Một mùa SEA Games nữa sắp qua đi, mọi người lại có nhiều chuyện để nói về các trận bóng, cầu thủ, và những sự tiếc nuối lẫn nghi ngờ.

Trận đấu giữa đội tuyển Việt Nam và Thái Lan đã kết thúc, không bàn đến tính chất kỹ thuật, hay thể lực đội này hơn đội kia, chiến lược bên nào đúng đắn nhất? Bài viết này chỉ thể hiện góc nhìn về niềm hy vọng.

Nhìn lại đã 14 mùa đội tuyển Việt Nam tham gia SEA Games (tính cả mùa này), nhưng chỉ có 3 mùa vào được chung kết. Người hâm mộ đứng ngồi không yên khi màu cờ sắc áo của Việt Nam xuất hiện trên sân cỏ SEA Games, nhưng rồi sau mỗi trận đấu đều là những tiếc nuối, thất vọng.

Dù vậy, suốt bao năm qua, niềm hy vọng thì chưa khi nào tắt đi, cứ mỗi trận cầu mới họ lại tràn trề hy vọng về 1 kết quả tốt đẹp hơn. 6 lần gặp nhau ở SEA Games, tính cả trận thua đậm 0-3 trước Thái Lan ngày hôm qua, U22 Việt Nam chưa bao giờ có cơ hội ngẩng cao đầu trước đại kình địch.

Qua biết bao thế hệ, từ Văn Quyến, Văn Quyết đến thế hệ trẻ được đào tạo bài bản như Công Phượng, chúng ta vẫn không thể khuất phục được người Thái ở vòng chung kết SEA Games. Dẫu biết hơn ai hết, các cầu thủ chính là những người mong mỏi được một lần khuất phục thành công đại kình địch, một lần bước chân vào giấc mơ vô địch giải SEA Games.

Người hâm mộ có quyền hi vọng, và được quyền thất vọng khi thành hay bại, nhưng chê trách, chửi mắng không phải là những điều mà một người hâm mộ thật sự nên làm với đội tuyển.

Có phải người hâm mộ đang không công bằng?

Chỉ trong tích tắc được hàng triệu người tung hô yêu thương và cũng trong phút chốc hàng triệu con người ấy sẵn sàng quay lưng căm ghét, trút hết nỗi thất vọng vào nơi họ đã từng hy vọng. Yêu là yêu từng hành động, yêu luôn cả lỗi lầm, có yêu ta mới tìm cách khắc phục được nó, có yêu ta mới nhìn ra được họ đang vướng gì, họ đang cần gì?

Việt Nam đã gặp Thái Lan 20 lần (SEA Games và AFF Cup) và thua tới 13 trận, chỉ thắng được 2 lần (AFF Cup) và hòa 5 lần. Đứng trước đấu thủ đáng gờm nhất từ trước đến nay lẽ ra tâm lý phải là điều tiên quyết, phải được cải thiện tuy nhiên hội chứng "sợ Thái" đã khiến các cầu thủ mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác. Và sai lầm trong trận vừa rồi đã nhân lên gấp bội, để rồi bóng đá nam phải trả giá đắt trước đối thủ, và một lần nữa bị người hâm mộ quay lưng.

Bóng đá Việt Nam được đầu tư không ít cho đội ngũ huấn luyện viên, bác sĩ, đội ngũ chuyên gia tư vấn, nhưng có lẽ hơn lúc nào hết đội tuyển cũng cần một bác sĩ tâm lý giúp họ xoa dịu nỗi sợ trước người Thái. Vì thế không ai khác lúc này, mỗi người hâm mộ cần là một bác sĩ tâm lý, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho đội tuyển, làm vơi đi nỗi buồn thay vì chất thêm gánh nặng tinh thần cho đội tuyển.

Nếu hâm mộ thật sự, hãy đi cùng họ mỗi khi vấp ngã. Tung hô mỗi khi chiến thắng. Và đừng quay lưng mỗi lúc chuyện chẳng lành.

Sau Tuấn Tài đến lượt Phí Minh Long bị cộng đồng mạng 'ném đá' dữ dội

Video đang hot