Chàng trai của mưa

Sài Gòn thỉnh thoảng vẫn đỏng đảnh đổ vài cơn mưa rào chợt đến lại chợt đi. Tôi vẫn đứng ở trạm chờ xe buýt, một mình, đưa tay ra hứng những giọt mưa cứ thế trôi tuột qua từng kẽ tay rồi rơi xuống đất. Hình như tôi cũng đã để trôi tuột điều gì đáng giá lắm...

Tôi ghét mưa. Ghét cái cảm giác lòng mình trĩu lại mỗi khi mưa rơi xuống, u ám và buồn tênh. Hôm nay Sài Gòn lại mưa không hề báo trước, tôi thở dài nhìn đôi giày trắng bị nước mưa vấy lên vài vết bẩn và mái tóc ngắn dính nước xù lên rối tung. Từ trường đi tới trạm xe buýt không xa, nhưng vì tôi quên mang theo ô nên cảm giác như đoạn đường ấy đã dài ra hơn nhiều lắm. Vài chiếc xe máy xẹt ngang làm nước bắn tung tóe, bắn lên cả bộ đồ tôi đang mặc. Vài người đi đường ngoảnh lại nhìn với ánh mắt đầy ái ngại, họ nhìn một con bé đang đi dưới mưa với khuôn mặt rầu rĩ đến đáng thương. Hôm nay với tôi là một ngày tồi tệ, chẳng phải vì mưa, chẳng phải vì tắc đường mà xe buýt không tới kịp.

Nó tồi tệ vì hôm nay tôi đã nói lời chia tay Khánh - cậu bạn trai suốt hai năm đại học của mình. Người ta hay khóc sau khi chia tay, còn tôi tự cho mình cái quyền không phải khóc. Người ta đã hết yêu mình thì thôi, rớt nước mắt thì có được gì. Và dù sao câu chia tay cũng là do tôi nói trước, vậy nên tôi càng không có lý do gì để khóc trong một buổi chiều mưa thế này. Chỉ là những cảm xúc đứt quãng, những tổn thương vô hình cứ lẳng lặng làm đau tôi.

Tôi cố đứng nép vào phía trong trạm chờ xe buýt nhưng mưa vẫn hắt vào, ừ thì mưa lúc nào cũng vô tình như thế. Mùi hơi đất bắt đầu xông lên mũi, cảm giác cay cay khó thở làm tôi nghĩ mình sắp khóc đến nơi, nhưng rồi một hình ảnh thú vị đang diễn ra trước mặt làm tôi quên luôn sự khó chịu ấy. Trong tầm mắt tôi là một đứa con trai đang đưa tay ra ngoài cơn mưa hứng những giọt nước để chúng luồn qua kẽ tay như hình ảnh sến súa thường thấy trong các bộ phim truyền hình Hàn Quốc. Không khó để nhận ra cậu bạn đó là Đăng, chàng trai luôn ngồi cuối lớp, người mà tôi chưa bao giờ nói chuyện trong giảng đường đại học. Mọi người thường bảo cậu ấy không được bình thường, cứ tưởng đó chỉ là tin đồn hóa ra lại là sự thật. Và hôm nay tôi đã được tận mắt chứng kiến sự không-bình-thường ấy của cậu.

Ánh mắt Đăng đăm chiêu nhìn ra ngoài mưa, hiện rõ sự trầm ngâm và suy tư hiếm thấy ở các chàng trai mới trưởng thành. Mãi một lúc sau, khi mưa có phần ngớt lại và Đăng cũng có vẻ đã chán cái trò đùa ngớ ngẩn của mình, cậu mới quay người lại và thoáng giật mình khi thấy tôi ở phía sau.

- Vy cũng đợi xe buýt à? - Giọng cậu ấy ngọt nhẹ, chẳng hề giống giọng của một người con trai bình thường.

- Ừ, hôm nào tớ cũng đi xe buýt. Hôm nay tớ mới thấy cậu ở đây đó.

- Ừ, hôm nay tớ cũng muốn được đi xe buýt.

Cả trường tôi ai cũng biết nhà Đăng giàu lắm, ba mẹ cậu cũng là người có địa vị, vậy nên không bao giờ cậu ấy phải đi xe buýt như tôi cả. À thì Đăng sẽ đi xe hơi, xe máy, cũng có lúc cậu đi xe đạp tới trường, nhưng đấy là một chiếc xe đạp ngoại siêu mắc mà những đứa có tài chính eo hẹp như tôi chẳng bao giờ dám mơ đến. Có lẽ vì đã thấy chán với mấy phương tiện quen thuộc ấy nên hôm nay Đăng quyết định thay đổi để đi xe buýt một lần. Tôi nghĩ thế.

Sau câu chào hỏi xã giao, chúng tôi không ai nói thêm câu nào. Phần vì Đăng vốn ít nói, phần vì tâm trí tôi hôm nay chỉ dành cho chuyện chia tay. Chỉ đến khi chúng tôi lên cùng một chuyến xe buýt và bất ngờ xuống cùng một trạm, Đăng mới mở lời cho một câu chào tạm biệt:

- Tớ về đây, à mà cậu có cần đem dù về không? Trời có lẽ sẽ còn mưa đó.

Tôi định từ chối vì phòng trọ tôi cách trạm dừng xe buýt không xa. Nhưng chẳng hiểu sao thay vì làm vậy tôi lại bối rối cầm chiếc dù bảy sắc cầu vồng từ tay Đăng.

- Cảm ơn cậu nhé, nhà cậu gần đây hả?

- À, ừ... - Đăng gãi đầu có chút lúng túng rồi bước về phía ngược chiều tôi. Mãi sau này tôi mới biết, nhà cậu chẳng hề gần đó, Đăng vì muốn đi cùng tôi thêm một đoạn nên mới xuống trạm xe buýt đấy mà thôi.

Đăng không thường xuyên đi học, cậu ấy có khi nghỉ suốt cả một tuần rồi lại xuất hiện bất thình lình ở lớp học, có lẽ vì thế mà Đăng có ít bạn ở trường. Từ buổi chiều mưa hôm ấy, Đăng thân với tôi hơn. Mỗi khi nghỉ học cậu ấy lại nhờ tôi xin phép thầy cô và mượn vở tôi để chép bài còn thiếu. Thỉnh thoảng khi có hứng thú, Đăng lại về cùng tôi trên một chuyến xe buýt dù điều đó làm tôi hơi ngượng ngùng, vì đấy không phải là chuyến xe về tới gần nhà cậu. Nhiều người không ưa Đăng, tôi ngày xưa cũng vậy. Bởi chúng tôi cứ nghĩ rằng người giàu như cậu sẽ rất chảnh, sẽ khó gần và sẽ không bao giờ chơi với những đứa như tụi tôi. Nhưng thật ra suy nghĩ đó thật phiến diện vì giờ tôi đã biết Đăng là một cậu bạn hiền lành và tốt bụng.

- Người ta đang đồn cậu với Đăng là một đôi?! - Khánh nói những từ ấy một cách chậm rãi, cậu nhìn mặt tôi như cố dò la điều gì đó.

- Chúng tớ chỉ là bạn, vậy thôi.

- Là bạn thôi mà hôm nào Đăng cũng đưa cậu về vậy hả? Nhà Đăng có gần nhà cậu đâu?

Khánh gặng hỏi với mong muốn làm tôi thú nhận cái điều vớ vẩn mà cậu ấy vừa nói ra. Thật buồn cười, chúng tôi chẳng còn là gì của nhau nữa cả, cậu ấy có bạn gái mới ngay cả khi vẫn nói lời yêu tôi, thế mà giờ lại hỏi han chuyện cá nhân của người yêu cũ với giọng điệu đầy trách móc.

- Tớ chẳng việc gì phải giải thích với cậu cả, chúng ta kết thúc rồi.

Tôi giận dữ bỏ đi, mặc kệ Khánh đứng sững sờ như tượng trong khuôn viên trường. Tôi biết không chỉ có Khánh mà rất nhiều người nghĩ tôi và Đăng là một cặp, nhưng tôi mới là người hiểu rõ nhất về mối quan hệ của mình. Chúng tôi đơn giản chỉ là những người bạn bỗng dưng thân nhau đến lạ kỳ.

***

- Người ta đang đồn tớ với cậu là một cặp đó - Tôi nói với Đăng khi cả hai đứa đang đứng đợi chuyến xe buýt về nhà.

- Ừ, cậu phiền lòng vì điều đó hả?

- Không, tớ chỉ sợ cậu không vui thôi.

- Đâu có, à mà Vy này... - Đăng có chút ngập ngừng - Nếu chuyện đó là thật... nếu tớ thích cậu thật thì sẽ sao nhỉ?

- Sao cơ? - Tôi giật mình nhìn Đăng nhưng cậu ấy lại lúng túng quay đi.

- À, không có gì, mà trời mưa rồi kìa.

Đăng nhanh chóng thay đổi chủ đề câu chuyện, mặt cậu ấy bắt đầu đỏ lên khi ngoài trời mưa bắt đầu rơi xuống. Câu tỏ tình cũng cứ thế cuốn theo màn mưa mà đi mất, chỉ còn những nỗi buồn mơ hồ ở lại.

Đăng không ít lần thể hiện tình cảm của mình với tôi sau đó, dù chỉ là gián tiếp nhưng cũng đủ để tôi biết Đăng không chỉ coi tôi là bạn. Mỗi lần như thế, tôi chỉ cố tình lơ đi. Tôi chỉ coi Đăng là một người bạn tốt mà thôi. Cậu ấy là một người con trai dịu dàng và ấm áp, nếu tôi là con trai và Đăng là con gái, nhất định tôi sẽ yêu cậu ấy. Còn bây giờ, ở thế giới thực tại này, khi tôi còn chưa nguôi ngoai về mối tình dang dở với Khánh thì tôi không thể bắt đầu một mối tình nào khác được. Có đôi lần tôi sợ mình sẽ làm tổn thương Đăng khi mà cậu ấy luôn bên cạnh tôi lúc tôi cần, luôn giúp đỡ tôi lúc tôi gặp khó khăn. Tôi thì chẳng giúp gì được cho Đăng, dù chỉ là đáp lại tình cảm của cậu ấy. Đăng không phải mẫu bạn trai mà tôi thích, tôi thích những người mạnh mẽ, sôi nổi như Khánh. Còn Đăng, cậu ấy mang nét trầm tư nhẹ nhàng của một chàng trai cung Thiên Bình, chỉ thích hợp làm bạn của tôi. Đăng nhiều khi yếu ớt lắm, có lần cậu còn không thể chạy nổi hai vòng sân theo yêu cầu của thầy dạy thể dục khiến cả lớp được một phen cười ầm. Tôi thì thấy chẳng có gì đáng cười cả, là con trai thì cũng phải có lúc yếu đuối như vậy mà.

Đăng không bao giờ nói sẽ đợi tôi cho đến ngày tôi quên Khánh. Cậu ấy bảo không muốn tôi cảm thấy khó chịu khi cậu ấy ở bên, chỉ cần được âm thầm bên tôi là đủ rồi, và biết đâu có một ngày cậu ấy cũng sẽ không còn thích tôi nữa. Đăng thật đặc biệt, là một người con trai mà tôi không thể nào ghét bỏ, dù chẳng thể để cậu giữ trái tim mình. Đôi lúc tôi thử thích Đăng xem sao nhưng cảm xúc vốn phải để tự nhiên, tôi chẳng thể nào gượng ép bản thân mình được. May sao, Đăng luôn hiểu cho những cảm xúc đó của tôi.

Ngày lớp tôi đi biển, Đăng cũng đi cùng mặc dù ngày xưa cậu ít tham gia vào các hoạt động của lớp. Gần sáng, sau khi mệt mỏi với việc đốt lửa trại thâu đêm, Đăng rủ tôi ngắm bình minh trên biển. Khoảnh khắc đó rất lạ, rất diệu kì mà có đôi lần nhớ lại tôi đã mong cho khoảnh khắc ấy dừng lại mãi mãi.

- Cậu là người con gái đầu tiên mà tớ thích, là người đầu tiên cùng tớ ngắm bình minh. Cậu thật đặc biệt với tớ, vì thế sau này dù có chuyện gì xảy ra tớ cũng không bao giờ quên cậu.

Đăng siết nhẹ tay tôi, dưới biển sóng vỗ rì rào, ngoài xa xa mặt trời đang ửng đỏ như một quả cầu lửa khổng lồ. Đăng cũng đặc biệt với tôi, theo tư cách là một người bạn. Sau chuyến dã ngoại với lớp, Đăng lại nghỉ học nhiều ngày liền. Khác với mọi khi, lần này tôi không liên lạc được với cậu ấy. Mới đầu tôi cứ nghĩ có lẽ Đăng muốn từ từ rời xa tôi nên mới vậy, nhưng dần dần khi thấy chiếc bàn không có bóng dáng Đăng, tôi bắt đầu lo cho cậu ấy. Nhưng tới khi đó, mọi thứ đã thật muộn màng.

Đăng ra đi trong một buổi chiều mưa, mưa to lắm. Tôi nhớ hôm ấy những con đường Sài Gòn ngập đầy nước như lòng người ngập tràn những nỗi đau. Đăng bị bệnh, từ lâu lắm rồi, những ngày cậu thân với tôi hơn là những ngày cuối cùng của cậu ấy. Đăng nghỉ học cũng chỉ vì những cơn đau của bệnh tật hoành hành. Đăng thật ngốc, cậu không nói gì cả, tự mình vượt qua mọi khó khăn cho đến ngày mình gục ngã. Còn tôi - kẻ vô tâm chỉ hiểu ra tất cả khi cậu ấy đã ra đi mà không bao giờ trở lại nữa.

Sài Gòn thỉnh thoảng vẫn đỏng đảnh đổ vài cơn mưa rào chợt đến lại chợt đi. Tôi vẫn đứng ở trạm chờ xe buýt, một mình, đưa tay ra hứng những giọt nước mưa cứ thế trôi tuột qua từng kẽ tay rồi rơi xuống đất. Hình như tôi cũng đã để trôi tuột điều gì đáng giá lắm, để giờ đây đi bên cạnh tôi đã không còn một bàn tay nắm chặt chiếc ô bảy sắc cầu vồng nữa rồi. Cậu ấy đã đi xa, xa mãi, giờ chỉ còn lại những kí ức lạnh ngắt và giọt nuớc mắt muộn màng vô nghĩa.

Sài Gòn, chiều nay lại có mưa bay...

Video đang hot
Quá trình giảm từ 62kg xuống mĩ nhân của Eunji Apink khiến chị em học hỏi

[Kul.vn] Trong chế độ ăn kiêng của Eunji thường có sự xuất hiện của ức gà. Bởi cô cho rằng, đây là món...

Cô gái Tuyên Quang 9x đâm chết tình địch ở khu trọ của bạn trai

[Kul.vn] Công an tỉnh Tuyên Quang hôm nay cho biết, bước đầu cơ quan điều tra đã làm rõ nguyên nhân vụ...

Người đàn ông bị phạt 17 triệu đồng vì chống người thi hành công vụ kiểm tra nồng độ cồn

[Kul.vn] Người đàn ông "cố thủ" khi bị lực lượng công an TP Pleiku yêu cầu kiểm tra nồng độ cồn. Ảnh: Tạ...

Quán cafe tung bằng chứng "tố" Khánh Linh nói dối việc thay đồ để chụp ảnh nhưng lại để lộ 1 sai sót "khó đỡ"

[Kul.vn] Có vẻ như drama vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại khi dân tình vừa tìm thấy thêm 1 tình tiết mới cũng...

Thu nhập 300 triệu của Bà Tân Vlog sau khi Youtube bật kiếm tiền có phải sự thật?

[Kul.vn] Chỉ bằng vài phép tính đơn giản, ta có thể ước lượng được mức thu nhập từ những video clip triệu...

Hơn 400 cây bơ bị kẻ xấu chặt trụi, chủ vườn chết lặng khi toàn bộ tài sản tiêu tan

[Kul.vn] Chỉ trong 1 đêm, vườn bơ rộng 1 hecta với hơn 400 gốc đã bị kẻ gian triệt hạ không thương xót...

Rich kid Tiên Nguyễn đi du lịch khắp nơi đủ thấy cả Châu Âu với Hy Lạp, Thuỵ Sĩ, Ý, Pháp...

[Kul.vn] Tiên Nguyễn xứng danh "đệ nhất con nhà giàu Việt": Một chuyến đi chơi mang 16 vali, check-in sương...

AllHipHop dành những lời khen có cánh dành cho ca khúc "Hãy Trao Cho Anh" kết hợp giữa Sơn Tùng và Snoop Dogg.

[Kul.vn] Tạp chí Hip-Hop lớn nhất thế giới thừa nhận chính nhờ Sơn Tùng mà Snoop Dogg có thêm danh tiếng...

Nữ sinh quyết tâm tốt nghiệp sau đó chụp hình với người mẹ đã mất như đã hứa khiến nhiều người xúc động

[Kul.vn] Một nữ sinh Malaysia lấy nước mắt của không ít người khi đăng tải câu chuyện chụp hình với người...