Nhiếp ảnh gia Minh Hòa cho rằng, một người làm nghệ thuật chân chính là phải có tâm, có tài và có đức.

Là chủ nhân của bộ ảnh "Có một Sài Gòn bình yên như thế" làm dậy sóng cộng đồng mạng dịp Tết Nguyên đán vừa qua, nhiếp ảnh gia Minh Hòa còn có nhiều tác phẩm "thổi hồn vào từng bức ảnh" chạm đến trái tim nhiều người mà bất cứ ai trông thấy đều phải dừng lại, nhìn ngắm và suy ngẫm.

Chào anh, không biết anh bén duyên với nhiếp ảnh ra sao và từ khi nào?

Tôi đam mê nhiếp ảnh từ lớp 8, lớp 9, cho đến năm lớp 10, trong những đợt cắm trại với trường lớp, tôi vẫn rất thích chụp ảnh, nhưng chỉ chụp bằng máy mượn của một người bạn quen biết là gia đình khá giả.

Thời đó còn nghèo lắm, mua một chiếc máy ảnh như bây giờ người ta mua xe hơi, là một giấc mơ rất xa. Sau đó, đến năm 1984 tôi bắt đầu đi làm, dành dụm tiền. Năm 1989, được một nửa, má cho một nửa để mua một cái máy ảnh lần đầu tiên trong đời mà đến giờ tôi vẫn còn giữ.

Từ máy đó, tôi bắt đầu đi chụp, chụp cho những bữa tiệc của công ty. Tôi khởi nghiệp từ những cái nhỏ nhỏ như vậy. Tôi tự học là chính, cho đến bây giờ, chưa có người thầy nào gọi là "tôn sư".

Đến năm 1995, bắt đầu có Internet, Internet cũng là thầy, tôi tìm tòi trên đó rồi bạn bè đi nước ngoài gửi sách về.

Nhiếp ảnh có phải là công việc chính của anh không?

Công việc chính của tôi vẫn là nhiếp ảnh, sở trường là ảnh cưới, ảnh thời trang và chân dung. Trong những lần đi nước ngoài chụp cho khách hàng, sau khi xong xuôi mọi việc, tôi sẽ nán lại 1-2 ngày, tranh thủ đi ghi lại nhiều phong cảnh. Chi phí tôi lấy từ tiền công chụp cho khách để trang trải, tôi xem đây là những trải nghiệm miễn phí mà mình có.

Tính đến nay, tôi đã đi qua khoảng hơn 10 quốc gia.

Thành phố cổ kính Bruges (Bỉ) qua lăng kính của nhiếp ảnh gia Minh Hòa. Anh đã phải chụp những 2 ngày để có những bức ảnh ăn ý.
Công viên Yosemite (Mỹ) mà theo anh Minh Hòa, đây là nơi phải đến một lần trước khi chết.

Quốc gia nào để lại ấn tượng và tạo nguồn cảm hứng nhiếp ảnh cho anh nhiều nhất?

Quốc gia ấn tượng nhất để chụp phong cảnh là Mỹ, năm 2014 tôi đi 2 tháng vẫn không hết nước Mỹ. Còn ở phương Đông thì là Trung Quốc, Nhật Bản. 

Tất nhiên, mỗi nơi sẽ có một nét riêng, như châu Âu là những nét cổ kính mà không nơi nào qua được. Dù tôi chưa đi được những vùng như Ý, Tây Ban Nha, Tiệp Khắc... những nơi gần như là cái nôi về kiến trúc của châu Âu.

Tính đến nay, bộ ảnh nào mà anh cảm thấy tâm đắc nhất?

Cho đến thời điểm hiện tại, bộ ảnh mà tôi ấn tượng nhất là Có một Sài Gòn bình yên như thế! Tôi không thể tưởng tượng được nó lại mang đến hiệu ứng Domino mạnh mẽ như vậy.

Kể từ mùng 5 Tết cho đến giữa ngày mùng 7, thông báo từ Facebook chạy liên tục không nghỉ. Tôi đã bất ngờ mặc dù về kỹ thuật bộ hình không có gì... chỉ là ghi lại khoảnh khắc mà thôi.

Trước khi chụp, tôi chỉ có ý định dành tặng cho những người con Sài Gòn - như tôi và những người Việt đang định cư ở nước ngoài, nhìn đó mà nhớ quê. Có nhiều bạn nhắn tin cho tôi, nói rằng sau khi xem bộ ảnh đó, họ ngồi ngẩn ngơ và khóc vì nhớ Sài Gòn quá nhiều.

Tôi bắt đầu đi "giải mã" câu chuyện tại sao bộ ảnh lại có sức ảnh hưởng đến vậy. Và tôi thấy đa phần người chia sẻ là những bạn trẻ, sống ở Sài Gòn là dân tỉnh lẻ, họ nói rằng, chưa bao giờ thấy Sài Gòn không có xe lại đẹp đến thế.

Là một người sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, anh thích một Sài Gòn xô bồ thường ngày hay bình yên như sáng mùng 1 đó?

Cái gì khan hiếm sẽ càng quý, tôi nghĩ rằng nếu hỏi 10 người thì 9 người thích Sài Gòn ngày xưa, nó bình yên, vắng lặng. Dù vậy, tôi cũng phải hiểu rằng khi cuộc sống phát triển, sẽ được này mất kia, nếu không có những người con tứ xứ thì lấy ai làm việc...

Đường Nam Kì Khởi Nghĩa (Quận 3) sáng mùng 1 Tết.

Theo anh, phong cách chụp ảnh của anh có điểm gì đặc trưng khác với các nhiếp ảnh gia khác?

Câu này tôi nghĩ để cho những người xem ảnh đánh giá sẽ khách quan hơn, mình đánh giá về mình hơi khó. Nhưng một số bộ ảnh của tôi, nhiều người cho rằng nó là "những tấm hình biết nói", tức là hình có cảm xúc.

Một số người cũng gọi tôi là nhiếp ảnh của cảm xúc, chính cái cảm xúc là điều dễ dàng đi đến trái tim của nhiều người. Đó có thể là một trong những yếu tố mà tôi khác với mọi người. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc người ta sẽ dừng lại để ngẫm nghĩ ở một bức hình của mình.

Dạo gần đây, trên mạng xã hội xuất hiện nhiều bộ ảnh khoe da thịt phản cảm "mượn danh" nghệ thuật. Với tư cách là một người cầm máy, anh nhận định như thế nào về việc này?

Tôi đứng ở góc độ người cầm máy cho rằng, nhiếp ảnh là quyền tự do sáng tạo của mỗi người. Nhưng cái sáng tạo đó giữ riêng cho bản thân thì được, còn đăng công khai thì chỉ vì mục đích muốn nổi tiếng nhanh. Hơn nữa, đừng ai vì đồng tiền mà bất chấp tất cả, nhất là ở một nền văn hóa phương Đông như Việt Nam.

Vậy anh cho rằng như thế nào là một người làm nghệ thuật chân chính?

Tôi nghĩ rằng một người làm nghệ thuật chân chính là phải có tâm, có tài và có đức. Tài và đức phải đi đôi, có tài mà ngạo mạn, có tài mà tự cao thì không tốt.

Trong suốt 28 năm làm nghề, anh có gặp những khó khăn nào không thế vượt qua đến mức muốn bỏ, không theo nghề nữa không?

Khó khăn thì nhiều lắm, việc đầu tiên là sức khỏe, nhất là những nhiếp ảnh chịu khó, nhiếp ảnh về phong cảnh, hoang dã. Nếu không có tình yêu, đam mê thì không thể nào vượt qua.

Tôi chỉ thường nói "cầu trời cho mình có được sức khỏe", để tôi có sức vác ba lô đi chụp, nếu tôi có sức khỏe, tôi nghĩ lửa của mình sẽ còn mãi không bao giờ tắt.

Về ảnh dịch vụ, khó khăn đó là người mẫu không theo ý mình. Chụp hình đòi hỏi sự kiên nhẫn rất nhiều, mình phải uốn éo người mẫu, tìm ra góc nào đẹp nhất. Điều này cực kì khó chứ không dễ... Dù là chụp cho khách thôi, nhưng cảm giác mày mò làm hình, tôi thích lắm. Chụp được một tấm hình đẹp cho khách mà người ta thật sự thích, tôi thấy rất hạnh phúc. 

Anh có điều gì muốn chia sẻ với những bạn trẻ có cùng đam mê nhiếp ảnh không?

Thứ nhất, đó là các bạn phải có năng khiếu, đây là điều kiện đầu tiên để khẳng định tên tuổi sau này. Thứ hai là đam mê, khi có đam mê cộng với khiếu, bản thân mới bắt đầu tìm tòi. 

Thứ ba là cầu tiến. Và yếu tố cuối cùng tôi nghĩ là sự siêng năng. Nhưng yếu tố về năng khiếu là cực kì quan trọng. Còn đối với bản thân mình, tôi thấy rằng mình sinh ra là để làm nhiếp ảnh, thực sự nếu không làm nhiếp ảnh, tôi sẽ không biết làm gì khác.

Cảm ơn anh về những chia sẻ vừa rồi, chúc anh sức khỏe và thành công trên con đường sự nghiệp của mình!

Đắm chìm trong nét êm đềm tại Bruges - Venice của phương Bắc

Video đang hot