Cuộc sống của cô có nhiều khó khăn, bạc bẽo nhưng cô vẫn lạc quan, yêu đời, cứ cười cho dù ngày mai ra sao. Vì hôm nay, cô vẫn có một chú chó nhỏ chân thành bên cạnh mình.

Cô tên là Nguyễn Thị Ngọc Ánh, sinh 1959, chồng cô mất vì bệnh ung thư, có con gái đã đi lấy chồng ở Cam Ranh (Khánh Hòa) nên hiện cô vẫn đang sống 1 mình cùng với 1 chú chó nhỏ tên Nâu. Ngày xưa, cô dưới quê làm ruộng, làm bánh tét, bánh ít,... đủ các loại bánh để bán rồi sau này bệnh tật hết bán nổi cô mới lên Sài Gòn đi bán vé số.

Hàng ngày, cô hay dừng trên đoạn đường Nguyễn Thị Định (Q.Bình Thạnh), để nghỉ ngơi sau ngày dài mệt mỏi và cho chó chạy đi chơi.

Cô Ánh, xe ve chai và con chó cùng gồng gánh mưu sinh giữa Sài Gòn.

Cô thương chú chó nhỏ này như con, người ăn gì chó ăn đó, cứ rau cháo đạm bạc qua ngày. Cô khoe chó khôn lắm, chỉ cần cô ngủ là nó sẽ chạy lại nằm cạnh cô, canh cho cô ngủ hễ ai đến gần là sủa rất to, cô tỉnh dậy liền.

Chú chó nhỏ tên Nâu, mới 2 tháng tuổi nhưng rất tinh khôn.

"Siêu thị 8 giờ tối bỏ gì cô lượm đó, bỏ thịt cá cô lượm về. 12 giờ đêm cô luộc thịt cho chó ăn còn ko thì cô ăn gì nó ăn đó."

Cô chia sẻ: "Mỗi tháng cô về quê lấy thuốc 1 lần, cô bị tiểu đường, hở van tim 2 lá, 3 lá. Về công việc thì buổi sáng cô đạp xe qua chợ Thị Nghè bán hết 50 tờ được 60 chục ngàn. Đêm đi lượm ve chai đến 2 giờ sáng mới về".

Cô nhiều bệnh trong người nên phải dùng rất nhiều thuốc.

Hiện tại, cố sống gần đường ray xe lửa ở đường Nguyễn Kiệm, chủ nhà lấy cô ngày 10.000 đồng, ngày nào trả tiền ngày đó, chủ nhà cho nhiều người ở, có chỗ vừa đủ mình nằm, xe ve chai để ngoài đường nên cô mới nuôi con chó, mỗi ngày cô chỉ về nhà để giặt giũ và ngủ. 

Cô Ánh chia sẻ, con gái đi lấy chồng xa nhưng rất hay điện thoại về nói chuyện với mẹ, chị còn mua cho mẹ 1 chiếc sim điện thoại có 800 phút miễn phí nội mạng, gọi hết chị lại gửi vào cho cô chiếc sim khác.

Cô có một trí nhớ rất tốt, cô nhớ ngày sinh của con gái, ngày sinh của cháu gái, cả ngày sinh của con chó nhỏ: "Con chó đẻ ngày 8 tết hôm nay được đúng 2 tháng, con gái cô sinh ngày 12/5/1985, cháu ngoại cô sinh ngày 15/2, ngày tình nhân nó không chịu ra đời để mẹ nó phải mổ".

Cô cười suốt cuộc nói chuyện, nhưng một khoảnh khắc nào đó cô không kìm được dòng nước mắt, xót xa: "Cô không được nấu ăn trong nhà chủ. Nếu luộc chuối thì cô để mấy cục gạch ngoài đường ray xe lửa. Lượm củi, giấy để luộc, cô có cái nồi đen thui nồi đó cô ăn cũng như cái nồi chó ăn, luộc thịt cho chó xong cô rửa nồi luộc chuối.

Chuyện của cô, con gái cô hoàn toàn không hề biết, cô vẫn giấu con gái mình đêm đêm đi nhặt ve chai sau giờ bán vé số. Suốt cuộc nói chuyện chưa nghe một tiếng thở dài của cô, chỉ có tiếng cười và thỉnh thoảng xen lẫn vài giọt nước mắt.

"Cô dự định mua đôi bông cho cháu ngoại 2 tháng tuổi. Sui gia mời cô ra chịu chi phí, nhưng cô thấy tiền của người ta mình xài, mình ngại. Nên cô để dành mua được đôi bông cho cháu ngoại thì cô mới ra. Cô mua đôi bông bằng vàng, hồi đám cưới con cô nghèo lắm nhưng cô cho 3 chỉ vàng đó". Nhắc đến cháu ngoại là cô rạng rỡ hẳn ra.

Nhà sui gia cũng không biết cô làm công việc này vì cô vẫn thường hay gửi gạo ra cho họ: "Ở chùa cho gạo, cô để dành cho sui gia, tại con mình ở ngoài đó ăn ở nhà người ta, mình có dư thì mình gửi, cô lượm thùng xốp sạch sẽ cho đồ vô. Mỗi lần 50 chục ngàn tiền cước, cô đạp xe ra bến xe miền Đông gửi".

Một trong những mạnh thường quân thường hay mang cơm chay qua cho cô.

Có khi cô đi bán vé số còn bị lừa, do mắt kém nên người mua lựa rồi đổi cho cả cọc vé số sổ rồi, lúc ấy cô chỉ muốn khóc nhưng: "Cái gì cũng vậy, mình kìm lại, nếu giờ mình khóc cũng không được gì. Cô không khóc nữa mà đang vui lắm, vì cô đã có cháu ngoại rồi".

"Khi nào mình khổ quá thì nghĩ đến cuộc đời ở kiếp sau, kiếp này mình khổ ráng vài năm nữa để kiếp sau mình sướng hơn".

Cô cứ chân thành và tử tế như vậy, để cuộc đời đẹp hơn cô nhé!

Cảm động câu chuyện về anh đánh giày bị câm bầu bạn cùng chú chó mù

Video đang hot