Hãy như những đứa trẻ

Vì hình ảnh những đứa trẻ. Đôi lúc là một đứa trẻ, vô lo, vô nghĩ, chỉ dốc lòng dốc sức cho thứ mình muốn, cho thứ mình cố gắng. Cười vang khi vui, khóc thật to khi muốn, chẳng phải như vậy hạnh phúc hơn hay sao.

6h tối.

Mưa đổ xuống xối xả khắp phố phường. Một trận mưa to sau những ngày nắng hanh, nắng cháy. Mọi người ai nấy chạy vội vã tìm chỗ trú hoặc tấp vào một mái hiên nào đấy chờ mưa ngớt. Đường xá vẫn đông như vậy, đủ các thể loại màu sắc áo mưa. Bên đường, ai đó mới bị chiếc xe hơi lớn chạy qua, nước bắn ào tung tóe lên người, chỉ nghe người đó lớn tiếng than oán một câu: “Xui thật đấy”.

Hãy như những đứa trẻ

Câu ấy lại vừa vặn đúng với tâm trạng tôi hiện giờ.

Hôm nay là một ngày cực kì tồi tệ đối với tôi. Bầu trời cứ u ám thế nào, lòng tôi chắc còn ảm đạm gấp mười lần như thế. Tôi bước lên xe buýt đi về sau gần một tiếng đồng hồ ngồi khóc hết nước mắt trên sân thượng trường. Tôi bỏ cả hai tiết cuối cùng, và trèo lên trên này chỉ để ngồi khóc.

Vì sao ư?

Tôi mới vừa bị ăn nguyên một con 0 tròn vo và nhận một bài thuyết giảng về giá trị đạo đức của sinh viên thời nay chỉ vì tôi đứng lên phản biện với thầy.

Về chuyện gì à?

Bài luận của tôi tự làm đã ăn một con điểm 2 to tướng cùng với lời phê dựa dẫm quá nhiều vào bác-google-thần-thánh, sao chép một cách tinh vi có chủ đích. Trong khi để có được một bài dài mười trang A4, tôi đã phải mất cả tuần không ăn không ngủ, vừa lên thư viện tìm tài liệu, vừa đi thực tế để có nội dung viết bài sinh động nhất. Thế mà bài làm công sức của tôi lại bị cho là sao y của người khác.

Sau đó tôi cãi nhau với con bạn thân vì một lí do không đâu vào đâu liên quan đến Phong – bạn trai tôi, chúng tôi lớn tiếng đến nỗi bọn trong lớp phải đến can ngăn. Sau đó thì nó bỏ đi, để mặc tôi đứng như muốn bốc hỏa đốt cháy cả lớp học.

Có lẽ ngày hôm đó còn chưa đủ tồi tệ, nên tôi đã phải nhận thêm mấy tin không đáng xuất hiện.

Phong nhắn tin đòi chia tay với tôi, không rõ lí do vì sao, chỉ nói là không hợp. Tôi gọi đến cháy cả máy để hỏi cho rõ ràng, nhưng cậu ấy tắt máy. Chí ít thì tôi bị đá sau hơn ba tháng quen nhau thì cũng phải biết được nguyên do, chứ không phải chỉ là cái tin nhắn vỏn vẹn có ba dòng kia. Tôi tức đến nỗi suýt đập vỡ cả cái điện thoại. May sao tôi vẫn còn tỉnh táo để nghĩ được là nó đắt thế nào, và nếu nó hư thì đừng mong được mua lại cái mới, tôi sẽ phải tiếp tục làm bạn với cái đập đá 1280 nếu điều đó xảy ra.

Như thế còn chưa hoàn thành một ngày tệ hại của tôi.

Trưa, tôi kiểm tra email thì nhận được thông báo trượt học bổng. Tôi buồn thật sự. Nói tôi học trên lớp chăm chỉ một, thì để hoàn thành cho cái hồ sơ học bổng này, tôi đã phải chăm chỉ gấp trăm lần ấy chứ. Từ việc lên kế hoạch ra sao, nỗ lực thế nào để hoàn thành từng mục tiêu. Tôi đã mất cả hai năm ròng, trượt nhiều, nhưng đây là cái học bổng tôi kì vọng nhất, dồn sức vào nhất. Thế mà tôi vẫn trượt. Bạn không hiểu lúc ấy tôi thất vọng cùng cực thế nào đâu.

Rồi tôi nhận được điện thoại. Đầu tiên là của mẹ, báo là hôm nay sinh nhật bạn cùng cơ quan, mẹ sẽ về trễ, nên tôi sẽ phải ăn tạm cái gì đó ở ngoài. Sau đó ba tôi gọi đến, dặn y như mẹ, chỉ khác lí do là bố phải đi ăn với đối tác. Từ lúc nào tôi cũng chẳng nhớ, tôi đều phải ăn cơm hàng như vậy sáu ngày một tuần. Bữa ăn gia đình đầy đủ bên nhau có ba có mẹ đã lâu đến mức tôi cũng quên mất nó có vị thế nào. Ngày nào tôi cũng lầm lũi đi về trong căn nhà lạnh tanh, tự ăn, tự học, có hôm đến khi tôi ngủ say, ba mẹ mới về đến nhà, hôm sau lại tiếp tục như thế.

Tôi nhiều lần tủi thân, nhưng tôi chưa bao giờ khóc, hay trách móc ba mẹ cả.

Nhưng không phải là hôm nay.

Bao nhiêu việc thay nhau giáng xuống cuộc đời tôi, vào cùng một ngày, vào cùng một thời điểm. Tất cả đều là tin xấu, tôi xui hay tôi bất hạnh đây. Lúc đó tôi cũng không lí giải được nữa. Chỉ biết sau khi trèo lên sân thượng, chỗ không có ai, tôi mới òa khóc. Khóc như đứa trẻ bị bạn giành mất kẹo hay bị ba mẹ đánh đòn lúc nhỏ vậy.

Hãy như những đứa trẻ

Bình thường tôi mạnh mẽ, tôi ghét khi người ta thấy tôi yếu đuối. Tôi cũng không thích khóc, bởi tôi nghĩ, nước mắt có rơi cũng chẳng giải quyết được điều gì. Nếu người ta gọi Ánh Viên là "iron girl" trên đường đua xanh, thì tôi thấy mình chính là "iron girl"… ở trên cạn. Không ai dạy tôi những điều đó, chỉ là trải qua nhiều điều, tôi học được cách có vỏ bọc kiên cố như thế, để không phải buồn bã hay quá đau đớn.

Chỉ là, không phải là hôm nay thôi. Hôm nay chính là ngoại lệ.

Dường như dây thần kinh phun nước mắt của tôi đã hoạt động lại bình thường sau thời gian tạm ngưng hoạt động, nên nó làm việc hết công suất một cách bất thường. Tôi khóc gần một tiếng đồng hồ mà nước mắt vẫn cứ tuôn rào rào. Tôi chỉ khóc thôi, chẳng nghĩ gì nhiều, uất ức tôi dồn nén bấy lâu, giờ giống như cái đập bị vỡ vậy, khiến lũ kéo về dữ dội.

- Này, cậu đã khóc gần một tiếng, vẫn còn muốn khóc tiếp hả?

Một chàng trai lạ mặt đi từ lối trên mái nhà đi xuống, chỗ mà trước giờ tôi nghĩ, chỉ có mèo với bồ câu mới lên đó được thôi chứ.

- Sao cậu biết? – Tôi kinh ngạc nhìn cậu ta, tôi thề lúc đó mắt tôi mở to còn hơn cái bánh xe bò nữa.

- Tôi đã ngồi canh.

- Canh tôi á hả?

- Đồng hồ.

Cậu ta buông mấy từ nhẹ nhàng như thể nó là chuyện đương nhiên. Không lẽ cậu ta ôm cái đồng hồ suốt một tiếng chỉ để xác lập tôi thành kỷ lục gia khóc dai à. Ở đâu xuất hiện đứa con trai quái dị thế này nhỉ.

- Tôi nghĩ nếu cậu tiếp tục khóc thì ngày mai cậu không đi học được đâu.

- Tại sao? – Không lẽ cậu ta tính báo cảnh sát bắt tôi.

- Vì mắt cậu sắp rơi ra luôn rồi.

Nghe câu đó xong tôi quên luôn cả khóc, nín bặt một cách tự chủ. Nghe cũng có lí. Dây thần kinh tuyến lệ của tôi vốn có bình thường đâu. Lỡ mà khóc dữ quá, mắt nó trôi đi không lời từ biệt thì sao. Chỉ mới tưởng tượng đến lúc còn hai cái hốc mắt trống hoác trên mặt, còn đôi mắt thì ở dưới đất ngó lên buông một câu: “Hello baby. I love you so much” mà tôi muốn xỉu.

- Này, có cần mượn áo không? – Chàng trai lạ mặt hỏi tôi.

- Hả? – Tôi chẳng hiểu mô tê trời đất gì, cho tôi mượn áo làm gì cơ chứ.

Có lẽ không chịu được gương mặt đơ ngu ngơ của tôi nữa, nên cậu ấy bước tới, cởi chiếc áo sơ mi khoác ngoài nhẹ nhàng lau nước mắt trên khuôn mặt đã sưng lên như cái mông khỉ của tôi. Sau đó cậu ấy đặt chiếc áo vào tay tôi rồi nhìn tôi chăm chú. Tôi biết hành động này có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Cậu ta đang ngầm bảo tôi liệu mà giặt sạch cái áo này đi, nếu không thì tôi chết chắc, cậu ta đã ghi nhớ gương mặt tôi như camera ghi hình ăn trộm, đừng hòng mà trốn thoát. Đúng là biến thái mà, tôi có bảo cậu đưa áo cho tôi đâu.

- Đừng có khóc nữa. Mặt cậu giờ con heo nó còn đẹp hơn.

Nói rồi cậu ta đi mất. Tôi thề đó không phải là câu nói đùa.

Cái ngày gì thế này.

Tôi về đến nhà thì đã hơn 7h tối. Căn nhà lạnh lẽo đúng như dự đoán. Lúc này chí ít, có mẹ hoặc ba để an ủi, để được vùi vào lòng mà tiếp tục khóc thì hay biết mấy.Hoặc có một đứa bạn đủ thân, để có thể gọi điện mà kể lể, mà than vãn. Tôi dò danh bạ điện thoại. Đứa thân đủ để nghe mấy chuyện như vậy, tôi mới cãi nhau long trời lở đất với nó ban sáng. Còn lại thì…

Tôi nhận ra, lúc này tôi chỉ có một mình. Một mình đúng nghĩa.

Tôi không ăn cơm, lúc này tôi không cảm thấy đói nữa. Hôm nay tôi đã phải nhận đủ tin xấu đến nỗi giờ cơn đói cũng không dám làm phiền. Thế giới xung quanh tôi như chỉ có mình tôi vậy. Tôi mệt mỏi quá, muốn trốn đi đâu đó thật xa. Tôi chỉ nghĩ được có vậy. Không nghĩ được nhiều. Rồi tôi lên lầu, gom đại mấy bộ quần áo cùng một vài vật dụng cá nhân, cho tất cả vào ba lô. Tôi viết cho ba mẹ tờ giấy, ghi đại loại là con muốn yên tĩnh, con không sao, đừng lo cho con. Thế rồi một tiếng sau đó, tôi đã có mặt trên chuyến xe tốc hành đến Mộc Châu, nơi trước đây tôi từng đăng kí đi thiện nguyện nhưng vì nhiều lí do, tôi không đi được. Trốn đi đâu đó thật xa, tới nơi mà không ai biết mình. Mộc Châu ngay lập tức xuất hiện trong não tôi tức thì. Tự nhiên tôi lại muốn đến đó, tự nhiên thôi.

Hãy như những đứa trẻ

Lúc lên xe tôi ngủ như chết. Khóc cũng tốn nhiều năng lượng đó chứ. Lúc mở mắt ra thì trời đã sáng. Xe vẫn chưa đến nơi. Tôi ngước nhìn lên, định vươn vai sau cả đêm ngủ ngồi thì đụng trúng người bên cạnh. Cậu ta bực bội mở mắt trừng trừng nhìn tôi như thể tôi vừa mới làm điều gì tội lỗi lắm.

Hả, là cái áo hôm qua. À không, là cậu bạn cho tôi mượn áo hôm qua. Cậu ta làm sao lại biết tôi ở đây, lại còn ngồi cùng băng ghế nữa chứ. Không lẽ vì đòi cái áo mà cậu ta theo tôi tới tận Mộc Châu sao.

- Sao lại là cậu? – Tôi vẫn không tin, chắc là nhìn nhầm người rồi.

- Chứ cậu nghĩ đứa nào khốn khổ có thể cho cậu mượn vai ngủ ngon lành suốt đêm hả? - Cậu ta ai oán than vãn, suýt chút nữa nhảy dựng lên cắn tôi không chừng.

Lúc này tôi mới nhớ, tôi ngủ dáng rất xấu, không dựa người này, đạp người kia thì không phải là tôi. Có lúc tôi còn chảy cả nước miếng và nói mớ mấy điều vu vơ nữa cơ. Thế nên từ lúc tôi học lớp một, ba mẹ đã tống tôi sang phòng riêng ngủ cho lành vì không chịu nổi cảnh tôi bạo lực gia đình vào nửa đêm.

- Sao cậu lại ở đây? – Tôi chuyển chủ đề, tôi biết mình sẽ bị ăn đập nếu dám chạm vào nỗi đau đêm qua của cậu ấy.

- Giống cậu, trốn thôi. – Cậu ấy chả thèm nhìn lấy tôi một cái, tiếp tục nhắm mắt ngủ.

Sao cậu ấy biết nhỉ. Chẳng lẽ lúc ngủ tôi bộc lộ nỗi lòng sao. Nhưng sao lại vừa vặn cùng chuyến, cùng địa điểm đến thế này.

Mãi sau này tôi mới biết, hôm đó cậu ấy cũng cúp tiết để leo lên sân thượng trường. Cậu cũng vừa chia tay bạn gái, đồng thời trượt cả học bổng. Hôm đó cậu ấy chán nản đến nỗi muốn bỏ đi đâu đấy thật xa, trốn khỏi thành phố ồn ào, giống như tôi vậy. Nhưng không biết phải đi đâu. Vừa vặn thấy tôi lúc mua vé xe đi Lai Châu, cậu cũng đi theo mà không đắn đo suy nghĩ. Đó là một lựa chọn, là một sự tình cờ, cả bất ngờ nữa.

***

Chúng tôi đến Mộc Châu vào 7h sáng hôm sau. Mười tiếng đồng hồ ngồi trên xe quả nhiên có sức mạnh khủng khiếp. Nó đang khiến bao tử tôi réo từng hồi inh ỏi. Chúng tôi tấp vào một quán ven đường. Ăn món phở nóng hổi nghi ngút khói đậm hương núi rừng. Có vị gì đó mộc mạc, bình yên trong tô phở, khác hẳn cái mùi hối hả xô bồ nơi thành phố. Không biết là do phở ngon, do tôi đói hay do không khí tinh sạch an lành nơi đây, mà tôi ăn những ba tô phở to. Đến nỗi cậu bạn đi cùng nhìn tôi như quái vật. Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy con gái khi buồn ăn bao giờ hả. Chưa thấy thì giờ biết rồi đấy.

- Cậu định sẽ ở đâu?

Tôi hỏi trong lúc chúng tôi cuốc bộ đi men theo triền dốc. Mùa này ở Mộc Châu là mùa hoa cải trắng, trắng xóa trải dài, đẹp tinh khôi đến ngây ngất.

Hãy như những đứa trẻ

Chỉ cần hít nhẹ trong không khí, mùi hương dịu dàng sẽ bay đến, khiến tâm hồn thư thái, bình yên quá đỗi.

- Cậu ở đâu tôi sẽ ở đó.

- Hả?

Đây không biết là lần thứ bao nhiêu tôi kinh ngạc đến muốn ngất vì sốc bởi câu nói của cậu bạn. Không lẽ chỉ vì một cái áo mà cậu định theo ám, đu bám tôi cả đời không tha. Tôi đến đây là để xả buồn, tự dưng lại mang theo một tên chủ nợ biến thái.

Chúng tôi đến ở nhờ nhà anh Thanh, một giáo viên tình nguyện lâu năm ở Mộc Châu. Lúc thấy chúng tôi, anh mừng lắm. Anh không ngờ có tình nguyện xuống đây đột ngột thế này. Thông thường phải mất vài tháng lên chương trình, thông báo cụ thể công việc, các tình nguyện viên mới đến với bản của anh để chơi và dạy học cho các em nhỏ. Anh bảo tụi trẻ ở đây dễ thương lắm. Chúng thích học, nhưng nhà rất xa, muốn đến nơi anh dạy, chúng phải lội bộ đường núi xuống khoảng ba tiếng đồng hồ. Buổi sáng chúng đi học, buổi chiều lại ngược đường về nhà. Có em bận đi làm buổi sáng, thì buổi chiều mới đến học được. Nhưng bọn trẻ ở đây ham học đến kì lạ, chúng đi lại có thể khó khăn, cái ăn trong nhà có thể thiếu thốn, nhưng chúng đi học đầy đủ, tự giác, chưa từng bỏ một ngày học nào. Điều này đã khiến những người như anh Thanh có thêm nhiệt huyết để gắn bó với công việc nơi đây. Dù vất vả, cũng chẳng hề có lương hay lợi ích gì. Chúng tôi dành cả tuần, dạy các em tiếng Anh, chơi cùng các em mấy trò chơi thuở nhỏ. Rất vui.

Tôi nhận ra cậu bạn rất có duyên với con nít. Cậu dạy chúng, chơi với chúng, trông cậu cũng giống y một đứa trẻ, gương mặt vui vẻ, đầy sức sống, khác hẳn nét muộn phiền trước khi đến đây.

Một tuần không internet, không máy tính, không điện thoại. Cuộc sống của tôi tĩnh lặng, êm dịu hơn rất nhiều. Những việc tồi tệ đã xảy ra trước đó, vốn dĩ như chưa từng xuất hiện. Nơi đây yên bình quá.

Hãy như những đứa trẻ

- Này, ngồi đây làm gì thế?

Tôi tìm thấy cậu bạn ngồi im lặng trên triền dốc. Gió thổi ào ào, cánh đồng hoa cải dập dìu phía xa như từng cơn sóng.

- Giá như lúc mệt mỏi, có một nơi để trốn như thế này thì hay quá.

- Mấy ngày ở đây, cậu biết tớ nhận ra điều gì không?

- Điều gì?

- Thay vì cứ trốn tránh, chi bằng đối mặt. Thay vì nghĩ mọi thứ mình cố gắng đã thất bại, sao không cố gắng thêm một lần nữa. Thay vì gồng mình lên cho rằng mình mạnh mẽ, sao không khóc để nhẹ lòng hơn.

- Sao cậu lại nghĩ như thế?

- Có quá nhiều việc không hay đến với tớ, tớ cảm thấy rằng một mình mình đang cô đơn chống chọi với thế giới. Tớ nghĩ tớ có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng không phải như vậy.

- ...

- Đôi khi tớ cũng cần giúp đỡ, đôi khi những người không xứng đáng với tớ, tớ phải để họ ra đi, chứ không phải buồn bực tìm mọi lí do để hỏi vì sao. Còn những người tớ yêu thương, tớ phải nắm chặt họ, yêu thương họ, chứ không phải để những thứ vô hình vô lí làm rạn nứt tình cảm đó. Cái gì cậu nên giữ, nên tiếp tục cố gắng, thì hãy làm đến cùng. Đừng gánh quá nhiều thứ lên người, nặng nề lắm.

Tôi tuôn một tràng, không biết cậu bạn nghe có hiểu không, chỉ thấy cậu nhìn tôi mỉm cười. Trong ánh nắng chiều vàng ươm tưới mật lên cánh đồng hoa cải trắng, chúng tôi cùng nhau im lặng, tận hưởng không khí yên bình, bình lặng, hít cho căng lồng ngực mùi thơm ngọt ngào của những bông cải nở rộ. Bỗng chốc thấy mình nhỏ bé, vô lo làm sao.

Hãy như những đứa trẻ

Tôi đã một tuần không liên lạc về nhà, chắc là ba mẹ lo lắm. Có khi đã báo cảnh sát phát lệnh tìm trẻ lạc không chừng. Còn đứa bạn thân, không liên lạc được với tôi, chắc nó lo phát sốt lên ấy chứ. Nghĩ lại lời nó nói hôm cãi nhau, tôi thấy đúng thật. Tôi với Phong không hợp, Phong thuộc dạng chàng trai hào hoa, thích được người khác chú ý, tôi thì không như vậy. Làm bạn gái của Phong rất mệt mỏi, vì lúc nào cũng phải chỉn chu, ăn mặc sành điệu, đi chơi những chỗ sang trọng, đông người. Bị đá cũng tốt, chia tay thì sao, chả sao cả, ai mà không một lần bị chia tay không lí do chứ. Tôi không cớ gì cứ phải hỏi cho đến cùng. Lắm lúc, im lặng là cách hay nhất để giải quyết mọi chuyện. Thoát khỏi một mối quan hệ.

Học bổng, tôi trượt, tôi buồn thật đấy. Nhưng tôi có thể tiếp tục cố gắng cơ mà. Tôi không thể từ bỏ đam mê, từ bỏ công sức mình bỏ ra bấy lâu chỉ vì trượt một cái học bổng được. Cuộc đời tôi đâu thể kết thúc một cách lãng xẹt thế. Tôi vẫn phải viết tiếp giấc mơ triệu phú, mua sắm không cần nhìn giá của mình chứ.

Ngày tạm biệt anh Thanh, lũ nhóc trong bản cũng đến. Chúng tôi lưu luyến chào mọi thứ để quay lại với cuộc sống, quay lại với nơi được gọi là nhà của chúng tôi. Tôi đã òa khóc nức nở, không kìm nén nước mắt nữa. Dây thần kinh tuyến lệ của tôi có lẽ được chữa khỏi rồi. Tôi ôm từng bé, từng bé. Cậu bạn cũng thế. Sau đó chúng tôi vẫy tay tạm biệt bọn chúng, cho đến khi xe rời khỏi, khuất hẳn tầm mắt hình ảnh của lũ trẻ ham học, thích cười, chơi trò chơi rất giỏi.

Xe lăn bánh về thành phố, cậu bạn lại có một đêm mỏi vai vì làm chỗ dựa cho tôi ngủ. Mãi đến khi chúng tôi sắp chia tay, cậu bạn mới níu tôi, hỏi bằng giọng ấm áp:

- Lí do vì sao cậu lại giải tỏa được hết mọi thứ vậy?

- Nhờ hít mùi bông cải đó.

- Không đùa đâu.

- Vì hình ảnh những đứa trẻ. Đôi lúc là một đứa trẻ, vô lo, vô nghĩ, chỉ dốc lòng dốc sức cho thứ mình muốn, cho thứ mình cố gắng. Cười vang khi vui, khóc thật to khi muốn, chẳng phải như vậy hạnh phúc hơn hay sao.

- Ừ.

Hãy như những đứa trẻ

Cậu bạn gật nhẹ.

Mỉm cười.

Tôi cũng cười.

Cuộc sống chính là như thế. Bạn có quyền lựa chọn. Sao không chọn cho mình thứ khiến mình hạnh phúc.

Ánh nắng buổi sáng trong trẻo, ngửi được mùi phở thơm phức đâu đó bay ra.

Nhà ơi, con về rồi đây.

Video đang hot
Tột cùng nỗi đau là sự bao dung lóe sáng trong cô gái Kim Nhã

[Kul.vn] Đêm thi cuối cùng của chủ đề Vai diễn sở đoản đã mang đến nhiều ấn tượng cho khán giả với sự trở...

Trịnh Thăng Bình "làm nên ăn ra" trên top trending Youtube khi lần đầu hát đôi cùng Liz Kim Cương

[Kul.vn] Tối 20/7, đúng 2 ngày ra mắt, MV "Cho Anh Xin Thêm Một Phút" của Trịnh Thăng Bình chính thức giữ...

Mâu Thủy phản ứng cực gắt khi nói về vấn đề tuổi tác với các thí sinh Top Model Online 2019

[Kul.vn] Trong tập 1 Top Model Online, Mâu Thủy không ngại đánh mất hình ảnh thân thiện của một “nữ hoàng...

Khoảnh khắc cuộc đời tập 75: Chỉ mới 16 tuổi - Tôn Nữ Ngọc Trinh đã bắt đầu với dự án “giữ hồn dân tộc”

[Kul.vn] Chỉ mới 16 tuổi, Tôn Nữ Ngọc Trinh đã sở hữu riêng cho mình một dự án về việc duy trì những...

Trai đẹp Huy Luân khiến Đông Đào, Quang Hà “lục đục nội bộ”

[Kul.vn] Sau tập 18 với chủ đề Chuyện của người ở lại, Top 3 Tình Bolero bảng phòng trà chính thức gọi...

“Đạo diễn triệu view” Huỳnh Phúc Thanh Nhân tự hào vì truyền cảm hứng sinh con cho Trấn Thành – Hari Won

[Kul.vn] Huỳnh Phúc Thanh Nhân cho biết, vì quá tham công tiếc việc nên cô từng bị bệnh nặng. Thời gian...

Phương Oanh, Ngọc Thanh Tâm, Jang Mi và DJ Oxy vui vẻ hội ngộ tại họp báo Mỹ Nhân Hành động

[Kul.vn] TP. Hồ Chí Minh ngày 19/07/2019 – Sau hơn một năm chuẩn bị và sản xuất, chương trình truyền hình...

Cô bạn chiếm trọn spotlight khi sở hữu tên độc "Huỳnh Thị Biết Điều"

[Kul.vn] Hẳn là cha mẹ của cô gái này đã suy nghĩ thấu đáo lắm.

Thiếu nữ bị quăng 'bom thối' dầu nhớt trộn p.h.â.n vào người khi đang ngồi uống trà chanh

[Kul.vn] Đang ngồi uống nước tại một quán ven đường, nhiều khách hàng bất ngờ bị người lạ ném phân trộn...