hoàn toàn.

Anh có bản lĩnh, anh dám công khai những cơn ác mộng sâu thẳm nhất trong thâm tâm mình để cảnh tỉnh mọi người có thể thoát khỏi nó. Sau bao lần vấp ngã, anh lại vực dậy vô cùng mạnh mẽ, đem tất cả những gì phải chịu đựng đưa vào từng câu chữ, tạo ra một thứ âm nhạc chút phẫn nộ, chút hờn dỗi và đầy bất mãn với cuộc đời.

Tường chừng chất nhạc này sẽ khiến người nghe cảm thấy bi quan, thế nhưng không. Hàng triệu người đã được truyền thêm cảm hứng để sống tiếp. Họ thấy được trong đó một Chester Bennington luôn biết cách dùng âm nhạc để chống chọi lại sự hung hãn của cuộc sống. Họ tự nhủ rằng trước mặt, mọi chuyện có tồi tệ thế nào thì vẫn còn đó Bennington, còn Linkin Park, còn thứ âm nhạc màu nhiệm đó.

Và rồi, vào một ngày trung tuần tháng Bảy, người ta phát hiện Bennington treo cổ tại nhà riêng. Lý do là gì? Tự sát vì suy sụp? Có thể lắm chứ! Một bầu không khí u ám bao trùm khắp thế giới. Có người hụt hẫng, có người thẫn thờ, có người chết lặng khi ngón tay lướt đến dòng tin này.

Hình ảnh của anh tràn ngập các trang báo, mạng xã hội. Ít ra với những người 20-30 tuổi, chắc chắn chưa ai chưa từng nghe nhạc của Linkin Park. Một người Hàn Quốc, nơi làn sóng K-pop bao trùm, đã ví Linkin Park như The Beattles của thế hệ 9x. Họ sống mãi với "Numb", "Crawling", "In The End",... cho đến ngày hôm nay.

41 năm qua đã nếm trải những gì mà Chester Bennington, giọng ca chính của Linkin Park, có thể chuyển hóa những đau đớn, tuyệt vọng tột cùng của người nghe thành sức mạnh?

Lần cuối cùng bạn bật nhạc của Linkin Park là khi nào? Có thể từ khi thoát được khỏi khó khăn của bản thân, bạn đã ít nghe lại những ca khúc của nhóm nhạc Rock hiếm hoi trong những năm 2000 này. Tuy nhiên, Bennington vẫn chưa bao giờ ngừng sản xuất nhạc. Bởi lẽ nỗi đau quá khứ chưa bao giờ thôi ám ảnh anh.

Giọng hát chính của Linkin Park không hề che giấu quá khứ đen tối của mình. Năm 2011, trong một buổi phỏng vấn với Kerrang, Bennington đã hé lộ khoảng thời gian đáng quên nhất trong cuộc đời mình khi anh từng bị lạm dụng tình dục.

Vào năm lên 7, anh đã bị một người bạn lớn hơn vài tuổi đánh đập và xâm phạm tình dục. "Tôi liên tục bị đánh và bắt làm điều mà mình không bao giờ muốn làm. Dần dần, nó hủy hoại hoàn toàn sự tự tin trong con người này", Bennington từng chia sẻ.

Không thể chia sẻ cùng bất kỳ ai. Vì sợ, vì không ai quan tâm, vì bất kỳ lý do gì thì anh cũng đã chịu đựng điều đó trong suốt 6 năm trời. Cho đến năm 13 tuổi, mọi chuyện mới kết thúc. Tuy nhiên, vết thương tinh thần đó không bao giờ lành dễ dàng như cái cách mà mọi chuyện chấm dứt.

Tuổi thơ của Bennington là một chuỗi ngày im lặng và chịu đựng. Năm 11 tuổi, bố mẹ anh đường ai nấy đi, điều này càng gặm nhấm thêm sự cô độc trong tâm hồn Bennington. Anh không cần nói ra, người nghe nhạc cũng bất giác tưởng tượng ra cái cảnh anh tìm một góc nhà, co người khóc ngon lành.

Thậm chí mọi chuyện còn trớ trêu đến nỗi, bố của Bennington là một cảnh sát chuyên điều tra về những vụ án liên quan đến tình dục. Công việc căng thẳng, phải đối phó với những tội phạm bệnh hoạn hằng ngày khiến tâm lý của ông đôi khi bất ổn. Và một cảnh sát của tổ đặc vụ các chuyên án tấn công tình dục lại không biết được con trai mình bị xâm phạm suốt 6 năm trời. Điều đó lại càng khiến Bennington thêm tủi thân, tuyệt vọng.

Và rồi cuộc đời bắt đầu đưa đẩy chàng trai 13 tuổi lạc lối này vào con đường của men rượu và nghiện ngập. Khi thổ lộ điều này, người nghe nhạc của Linkin Park lại càng thấy thương cảm cho thần tượng của mình, hơn là ghét bỏ, tẩy chay anh.

Bennington chia sẻ anh chỉ có thể lấy lại được niềm tin vào cuộc sống khi chìm đắm trong cơn say. Có lẽ đó chính là những giây phút đẹp nhất đời khi anh gần như được thoát ra khỏi cuộc sống đen tối của mình.

Tuy nhiên, anh đủ bản lĩnh để hiểu được chạy trốn thực tại như vậy không phải là cách giải quyết. Đến một lúc, anh phải đứng giữa hai lựa chọn, hoặc tiếp tục và chết, hoặc từ bỏ và lấy lại cuộc sống. Cuộc sống với Bennington còn gì tươi đẹp để níu kéo sao? Tuy nhiên, dù sao anh vẫn chưa sẵn sàng để chết vào lúc đó.

Bennington gia nhập với những người bạn của mình, thành lập Linkin Park và đưa những sóng gió cuộc đời vào trong lời bài hát, tạo ra một loại rock đầy cảm hứng mà chúng ta đã từng mê mẩn.

Có một lần, giọng ca chính của Linkin Park đã xác nhận rằng hầu hết các ca khúc của nhóm đều lẩn khuất trong đó hình ảnh của anh, hay nói đúng hơn là những gì anh đã phải chịu đựng. Âm nhạc đã xoa dịu, cứu rỗi tâm hồn đầy tổn thương của Bennington. Và một cách thần kỳ, nó cũng khiến người nghe cảm thấy như vậy.

Cái cách mà người ta đến với nhạc của Linkin Park cũng giống như Bennington. Chúng ta cũng thuộc nhóm những người không may mắn, bị cuộc đời quăng quật đến kiệt sức. Thả người nằm trên giường, rồi đeo tai nghe, nhấn play cho những bản "New Divide", "Castle of Glass", "What I've Done",... Bỗng nhiên ta cảm thấy mình không còn là người đau khổ nhất hành tinh. Ta lại trở về với một ta đầy sinh lực, lê thân rệu rã ra khỏi giường và tiếp tục chinh phục thế giới.

Bennington từng chia sẻ lời ca khúc "Crawling" chính là những ảnh hưởng mà anh đã từng phải chịu đựng khi sử dụng methamphetamines (ma túy đá) thời niên thiếu. Thông qua "Crawling", anh muốn truyền tải thông điệp rằng mọi người phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình.

Đối mặt với một quá khứ đen tối từ nhỏ, tuy nhiên Bennington chưa bao giờ lấy nó làm cái cớ cho việc nghiện rượu và thuốc phiện của mình.

Nhận xét về Bennington, các bạn của anh đều đồng ý rằng tâm lý của anh luôn không ổn định và rất dễ suy sụp. Đằng sau hình ảnh một chàng trai hiếm khi nở nụ cười này là một tâm hồn dễ tổn thương.

Thế nhưng một trong những ánh sáng còn le lói trong cuộc đời Bennington chính là những người bạn của anh. Vào thời điểm những năm 2000, khi mà nhạc rock bắt đầu mất đi ưu thế của mình và dần bị thay thế bởi những thể loại khác, các thành viên của Linkin Park vẫn luôn cố gắng duy trì nhóm.

Họ bắt đầu thay đổi phong cách sang Nu metal, tiếp tục đem thể loại này trở lại với album đầu tay "Hybrid Theory". Các thành viên của Linkin Park vẫn thường ngồi lại với nhau bàn về nội dung cho ca khúc mới, hầu hết đó là những buổi tâm tình, chia sẻ đầy thân mật. Chính vì thế, câu chuyện của chàng ca sĩ hát chính đều được cả nhóm biết rõ.

Năm 2006, cũng chính nhờ áp lực của các thành viên trong ban nhạc, đặc biệt là ca sĩ hát phụ kiêm guitar, Mike Shinoda, Bennington mới đủ can đảm để từ bỏ rượu và thuốc. "Họ nói luôn có hai Bennington hiện hữu ở tôi. Một gã tử tế và một gã khốn nạn, bê tha với men rượu. Họ không muốn thấy gã Bennington thứ hai tiếp tục giết tôi thêm chút nào", Bennington chia sẻ.

Shinoda và cả nhóm đã luôn bên Bennington trong những giây phút khi anh phải kiềm chế cơn nghiện của mình và sống tốt hơn. Shinoda từng kể lại về khoảng thời gian đó: "Không có điều gì tuyệt vời với chúng tôi hơn là việc được nhìn thấy Bennington sống lạc quan hơn".

May mắn cho Bennington, anh đã gặp được những người anh em mà theo Shinoda gọi là "đầu đầy sẹo". Các thành viên của Linkin Park đều là những gã đàn ông từng trải, có nhiều kinh nghiệm đương đầu với cuộc đời để luôn có thể giúp đỡ khi có một người anh em nào đó găp chuyện. Và tất nhiên người thường xuyên được giúp ở đây chính là Bennington.

Không chỉ vậy, Bennington còn có cơ hội được gặp gỡ và kết thân với ca sĩ kiêm nhạc sĩ Chris Cornnell. Năm 2008, trong lần đầu cả hai cùng diễn trên sân khấu trong một tour tại Úc, Cornell đã chứng kiến cảnh Bennington trình diễn cả một tiếp mục đầy máu lửa khi cổ tay của anh đã hoàn toàn bị trật khớp. Đó là một thứ gì đó mãnh liệt hơn cả đam mê, Cornell và Bennington trở thành bạn thân từ lúc đó.

Tuy nhiên, mọi thứ không hề buông tha anh một cách dễ dàng. Một trong những sự kiện ảnh hưởng nặng nề đến cả tâm lý lẫn cơ thể của Bennington nhất chính là lần anh bị gãy chân trong một lần chơi bóng rổ năm 2015.

Ngay lập tức tour diễn năm đó của Linkin Park đã bị hủy. Bennington lại tràn ngập trong cảm giác tiêu cực. Anh cho rằng mình chính là gánh nặng cho cả nhóm khi vì anh mà phải hủy tour diễn. Rồi thậm chí Bennington còn có ý định sẽ không bao giờ đụng vào micro một lần nào nữa. Chưa bao giờ, anh cảm thấy mình bất lực như lúc đó.

Thế nhưng rồi, Shinoda và những thành viên khác một lần nữa đã làm rất tốt khi vực dậy được một con người tưởng chừng đã chết này. Họ mang Bennington trở lại với cuộc sống, và ca khúc "One More Light" được ra đời. Giống như những lần trước, ca khúc này được Bennington dồn nén mọi cảm xúc phẫn nộ với cuộc đời cũng như một chút hy vọng như chính cái tên của nó.

Và rồi, không còn ánh sáng nào nữa. Một tháng sau khi "One More Light" được phát hành, ngày 18/05/2017, bạn thân của Bennington, Chris Cornell treo cổ tự sát trong phòng tắm.

Ngày 20/07, ngày Bennington ra đi, bỏ lại phía sau những đau khổ suốt 41 năm, cũng chính là sinh nhật của Cornell. Các thành viên của Linkin Park không thể tin vào mắt mình những gì đang diễn ra. Tuy nhiên, chắc chắn họ cũng biết rằng cái chết của Cornell chính là giới hạn cuối cùng của Bennington.

Chúng ta tiếc thương vô vàn cho Bennington. Nhưng có lẽ giờ đây, anh đang có những phút giây hạnh phúc hơn khi được gặp lại Cornell. Anh đã dành cả đời mình để viết ra những ca khúc khiến cả thế giới có thêm cảm hứng tiếp tục sống. Làm anh hùng cứu thế giới suốt ngần ấy năm cũng mệt rồi, đến lúc anh được nghỉ ngơi rồi Bennington.

Chester Bennington và Chris Cornell à, hai anh hãy mãi là những người bạn tốt trên thiên đường, như đã từng nhé

Video đang hot