Cuộc "đào tẩu" thế kỷ

“Con chim hót hay quá!” - Tôi nghe giọng nói trong trẻo của chủ cũ nói với chủ mới. Tôi thấy chàng trai ngây ngô khờ dại ấy đưa tay lên gãi gãi mái tóc, che giấu một nét ngượng ngùng.

Tôi là một con chim chào mào. Mấy con sẻ “bà tám” gọi tôi thế. Mỗi sáng sớm chúng sẽ bay đến căn cứ của tôi, líu ríu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Nào là con chim họa mi nhà bên sáng nay kêu gào thảm thiết vì phát hiện trong thức ăn không có lòng đỏ trứng; nào là con vẹt ngu ngốc nhà ông Năm đầu ngõ “Chào khách! Chào khách!” đến trật cả mỏm mà không được thưởng miếng trái cây nào, vì chủ nó còn ngủ chưa dậy; hay con sáo đen nhà dì Tư ở cuối xóm sáng nay lại nhảy lên lưng con chó Vàng chơi trò phi ngựa, làm vỡ năm chậu hoa, ba chậu cây kiểng, vân vân… Mỗi lần như vậy tôi đều chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng nhặt vài hạt bột ngô vung vãi ném ra cho chúng, nom chúng nhanh nhảu chạy tới tranh nhau có vẻ thích thú lắm.

Cuộc đào tẩu thế kỷ

Thật ra tôi cũng không thích nghe chuyện của chúng lắm đâu. Nhưng mỗi sáng chủ tôi lại mang tôi ra mắc vào cành cây để phơi nắng, hưởng gió trời, tôi thì lại chẳng có gì làm. Vậy là, tôi lấy bột ngô làm đồ nhắm miệng, nước máy trong vắt để giải khát và câu chuyện của mấy con chim sẻ để mua vui.

Thường thì chúng sẽ kể chuyện với tôi từ lúc mặt trời nằm dưới cái sào phơi quần áo cho đến lúc mặt trời lên quá rồi mới bay đi. Nhưng hôm nay, sau khi ăn hết bột ngô trong máng của tôi, chúng lập tức nói tạm biệt tôi rồi bay đi luôn. Chúng bảo chúng mới nhận thêm việc kể chuyện cho một anh sơn ca ở chốn nào đấy, cũng bị nhốt trong lồng như tôi và được trả công bằng đậu phộng rang nghiền nhỏ thơm ngon. Tôi vừa lắc lư trên chiếc xích đu tròn dành cho chim vừa nghĩ đến sự bận bịu kiếm ăn của bọn chúng. Thật sự cũng quá vất vả rồi!

Cuộc đào tẩu thế kỷ

Nhân tiện nói về chuyện đồ ăn, thức ăn của tôi phải được làm từ năm loại hạt ngũ cốc, rang vàng giòn, xay nhuyễn, trộn thêm với bột tôm khô và lòng đỏ trứng gà thì mới được. Nếu hôm nào thiếu một loại thì tôi sẽ… phải ráng mà ăn cho hết chứ còn biết làm sao!

Thật ra số phận con chim chào mào như tôi khổ lắm các bạn ạ!

Này nhé, tôi là một con chim đực hẳn hoi nhưng lại phải sống trong một cái lồng bằng sắt màu hồng phấn, người ta lại còn uốn éo cả một quả tim bằng sắt to đùng chẳng có chút thẩm mỹ nào đính ngay cửa lồng tôi. Mỗi buổi sáng mở mắt ra nhìn cái quả tim đó là tôi lại cảm thấy thị giác thẩm mỹ của tôi bị xúc phạm dữ dội. Rồi còn cả trái cây mà tôi ăn nữa. Tôi thích ăn nhất là trái cây. Tôi mê cái vị ngọt mát của tự nhiên trôi vào cuốn họng, sau đó thấm đến dạ dày. Chỉ mới nghĩ đến mà tôi đã thấy thỏa mãn cực kì rồi. Nhưng mà cái con nhỏ “nô tỳ” chăm sóc, rửa máng phân, dọn chuồng chim của tôi ấy, những lúc nó vui nhiều thì nó cho tôi miếng trái cây thật là bự, lúc nó vui ít thì miếng trái cây của tôi sẽ nhỏ đi rất rất rất là nhiều, mà nó không vui thì nó sẽ… cho tôi nhìn nó ăn trái cây. Quả thật là khốn khổ đến không bút mực nào tả nổi!

Sau đó, nghe lời xúi giục của mấy con sẻ biệt-đội-kể-chuyện-thuê, tôi quyết định bỏ-nhà-đi-bụi. Đúng vậy! Khi quần chúng nhân dân bị áp bức bóc lột tới tận cùng thì sẽ nổi dậy chống lại chính quyền. Và tôi, là một con chim chào mào chẳng liên quan gì đến quần chúng nhân dân nên tôi sẽ đứng lên và… bỏ trốn.

Cuộc đào tẩu thế kỷ

Tất nhiên là tôi bỏ trốn thành công rồi.

Mà tôi bỏ trốn thế nào à?

Dễ ẹc!

Mà thật ra là… cũng không dễ lắm.

Đầu tiên, tôi ăn hết thức ăn trong máng, sau đó gào ầm lên đòi thêm thức ăn. Cô bé “nô tỳ” của tôi thấy thế lập tức mở cửa lồng thêm đồ ăn cho tôi. Nhân lúc cửa lồng mở ra, tôi lách mình một phát rồi bay lên. Do lâu ngày không bay nên tôi va bôm bốp vào khung cửa, mái hiên các loại nhưng mà cơn đau cũng không thấm thía và đáng sợ bằng cô bé “nô tỳ” đứng dưới kia.

Lúc va vào mái hiên màu hồng phấn đầy dây leo xinh đẹp, tôi cũng bị vướng luôn vào đó. Những sợi dây thường xuân mà văn học thường ca tụng ấy cuốn lấy chân tôi. Trong cơn hoảng loạn, tôi thậm chí còn nhìn thấy đôi mắt đỏ rực của chúng âu yếm nhìn tôi, thì thầm vào tai tôi những lời êm ái, ngọt ngào: “Đừng đi… đừng rời xa chúng em!”.

Thật sự là một ảo ảnh quá đáng sợ!

Tôi lắc đầu cho tỉnh táo rồi đập cánh thật lâu, cố vùng vẫy thoát khỏi đám dây leo chằng chịt ấy. Nhưng càng bay xa, tôi càng bị níu lại. Và tôi càng hoảng loạn hơn khi cô bé “nô tỳ” ấy, đã dùng thang để trèo lên chỗ tôi rồi. Tôi sợ hãi nhìn cô trong chiếc váy hồng đậm dài quá gối của mình, mỗi cái nhấc chân đặt lên một bậc thang là một lần nó rung lên, rung lên như những hồi trống dội bình bịch vào quả tim bé nhỏ của tôi. Tôi cảm thấy mình có thể trụy tim mà chết mất!

Nhưng khủng khiếp hơn là nếu tôi bị bắt lại, thì tôi sẽ bị đối xử tàn tệ như thế nào? Sẽ bị cột vào cổ con Lu có cái lưỡi dài thòng và để nó buồn buồn thì lấy tôi ra gặm như gặm cục xương nhựa ở góc phòng?

Không! Tôi nhiều lông lắm! Sẽ không ngon đâu!!!

Tôi hãi hùng hét lên, cổ họng chỉ phát ra tiếng “chiếp chiếp” chói tai vì hoảng sợ. Và khi cô lên gần tôi hơn, vươn đôi tay với những ngón tay trắng mịn về phía tôi. Tôi gần như phát cuống, dùng hết sức cùng cái mỏm nhọn của mình mổ liên hồi vào sợi dây thường xuân.

Và “tạch”, tôi nghe tiếng dây thường xuân đứt phựt dưới chân. Rồi trong phút giây khi tôi hoảng hốt lao đi đó, bàn tay mịn màng kia cũng vừa với đến và nắm vào khoảng không trống rỗng…

Tôi đã tự do!

Yeah!!!

Thật là sướng quá!!!

Tôi ôm con tim bé nhỏ của mình nỉ non.

Mà tự do rồi thì tôi sẽ làm gì?

Tôi mà làm được cái gì cơ chứ? Từ nhỏ đã quen ở trong lồng, được dâng bột ngũ cốc tận miệng. Ngoài việc gia nhập biệt-đội-kể-chuyện-thuê của mấy con sẻ thì tôi còn biết đi đâu và làm gì cơ chứ. Nhưng mà tôi sẽ không ăn thức ăn thừa của những con chim khác và bị chúng lấy ra mua vui như tôi đã từng làm với mấy con chim sẻ đâu. Nên là, tôi sẽ đi kiếm... chủ nuôi mới chứ còn gì nữa.

Tôi đậu trên hàng dây điện chằng chịt trước cửa một quán cà phê chim. Chim ở đây rất nhiều, đa số là chào mào giống tôi và tôi lắng nghe con người bàn bạc về việc đi bẫy chim ở đâu. Phải nói qua một chút là chim chào mào ở đây có cuộc sống rất sung túc. Chúng ở trong lồng gỗ nâu bóng thật lớn, được trang trí bằng những thanh gỗ chạm khắc tỉ mỉ hình hoa lá rất đẹp. Cũng phải nói thêm là những thứ này chính là phong cách thẩm mỹ của tôi! Chỉ cần nghĩ đến việc sau này mỗi sáng mở mắt ra nhìn thấy những hình hoa lá xinh đẹp này đã làm tôi thấy cuộc đời làm chim của mình thật mỹ mãn. Còn cái hình trái tim xấu xí trên cái lồng hường phấn ấy à, chỉ nghĩ thôi mà tôi đã nổi gai ốc đầy mình rồi! Thật là không muốn nhớ lại chút nào!

Cuộc đào tẩu thế kỷ

Mặc dù không nằm trong biệt-đội-kể-chuyện-thuê của mấy con chim sẻ nhưng mà tôi sẽ kể cho các bạn chuyện con người bẫy chim chào mào như thế nào. Con người bẫy chúng tôi bằng cách dùng một con chim hót thật hay rồi cho nó hót giữa một vùng có nhiều chim chào mào. Chim chào mào chúng tôi rất coi trọng lãnh thổ nhé, nên chỉ cần có một con chim nào hót hay hơn trên lãnh thổ của chúng thì chúng lập tức phát cuồng lên, lấy hết sức mình để hót hay hơn con chim đó. Hai bên cứ thế hót qua hót lại, hót hăng say, hót đến quên trời, quên đất, quên luôn cả mình. Đến khi hót xong, nhìn lại xung quanh thì đã thấy bản thân ở trong lồng mất rồi. Cái việc “chào mào đánh nhau, anh bẫy chim đắc lợi” được biệt đội bẫy chim vận dụng thuần thục và linh hoạt cực kì như vậy đấy.

Tôi len lén đi theo đội bẫy chim, rồi cũng hót ríu rít như kế hoạch đã định của mình. Nói thật, trong cuộc đời làm chim của mình, tôi rất ít hót. Tôi chỉ hót khi nào máng hết đồ ăn mà thôi. Nhưng vì lồng chim bằng gỗ và những thanh trang trí điêu khắc xinh đẹp kia mà tôi đã dùng hết sức mình để hót ra những giai điệu hay và vang dội nhất từ trước đến nay. Tất nhiên, tôi đã được ở trong lồng gỗ nâu bóng với thức ăn là năm loại ngũ cốc rang vàng giòn cùng bột tôm và lồng đỏ trứng tuyệt vời. Hàng ngày còn được tặng thêm một miếng trái cây thật bự làm tôi cảm thấy thật là mỹ mãn quá. Tôi vừa mổ một miếng chuối vàng ruộm vừa híp mắt hài lòng…

Cuộc đào tẩu thế kỷ

Nhưng rồi một ngày khi tôi thức dậy, chủ nuôi mới của tôi bỗng dưng mang tôi đi đến một căn nhà thật quen thuộc. Căn nhà nhỏ có những hàng dây leo rủ xuống và những khóm hoa hồng nở rộ, căn nhà mà tôi đã sống biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm ở đây, căn nhà mà tôi đã “nghiên cứu” đến cấp độ chi tiết để bỏ trốn. Căn nhà của cô bé “nô tỳ” rửa máng phân cho tôi ăn kiêm chủ nhân cũ của tôi. Tôi thấy lạnh toát và trái tim thì rớt cái độp. Tôi xong đời rồi!

Tại sao bỏ trốn một vòng mà tôi lại trở về cái nơi này thế này?!?

Tôi gào khóc thảm thiết. Khóc thương cho cái số phận khốn khổ, đáng thương, thê thảm, bi kịch của tôi. Tôi nghe tiếng khóc của mình vang tới tận đầu ngõ, vang vào trời xanh và hòa trong tiếng vi vu của gió…

“Con chim hót hay quá!”. Tôi nghe giọng nói trong trẻo của chủ cũ nói với chủ mới. Tôi thấy chàng trai ngây ngô khờ dại ấy đưa tay lên gãi gãi mái tóc, che giấu một nét ngượng ngùng.

Hót cái gì mà hót! Tôi đây là đang khóc đấy có biết không?!?

Video đang hot
Seungyeon (CLC) chính thức lên tiếng về nghi vấn bị bạo hành sau hậu trường lễ trao giải

Sau khi nhận được đông đảo sự quan tâm của dư luận, Seungyeon đã chính thức lên tiếng về nghi vấn bị bạo...

BLACKPINK trở thành nhóm nhạc nữ KPOP đầu tiên đạt được chứng nhận chỉ từng trao cho PSY và BTS

BLACKPINK vừa chứng minh danh xưng nhóm nhạc nữ hàng đầu với giải thưởng danh giá này.

Nghi vấn: "Main dancer" của CLC bị bạo hành ngay sau hậu trường lễ trao giải

Fan Kpop đang xôn xao về đoạn video ghi lại cảnh nhân viên có hành động như đánh đập nữ thần tượng nhóm...

Seungyeon CLC

Những góc khuất và nỗi bất lực của những người làm thiện nguyện

Nhắc tới những hoạt động thiện nguyện, bên cạnh những giá trị vật chất và tinh thần mà nó mang lại thì...

Lương Thế Thành bị té cầu thang vì âm mưu vạch trần chuyện hẹn hò của em vợ

Ở Gia Đình Là Số 1 phần 2 tuần này, Minh Ngọc bắt gặp Tiến Sĩ và Diễm My đang lén lút hẹn hò và quyết tâm...

Phương Dung bất ngờ tiết lộ chuyện được nhạc sĩ Song Ngọc “tán tỉnh”

Trong tập 9 Người Kể Chuyện Tình Chủ đề nhạc sĩ Song Ngọc, danh ca Phương Dung lần đầu tiết lộ chuyện bà...

Kiều Oanh dẫn đầu “dàn gái đẹp” đối đầu cùng Thanh Bạch trong Kỳ Tài Lộ Diện mùa 3

Kỳ Tài Lộ Diện là gameshow được Đài Phát thanh - Truyền hình Vĩnh Long phối hợp cùng Công ty Truyền thông...

OSAD come back cực chói với màu tóc cam, dân tình nghe tên đã gật gù: “Bài nào không có “thính" không phải OSAD"

Sau gần 1 năm kể từ khi ra mắt sản phẩm âm nhạc “Em Có Thể", OSAD đã chính thức trở lại với MV mới có tên...