Chuyện của mầm cây đơn phương

Chuyện của mầm cây đơn phương hay là chuyện của những trái tim mãi mãi nuôi trong mình một thứ tình cảm vô vị lợi. Đơn giản chỉ cần biết người ta đang tự do, vui vẻ và hạnh phúc, là chẳng cần gì hơn.

An gặp Sam trong một lần đi phỏng vấn người nước ngoài cho bài tập Speaking giữa kỳ của nhóm mình cùng đám bạn. Sam là nhân vật chính trong clip nhóm An thực hiện. Cậu ấy đến từ Canada và dự định ở lại Việt Nam sáu tháng để làm giáo viên tình nguyện. Sam cao, gầy, và có cặp kính tròn tròn trông như những nhà bác học cần mẫn, lại thêm một đôi mắt màu xanh da trời đẹp tuyệt vời, khiến những lần hiếm hoi An lấy hết can đảm nhìn sâu vào đôi mắt ấy, cô thấy cả một bầu trời trên cao đang rộng mở trước mắt mình, an yên và đầy tin cẩn.

Ngày đầu tiên gặp An, Sam bảo trông An giống một cô bé con có vấn đề về thần kinh, vì cứ nhìn Sam và cười cười mỉm chi hoài mà chẳng nói lời nào. Thật ra là An có nói, dù chỉ được hai câu. Một là khen Sam đẹp trai, hai là xin số điện thoại và email. Chỉ vậy thôi. Bởi dù là sinh viên chuyên ngữ, viết và đọc tốt nhưng kỹ năng nói của An thì ở mức zero. Nên cô có muốn nói nhiều đến đâu thì cũng đành bó tay. Tất cả những thông tin về Sam đều được truyền tải lại từ bạn cô. Nhưng cái hôm định mệnh cho hai người gặp nhau ấy, An đã kịp lưu giữ rất nhiều những kỷ niệm đẹp cùng Sam. Tất cả cùng trò chuyện, cùng đi uống sinh tố và cười đùa thân thiện như thể họ đã quen nhau từ rất lâu, từ rất lâu… Và cũng bởi những điều đẹp đẽ ấy, mà những tháng năm sau này, An vẫn luôn tự hỏi bản thân, quyết định gửi tin nhắn cho Sam vào cuối ngày hôm đó là đúng hay sai.

Cuối ngày hôm ấy, An lấy hết can đảm gửi một tin nhắn xin làm quen Sam. Đại ý, cậu rất thân thiện và dễ thương, là người đầu tiên cho An cảm giác thấy mình thật tự tin khi giao tiếp tiếng Anh và cô ngỏ ý muốn là một người bạn Việt Nam của cậu ở đây. Sau khi nhấn nút Send xong thì An tự bấu véo mình rõ đau vì không hiểu bản thân đang làm cái quái gì thế này. Nhưng rồi vũ trụ dội ngược lại An một thứ cảm xúc rất rõ ràng, rằng An đã cực kỳ can đảm.

Vừa vui vừa buồn vừa mệt vì đã đi cả ngày, An ngủ quên đi mất. Đến một giờ sáng hôm ấy, cô bật dậy bởi tiếng tin nhắn vang vọng giữa đêm. Là tin nhắn của Sam. Là tin nhắn của Sam cơ đấy. Ngạc nhiên chưa! Sam nói rằng cậu ấy sẽ rất vui nếu có thể được dạy kèm tiếng Anh cho An và trở thành bạn của cô. Chỉ cần bù lại là cô sẽ mua sinh tố xoài cho cậu ấy uống hoài hoài là được. Và ngày hôm ấy, cái xóm trọ bé xíu xém tí là vỡ òa vì tiếng hét của một con bé trong đêm khuya, vì hạnh phúc.

Những ngày sau đó của An là một chuỗi dài những kỷ niệm sẽ mãi mãi được cất giấu gọn gàng và kỹ càng về một thời tuổi trẻ tươi đẹp như những cơn mưa rào tháng 12. Sam đã dạy tiếng Anh giao tiếp cho An. Mỗi lần An phát âm không chuẩn, cậu ấy thường cốc đầu và véo mũi cô. Chẳng biết những lúc ấy, Sam có để ý rằng má An đang đỏ bừng lên từng chút một hay không.

Rồi thì đến những lúc An dạy tiếng Việt cho Sam, cậu ấy mà nói sai từ nào là An phạt phải chạy mấy vòng công viên. Sam bảo An ác với Sam quá trời trời. Mà sau mỗi lần chạy bộ đổ cả mồ hôi như vậy, An lại có dịp lấy khăn giấy ra chấm chấm lau lau cho Sam và phá lên cười vì mắt Sam đã sâu nay còn sâu hơn khi nhìn lúc không có kính. Nhưng điều An thích nhất ở Sam chính là cái mùi thơm thoang thoảng. Nghe nhẹ nhàng nhưng sâu, và đủ để giữ mùi rất lâu. Hệt như chính con người của cậu ấy vậy. Bởi Sam chẳng cần đao to búa lớn chi đâu nhưng vẫn lưu lại trong lòng An những cảm xúc không thể gọi thành tên và chẳng hề phai nhạt bao giờ.

An và Sam đã đi qua những ngày tuổi trẻ nhiệt thành của nhau bằng nhiều nhiều những kỉ niệm đáng yêu ấy. Những lúc Sam đi dạy ở trường, nếu có thời gian rảnh, An luôn đi cùng. Họ nhận được biết bao ánh mắt ghen tị lẫn ái mộ dành cho mình. Nhưng đó cũng chính là những lúc An ước hàng nghìn lần rằng Sam có thể nắm lấy tay cô và nói: “Anh yêu em!” như trong những giấc mơ mà An vẫn thường mơ đêm đêm. Để rồi lần nào trái tim yếu đuối và mỏng mảnh của An cũng thấy chơ vơ như sau những lần tỉnh cơn mơ, buồn bã rơi đi mất mấy nhịp khi Sam vẫn cứ thản nhiên bước qua những ngày bên nhau mà chẳng hề có chút rung động nào cho An.

Có lần, Sam và An cùng lên tòa nhà cao nhất Sài Gòn, để ngắm sao và kể chuyện này nọ linh tinh. Sam kể An nghe về ước mơ của mình. Ước mơ dành tất cả tuổi trẻ để đi khắp nơi và làm những điều mình yêu. Sam sẽ đi nơi này, đi nơi nọ, sống, làm việc và trải nghiệm. Sam sẽ học nhiều nghề, làm nhiều thứ để có tiền mà đi. Miễn chỉ cần là điều đúng, thì dù có khó khăn cỡ nào, rồi Sam cũng sẽ vượt qua. Rồi ngưng lại một hồi lâu, Sam mới nói:

- Nhưng Sam sẽ không yêu ai ở bất kỳ nơi nào cả, An à! Nếu có say nắng, Sam cũng sẽ dặn lòng mau chóng để quên đi. Cảm giác gắn bó với những điều không chắc chắn, thật mệt lắm, An nhỉ?

Và giây phút đó An đã tự hỏi, liệu rằng, Sam có từng say nắng An hay chưa, hở Sam?

Mùa hè năm đó, Sam rủ An đi biển cùng cậu. Trước đó một tuần, An làm rộn lên nguyên cái nhà trọ vì suốt ngày thử đầm, áo, váy vóc, lụa là, vòng vàng… Lúc đó đã là tháng cuối cùng Sam còn ở lại Việt Nam, cậu nói cậu muốn có nhiều kỉ niệm đẹp cùng An hơn nữa. An đã suy nghĩ đến đau cả đầu, rằng có nên thổ lộ cùng Sam tất cả những tình cảm của mình hay không. Bởi nếu nói ra, An có thể sẽ không biết phải đối diện với Sam những ngày cuối cùng này thế nào nữa. Còn nếu không, An chắc chắn sẽ không bao giờ biết rằng, Sam đối với mình ra sao…

An sẽ mãi mãi không quên cảm giác có người mình đầy tin tưởng và yêu thương phía trước xe chắn gió và lao vút ra biển cùng cô. Đó là thứ cảm giác mà cô biết, tuổi thanh xuân này sẽ chẳng lặp lại được bao giờ. Thoải mái, vững tin và đầy yêu thương với cái người có vòng eo đang nằm gọn gàng trong cả vòng ôm của cô. Đó cũng là lần đầu tiên và cuối cùng mà An biết, người Sam cực kỳ ấm, hệt như nắng sớm tháng giêng dịu nhẹ vậy. Cô cứ muốn ôm mãi cái vòng eo này và giữ chân cái người trong vòng tay mình chẳng cho đi đâu hết. Nhưng hơn ai hết, An cũng hiểu rõ rằng, trái tim Sam không bao giờ dành cho cô.

Thế giới của Sam là một thứ hành tinh kỳ bí mà chẳng ai có thể chạm vào được. Những lúc Sam buồn, lại càng là những lúc An thấy mình bất lực hơn bao giờ hết. Bởi Sam sẽ thu hẹp mình lại và trở về thế giới của riêng mình cậu ấy. Đó là một nơi cô độc, buồn và đẹp. Nơi chỉ có niềm ham sống mãnh liệt cứ nhoi nhói, nhoi nhói. Nơi mà Sam có thể vẫy vùng, thoải mái la hét để tự hỏi mình là ai trong cuộc đời này. Nơi ấy có Sam nhỏ bé và đơn độc giữa một vùng bao la, rộng lớn. Sam có thể buồn bã, khóc lóc, yếu đuối trong đó mà chẳng sợ ai phán xét hay nghi hoặc. Và suốt những tháng ngày ấy, An đã là người đứng bên ngoài, lặng lẽ nhìn vào thế giới của Sam và chứng kiến cậu trưởng thành lên mỗi ngày. An lặng lẽ nhìn ngắm và yên lặng nghe nỗi đau trong mình nhân lên từng ngày. Nhưng cũng đồng thời, An cảm thấy những cái cây tình yêu bé nhỏ trong thế giới của mình đang ngày càng được tưới tắm để lớn lên và tốt hơn mỗi ngày.

Yêu đơn phương là một tình cảm đẹp. Rất đẹp. Là khi người ta biết mình đã dành tất cả nhiệt thành cho một người hoàn toàn xa lạ mà không tính toán thiệt hơn. Là khi người ta biết mình đã trưởng thành hơn mỗi ngày bằng cách học lắng nghe, vị tha và đầy tin cẩn nhiều hơn. Và cũng là khi người ta biết, tuổi trẻ của mình, mỗi ngày đã trôi qua không hề lãng phí. Vì người ta đã biết thực lòng yêu thương. Dù cho yêu thương ấy có được đáp lại hay không.

Sáng hôm cuối cùng còn ở biển, An dắt Sam lên ngọn hải đăng chơi. Trước đây, An cứ nghĩ một ngày nào đó mình sẽ được lên đây cùng người mình yêu thương nhất, cùng ngắm sao và nói chuyện cuộc đời. Và tin chắc, ngọn đèn sáng rõ của hải đăng sẽ soi lối dẫn đường cho tình yêu bé nhỏ của cô. Tuy nhiên, khi lớn rồi mới biết, chẳng ai cho leo ngọn hải đăng vào buổi tối vì rất nguy hiểm. Và cái người cùng cô lần đầu tiên leo hải đăng kia không phải là người yêu cô, mà chỉ là một mối tình đơn phương. Vậy mới thấy, cuộc sống đâu bao giờ là điều dễ dàng. Nhưng chắc chắn, nó sẽ luôn vui và bất ngờ theo những cách rất khác biệt.

Không có sao thì có nắng. Lần đầu tiên cô biết, nắng biển cũng hiền hòa và dễ chịu với cái mùi biển thân thương lắm ấy chứ. Hôm ấy, Sam và cô đã nói rất nhiều như thể đây sẽ là lần cuối cùng hai người được kể chuyện nhau nghe vậy. Sam kể An nghe khi rời khỏi Việt Nam, anh sẽ thử làm freelancer, viết bài về những câu chuyện Sam gặp trên đường và những điều Sam đã trải qua và gửi báo để kiếm tiền đi tiếp.

Anh nói, anh sẽ kể thật nhiều về Việt Nam, và về cả An nữa. Sam không biết bao giờ mới có cơ hội quay lại Việt Nam, hoặc là một ngày nào đó, hoặc là không bao giờ. Bởi tuổi trẻ là một hành trình rất ngắn. Người ta đi qua và chẳng bao giờ có thể quay lại. Cùng lắm là ngoái đầu nhìn lại nó một chút và rồi cũng phải bước tiếp. Nhưng Sam sẽ không bao giờ quên An. Chắc chắn đấy. Bởi An là một phần tuổi trẻ của Sam. Là một người sẵn sàng nghe Sam nói, sẵn sàng bên cạnh Sam sáng đêm chỉ vì Sam sốt và bệnh. Và cũng là người đầu tiên mà Sam cho phép mình được cảm nắng một lần, và chỉ một lần duy nhất này mà thôi. Bởi cái mầm cây yêu thương trong Sam chưa kịp lớn lên, thì ước vọng ham sống và khám phá mãnh liệt hơn đã nhấn chìm nó xuống. Khẽ khàng hôn lên trán An để kịp thấy một giọt nước mắt rơi xuống. Cho một mầm cây yêu thương đã chết…

Ngày hôm Sam rời khỏi Việt Nam, tất cả bạn bè đều có mặt ở phi trường nhìn theo mãi cho đến khi máy bay chở Sam cất cánh. Duy chỉ có An là không đến. Không phải vì sợ đối mặt với Sam sẽ khiến An mềm lòng. Mà là An nhận ra mỗi người bước vào cuộc sống mình đều có một ý nghĩa nào đó. Sam đã dạy An trưởng thành mỗi ngày, dạy An cứng rắn và mạnh mẽ nhiều hơn. Và đương nhiên, cũng là dạy An biết hy vọng những điều đẹp đẽ nhất định sẽ đến rất nhiều lần trong đời nếu người ta còn biết trông mong và hi vọng không ngừng. Đã đến lúc để Sam đi và sống cuộc sống mà cậu ấy lựa chọn. Còn An, từ giờ sẽ bắt đầu một cuộc sống mới không Sam. Và bắt đầu cả việc nuôi dưỡng một mầm cây tình yêu mới trong mình.

Ngoài kia, nắng đã lên rất tươi…

Video đang hot
Dàn sao Hàn đổ bộ sân bay Tân Sơn Nhất: "Lee Hyori thế hệ mới" gặp sự cố mất đồ, Super Junior gây náo loạn

"Lee Hyori thế hệ mới" Chungha và Super Junior đã có mặt tại sân bay TP.HCM vào trưa nay để chuẩn bị cho...

Kim Chungha Super Junior

Vụ triệt phá đường dây ma tuý "khủng" ở Sài Gòn: Một tài xế taxi được trả 1,2 triệu để dẫn đường cho xe tải đến kho hàng

Tài xế taxi Nguyễn Đình Hồng (SN 1989, quê Thanh Hóa) được người đàn ông quốc tịch Đài Loan trả 1,2 triệu...

Ma túy người Đài Loan

Đạo diễn "Us" thẳng thừng tuyên bố: "Diễn viên da trắng "không có cửa" đóng chính cho tôi đâu"

Từ "Get Out" đến "Us" và nhiều dự án khác trong tương lai, người da màu sẽ luôn là trung tâm câu chuyện...

us chúng ta

Án phí vụ ly hôn vợ chồng Trung Nguyên: Chủ tọa mệt nên đọc nhầm 8 tỷ thành 81 tỷ

Theo đối chiếu với quy định của pháp luật về án phí dân sự sơ thẩm, mức án phí của vụ tranh chấp ly hôn...

Đặng Lê Nguyên Vũ lê hoàng diệp thảo

Lý do khiến Lisa (Black Pink) trở thành em gái quốc tế: Đẹp như búp bê sống, siêu tài năng nhưng gia thế mới gây sốc

Không phải bỗng nhiên Lisa lại trở thành hiện tượng, nhận được nhiều tình cảm yêu mến từ người hâm mộ khắp...

Blackpink sinh nhật sao

Cho học sinh đóng cảnh ân ái khi tái hiện tác phẩm văn học trên sân khấu, thầy giáo ở TP HCM bị đình chỉ dạy

2 phân cảnh nhân vật Tám Bính bị hãm hiếp và Tuyết ân ái với Xuân Tóc Đỏ đã khiến thầy Đạt bị nhà trường...

cảnh ân ái Tác phẩm văn học

Xôn xao clip cô gái trẻ bị nhiều phụ nữ lột váy, tát tới tấp vào mặt: "Mày dám bảo chị tao không biết giữ chồng à?"

Một cô gái trẻ xinh đẹp bị nhóm phụ nữ lao vào giật tóc, đạp ngã xuống đường rồi lột váy, tát tới tấp vào...

Quan hệ bất chính đánh ghen