Chung cư cũ ở Sài Gòn như gìn giữ ký ức của chốn thị thành, mặc cho phố xá ngoài kia thi nhau thay đổi, "diện" lên cho mình biết bao tấm áo mới.

Nhắc đến Sài Gòn, người ta sẽ liên tưởng ngay đến những tòa nhà cao tầng hiện đại, những con người văn minh với lối sống gấp gáp. Nhưng ẩn sâu trong đó là những chung cư cũ kỹ, nhuốm màu thời gian và ở đó, có những cá thể dường như tách biệt với thế giới ồn ã ngoài kia.

Nếu người dân thủ đô có 36 phố phường, Hội An có phố cổ với đèn lồng lung linh vào ban đêm, thì Sài Gòn là nơi có các khu chung cư cũ. Tại đây chứng kiến biết bao thế hệ người dân sinh ra, lớn lên, gắn bó có và rồi rời đi.

Ghé thăm chung cư Hoàng Diệu vào một ngày đầu tháng 4, ở đây, cái nắng nóng bỏng đầu hè len lỏi qua những ô tường lỗ chỗ dường như oi ả hơn. Một điểm chung thường thấy của các chung cư cũ chính là màu sơn vàng, những nền gạch hoa phai màu, nhiều chậu cây được sắp xếp chẳng theo một quy tắc nào ngoài ban công, là những tấm tôn, cửa gỗ mục nát.

Có thể nói, chung cư cũ chính là nét đặc trưng của Sài Gòn, nơi lưu giữ kí ức của biết bao thế hệ người dân.
Chung cư cũ Hoàng Diệu yên ắng, khép mình trong nét hiện đại giữa lòng thành phố.
Đến đây, bạn sẽ dễ dàng bắt gặp những hình ảnh gợi nhắc về một Sài Gòn xưa cũ qua những viên gạch phủ rêu phong hay những khung sắt rỉ sét...
Những chậu cây được bày trí một cách "lộn xộn có chủ đích".

Vừa đặt chân tới, cảm giác đầu tiên chính là thời gian như ngưng đọng tại đây, ai nấy đều từ tốn với công việc của mình, hệt như họ đang ở một nơi nào đấy chẳng phải là đất Sài thành. Con người ở đây gom góp thứ gọi là hạnh phúc bởi những thăng trầm và thời gian.

Ai chê bai, sợ sệt thì cứ việc, người dân chung cư luôn yêu cái bức tường rêu xanh, mấy bậc thang cũ lồi lõm thân thuộc, xem những người hàng xóm "tắt lửa tối đèn" như người nhà đến mức chẳng ai có ý định dời đi.

Mặc ngoài kia, người người nhà nhà thay nhau khoác lên mình những tấm áo mới lộng lẫy thì những chung cư này, vẫn cứ ở yên đấy, hiền lành, thanh bạch.
Cuộc sống ở đây trôi qua một cách từ từ, khác hẳn cái hối hả của Sài Gòn mà người ta thường thấy.
Từng mảnh kí ức của Sài Gòn như được nơi đây ôm trọn vào lòng.
Bạn sẽ dễ dàng bắt gặp những hình ảnh gợi nhớ về ký ức của Sài Gòn một thời quá khứ.
Người dân chọn nơi đây là đất sinh nhai, vẫn cứ tiếp tục cuộc sống và tìm niềm vui từ những điều giản dị.
"Cô bán nước ở đây từ năm 70. Ở bên này xấu quắc, đẹp gì đâu mà họ chụp nhiều lắm, quay phim cũng nhiều..." - "xấu quắc" là thế, nhưng đến khi hỏi có muốn dọn đến nơi khác khang trang, sạch đẹp hơn không thì cô lắc đầu, bảo "Ở đây quen rồi!".

Họ cứ sống như thế, bình yên, lãng đãng qua ngày mà nhìn ngắm phố thị ngoài kia thay đổi từng giờ. Hoặc có chăng, những người trẻ đã chuyển đi hết, chỉ còn đó những ông bà tuổi đời "cũ" gần bằng cả tuổi cái chung cư này mà thôi.

Nhiều người khi đã quá mệt mỏi với guồng quay cuộc sống, họ thường tìm đến những chung cư cũ, để cảm nhận rõ ràng nhất cái cảm giác thời gian như dừng lại, để thấy một bầu trời ký ức trên những song sắt, bờ tường, bậc thang... và chợt nhận ra, Sài Gòn cũng hiền lành đến thế.

Cuộc sống của họ đôi khi chỉ bình dị và đơn giản... những con người lặng lẽ sống cuộc sống của riêng mình.

Nhưng rồi đây, theo quy luật của tự nhiên, những chung cư kiểu cũ lặng lẽ nhìn biết bao thế hệ người Sài Gòn đến rồi đi này sẽ được thay bằng những tòa cao ốc chọc trời. Những con người vốn gắn bó sẽ lại đến một nơi khác, làm quen với những gương mặt, những cái tên xa lạ mà có khi sẽ kiểu cách và câu nệ nhiều hơn.

Dù muốn dù không, những buổi sáng nhẹ nhàng nhâm nhi ly cà phê, cầm tờ báo sáng ra hành lang ngồi đọc sẽ chẳng còn nữa, những cuộc buôn chuyện dài bất tận với hàng xóm cũng thưa dần, những dây điện được tận dụng để phơi quần áo cũng mất đi... chỉ còn đó là một sự tiếc nuối, tiếc nuối cho một Sài Gòn xưa cũ.

Khoảnh khắc bình yên trước ngày tháo dỡ của chung cư 42 Nguyễn Huệ

Video đang hot