Dũng khí của đam mê

Ai trong đời cũng phải có ít nhất một hoặc nhiều đam mê đời mình. Có người may mắn sống được cùng đam mê ấy suốt đời, có người thì không. Nhưng cái sự may mắn ấy đấy mà, đều là do chính mình có đủ can đảm hay không mà thôi.

Năm đó tui học lớp 12, đến tận học kì 2 của năm, vẫn có bạn mới chuyển từ quê vào thành phố, được xếp học đúng lớp tui. Cảm giác nói chung là của cả lớp lúc đó rất bất ngờ vì không nghĩ giờ này vẫn có người còn đổi trường, chuyển lớp. Ờ, mà nghĩ như vậy, rồi thôi. Bởi sau đó ai cũng có việc bận của riêng mình và bị cuốn vào vòng xoáy học hành căng thẳng của tụi mười hai.

Bạn mới chuyển đến lớp tui tên là Tân. Người ta hay nói cái tên nói lên tất cả. Vậy mà tui không thấy ở Tân sự mới mẻ, tân thời nào hết. Nhìn Tân đúng y chất một thằng con trai miền tây, hiền lành, chất phác và rất giản dị. Da đen sạm, mặt ngô ngố nhưng có nụ cười dễ thương lắm. Vì là lớp trưởng nên khi Tân mới chuyển đến, để ra dáng của một lớp trưởng trách nhiệm, tui đã tiến đến làm quen Tân đầu tiên. Tân bảo do chuyện gia đình nên phải chuyển lên đây giờ này chứ thiệt lòng chỉ muốn yên ổn một chỗ thôi hà. Lúc đó, tui có vô duyên buột miệng hỏi: “Chuyện gì đấy hả?”. Nhưng Tân yên lặng không nói, mặt hơi cúi gằm và buồn buồn. Nên tự dưng tui thấy mình vừa hỏi một câu riêng tư kinh khủng rồi cúi mặt rút về chỗ.

Nhưng sau này, khi thân hơn rồi, Tân mới kể hết chuyện mình. Rằng ba cậu ấy bị đột quỵ. Do dân quê không ai biết cách sơ cứu kịp thời nên đã mất. Lúc Tân kể đến đó, tui thấy giọng cậu ấy nghèn nghẹn, mắt hơi ươn ướt rồi lặng lẽ quay đầu sang hướng khác. Mọi thứ tai ương, bạc bẽo cũng từ đó mà đổ lên vai mẹ Tân khi lao động chính trong gia đình là ba Tân đã mất đi. Họ hàng thương tình nhà Tân nghèo nay đã nghèo hơn. Còn Tân có nguy cơ nghỉ học vì không có tiền. Nên mọi người thống nhất cho mẹ con Tân lên thành phố, cho một chỗ ở, phụ tiền nuôi Tân trong khi mẹ Tân tìm việc làm trên thành phố sẽ dễ dàng hơn. Tân bảo, con người ai rồi cũng phải một lần trải qua biến cố để trưởng thành và vững vàng hơn. Tân từ lúc vô tư, hồn nhiên bao nhiêu thì nay chững chạc và lớn khôn bấy nhiêu, chỉ mong có thể là một chỗ dựa vững chắc cho mẹ.

Nghe đến đây, tui tự thấy lòng cồn cào đôi chút. Nghĩ đến mình, chỉ biết tiêu tốn tiền ba má mà chẳng học hành ra gì. Nhất là cái đợt mười hai thi cử áp lực này, tui bỗng đâm ra chểnh mảng và lười biếng học tập. Không dung hòa được ước mơ của bản thân và mong muốn của gia đình, tui chỉ còn biết than thân trách phận, chán nản và bỏ bê mọi thứ, muốn ra sao thì ra.

Cái nghề khiến tui đam mê và sẵn sàng sống chết vì nó suốt đời chính là trở thành nhà báo. Tui muốn đi và viết, cống hiến và trải nghiệm. Dù gian khổ và khó khăn ra sao, chỉ cần là điều mình yêu, rồi thì cũng sẽ vượt qua. Nhưng nếu sự đời dễ dàng đi theo lộ trình chính mình sắp xếp, thì cuộc sống này làm gì có chuyện trớ trêu. Bởi ba má tui lại muốn tui theo nghiệp thầy thuốc của má, nhàn nhã mà chẳng lo thất nghiệp về sau. Cả nhà cứ nói hoài nói mãi về việc này trong những bữa cơm. Còn tui thì nín khe, cúi gằm mặt xuống khi nghe mọi người đả động đến chuyện tương lai của mình. Bởi tui biết ba tui khá độc đoán và gia trưởng. Ông sẽ khó nghe theo lý sự cùn của một con bé 17 chưa hiểu sự đời. Và có lẽ mọi chuyện sẽ mãi như vậy, tui sẽ mãi là một con bé nhát hít và không đủ đầy can đảm cho đến một ngày…

Dũng khí của đam mê

Hôm đó là buổi họp cuối tuần của lớp và sinh hoạt theo chủ điểm tháng, cán sự lớp tụi tui đã tổ chức nhiều chương trình thú vị. Cho đến màn văn nghệ cây nhà lá vườn, lớp trưởng kiêm MC là tui đã ngắm nghía khắp một lượt lớp để tìm cho ra “ca sĩ triển vọng của năm”. Bởi lớp tui đặc biệt không hứng thú với mấy cái trò ca hát này cho lắm, vì tụi nó tự nhận mình hát dở ẹc nên đâm ra tự ti. Lúc tui tia mắt xuống lớp, trừ mấy đứa hay hát và đủ tự tin ra, lũ còn lại cứ cúi gằm né né. Cho đến lúc tui bất chợt dừng lại ở một khuôn mặt tuy vẫn còn lạ lẫm nhưng ánh mắt chứa đầy khát khao và tự tin giữa một “đám thỏ đế” lúc này. Là Tân. Cậu ấy không cúi gằm mặt, không né tránh, cậu ấy thản nhiên nhìn tui cơ đấy. Lúc đó tui khá ngạc nhiên nên theo phản xạ đã: “Tân hát nha?”, cậu ấy liền gật đầu cái rụp. Cậu bạn vốn nhát hít trong mắt tui giờ đây đã tỏa sáng giữa sâu khấu lớp.

Lúc cậu ấy bước lên bục giảng, cái dáng vẫn tỏ ra tự tin đến lạ. Cả lớp cũng ngạc nhiên như tui nên vỗ tay rần rần. Hôm ấy Tân cho cả lớp tui hết bất ngờ này đến ngạc nhiên khác khi lần đầu tiên cậu ấy cất giọng hát. Không thể tin một cậu bạn giản dị và ngố tàu như Tân lại có một giọng hát trời phú như vậy. Từng câu, từng chữ ngọt ngào và được xử lí tốt đến độ như một ca sĩ điêu luyện. Và đến khi cậu ấy kết thúc màn trình diễn của mình, cả lớp được dịp hò reo vang dội thêm lần nữa. Thế là tôi lại được dịp chứng kiến lũ con gái lớp mình sẽ bắt đầu quăng tim về cùng một hướng rồi đây…

Kết thúc buổi học ngày hôm đó, tôi tíu ta tíu tít chạy theo Tân để tò mò một vài thứ. Và cho đến mãi tận sau này, tôi luôn cảm ơn vì câu trả lời ngày ấy của Tân đã tiếp thêm cho tui một nguồn sức mạnh vô hình nhưng mãnh liệt.

- Không Thy ạ! Tớ không có ý định thi vào Nhạc viện, ít nhất là cho đến giờ phút này. Tớ đam mê ca hát, nhưng mẹ và em trai tớ mới là điều quan trọng hơn. Điều kiện gia đình không cho phép nên tớ sẽ thi Bách Khoa. Sau này khi nào có thể, nhất định tớ sẽ chẳng bao giờ bỏ quên ước mơ của mình đâu.

Ngập ngừng hồi lâu, Tân tiếp.

- Còn Thy, cậu thích nghề nào nhỉ?

- Tớ… tớ đam mê báo chí lắm Tân à!

- Woaaa! Ngành đó cực kì hay luôn đó Thy. Vậy thì cô nhà báo tương lai phải cố gắng hết mình, xem như là thực hiện thay cả Tân ước mơ của mình đi ha…

Tân nói xong thì lại cười toe toét. Còn tui ôm một nỗi băn khoăn và áp lực to đùng cho con đường phía trước. Cho một phần cuộc đời còn lại nằm nguyên vẹn ở tờ giấy trong cặp, cái tờ đơn “đăng kí thi đại học” đó mà.

Tối đó, tui trằn trọc suốt đêm. Tui nghĩ về đoạn đường thật dài phía trước mà rồi dù muốn dù không, tui cũng phải là người chịu trách nhiệm để đi trọn hết con đường. Sẽ có những lúc trơn tru nhưng cũng không tránh khỏi những đoạn đầy sỏi đá chông gai. Nếu khi ấy bất giác tui muốn bỏ cuộc giữa chừng, thì điều gì sẽ đủ sức níu tui lại nếu không phải là đam mê và niềm yêu thích đây? Đoạn nghĩ đến đó thấy bế tắc quá, tui mò xuống tủ lạnh tìm nước uống cho bình tĩnh và dịu lại. Lúc mò mẫm trong bóng tối xuống bếp, bật đèn lên, tui hết hồn khi thấy ba cũng đã ở đây từ lúc nào.

- Con đã định thi trường nào chưa?

Lúc đó, tui giật thót. Kiểu như đang làm sai gì đó mà bị phát hiện ra hay sao ấy. Tui im lặng một hồi, nhớ lại lời Tân, tự dưng can đảm đâu ra ào ập tới. Cũng phải thôi, nếu không phải là lúc này, thì sẽ là bao giờ? Đấu tranh cho điều mình yêu, thì có gì là sai?

- Con sẽ thi báo chí ba ơi!

- Vậy không phải là con sẽ thi y hả? – Ba hơi ngạc nhiên rồi ngập ngừng đôi chút.

- Không ba à. Con nghĩ kĩ rồi. Y là nghề mà má thích và sống suốt đời với nó, chứ không phải là con. Cái con muốn là được viết, được đi. Con biết con đang cãi lời ba má, nhưng nếu con không dám nói lên điều thật sự con mong muốn thì có lẽ con sẽ hối hận cả đời này.

Ba im lặng dõi theo không sót một chữ nào trong câu nói của tui. Cứ những tưởng ba sẽ quát mắng, nhưng không, ba bình thản và có phần hơi ưu tư chút xíu.

- Ba xin lỗi vì khoảng thời gian qua gần như đã áp đặt con. Ừ, hãy làm theo điều mà con thật sự mong muốn và yêu thích. Hồi đó, ba cũng từng phải bỏ dang dở ước mơ họa sỹ của mình vì hoàn cảnh gia đình… Nên bây giờ đến con, ba hứa sẽ cố gắng hết mình để con được sống đúng với cuộc đời của con. Thôi đi ngủ con gái, khuya rồi!

Tui thiếu điều chỉ muốn hét lên sung sướng cho bể làng bể xóm vào lúc đó vì thật sự vô cùng phấn khích. Cảm ơn ba, cảm ơn Tân và cảm ơn cả sự can đảm của tui ngày hôm ấy. Thế là đã đủ dũng cảm điền hai chữ báo chí vào tờ đơn vẫn còn nằm im ỉm trong cặp rồi. Thật sự từ lúc ấy cho đến mãi về sau này, khi đã lớn lên, trưởng thành và trải qua nhiều giai đoạn khó khăn chông gai của cuộc sống, tui mới nhận ra rằng chỉ có can đảm mới giúp người ta đủ vững vàng bám trụ trong đời. Nếu sai, chúng ta có thể làm lại. Vì tuổi trẻ luôn có dư dả thời gian để sai, vấp ngã, thất bại và rồi làm lại. Nếu ngày hôm ấy tui sợ mình sẽ làm một điều sai trầm trọng trong đời mình, có lẽ giờ này tui đã sống thay cuộc đời của một ai khác, chứ không phải là tui!

Dũng khí của đam mê

Video đang hot
Dàn sao Hàn đổ bộ sân bay Tân Sơn Nhất: "Lee Hyori thế hệ mới" gặp sự cố mất đồ, Super Junior gây náo loạn

"Lee Hyori thế hệ mới" Chungha và Super Junior đã có mặt tại sân bay TP.HCM vào trưa nay để chuẩn bị cho...

Kim Chungha Super Junior

Vụ triệt phá đường dây ma tuý "khủng" ở Sài Gòn: Một tài xế taxi được trả 1,2 triệu để dẫn đường cho xe tải đến kho hàng

Tài xế taxi Nguyễn Đình Hồng (SN 1989, quê Thanh Hóa) được người đàn ông quốc tịch Đài Loan trả 1,2 triệu...

Ma túy người Đài Loan

Đạo diễn "Us" thẳng thừng tuyên bố: "Diễn viên da trắng "không có cửa" đóng chính cho tôi đâu"

Từ "Get Out" đến "Us" và nhiều dự án khác trong tương lai, người da màu sẽ luôn là trung tâm câu chuyện...

us chúng ta

Án phí vụ ly hôn vợ chồng Trung Nguyên: Chủ tọa mệt nên đọc nhầm 8 tỷ thành 81 tỷ

Theo đối chiếu với quy định của pháp luật về án phí dân sự sơ thẩm, mức án phí của vụ tranh chấp ly hôn...

Đặng Lê Nguyên Vũ lê hoàng diệp thảo

Lý do khiến Lisa (Black Pink) trở thành em gái quốc tế: Đẹp như búp bê sống, siêu tài năng nhưng gia thế mới gây sốc

Không phải bỗng nhiên Lisa lại trở thành hiện tượng, nhận được nhiều tình cảm yêu mến từ người hâm mộ khắp...

Blackpink sinh nhật sao

Cho học sinh đóng cảnh ân ái khi tái hiện tác phẩm văn học trên sân khấu, thầy giáo ở TP HCM bị đình chỉ dạy

2 phân cảnh nhân vật Tám Bính bị hãm hiếp và Tuyết ân ái với Xuân Tóc Đỏ đã khiến thầy Đạt bị nhà trường...

cảnh ân ái Tác phẩm văn học

Xôn xao clip cô gái trẻ bị nhiều phụ nữ lột váy, tát tới tấp vào mặt: "Mày dám bảo chị tao không biết giữ chồng à?"

Một cô gái trẻ xinh đẹp bị nhóm phụ nữ lao vào giật tóc, đạp ngã xuống đường rồi lột váy, tát tới tấp vào...

Quan hệ bất chính đánh ghen