Nếu được lựa chọn, ai cũng muốn mình
sẽ trở thành Harry Potter giải cứu thế giới,
mà không ngờ rằng tồn tại bên trong mỗi người
đều có một gã Voldemort.

một nữ phóng viên của trang Refinery29 từng chia sẻ, cô suýt bị đuổi việc vì chưa đọc hay xem bất kỳ tập Harry Potter nào.

Hoàn toàn ủng hộ, làm thế nào trên thế giới vẫn còn tồn tại một người chưa từng biết đến cuộc phiêu lưu của cậu bé phù thủy này chứ?

Không chỉ là một series bom tấn, hay những màn phép thuật đầy ảo diệu, Harry Potter chắc chắn đã gắn liền với tuổi thơ của không ít người. Với các chàng trai, ai cũng muốn được trở thành người hùng như Potter. Các cô gái lại mê mẩn với hình ảnh thông thái, lanh lợi, đại diện cho nữ quyền của Hermione.

Nhưng nếu được chọn một nhân vật đại diện cho bản thân trong Harry Potter, mọi người sẽ chọn ai? Hẳn ai cũng sẽ chọn những cái tên đứng về phe thiện, dám đứng lên chống lại bóng tối. Nhưng thật bất ngờ, trong nhiều cuộc khảo sát, cái tên Voldemort lại được nhắc đến. Tại sao lại là Chúa Tể Hắc Ám?

Cứ tưởng tượng cảm giác bất chợt một ngày bạn lật từng trang Harry Potter ra đọc lại. Rồi tự dưng thấy có gì đó không còn giống như mọi lần. Bạn bỗng nhận ra Voldemort có gì đó sao gần gũi với bản thân quá. Cứ như nhân vật này được tạo ra để đại diện cho tất cả những thứ cảm xúc tiêu cực trong cuộc sống hằng ngày của bạn.

 

Không phải ngẫu nhiên mà Chúa tể Voldemort được xem là một trong những kẻ phản diện ấn tượng nhất mọi thời đại. Từ ngoại hình, dã tâm cho đến quá khứ và khả năng của hắn luôn khiến người ta vừa ngưỡng mộ, lại vừa khiếp sợ.

Ở Voldemort hội đủ những yếu tố để biến hắn thành một kẻ phản diện chính hiệu. Sự tàn độc, hắn chắc chắn có thừa. Voldemort chưa bao giờ để tâm đến những mạng người đã ngã xuống dưới tay hắn, trong đó có cả bố mẹ của Harry Potter. Hắn cũng không phải dạng "kẻ xấu nửa mùa", động cơ và dã tâm của Voldemort rất rõ ràng. Hắn muốn tận diệt những người không có dòng máu phù thủy và bất kỳ ai dám chống lại hắn. Không quan tâm lý do, chỉ cần dựa vào nguồn gốc của đối phương, Chúa Tể Hắc Ám có thể lập tức xuống tay không ngần ngạ̣i.

So sánh với một kẻ phản diện vĩ đại khác là Sauron trong "Lord of The Rings", dễ dàng thấy được nhiểu nét tương đồng giữa cả hai.

Khi mà trong "Lord of The Rings", một nhóm hobbit phải đi tìm và phá hủy chiếc nhẫn để tiêu diệt Sauron thì Harry Potter cũng phải truy tìm 7 Trường Sinh Linh Giá để đưa Voldemort biến mất khỏi thế giới phù thủy mãi mãi.

Cả hai cùng là những gã phản diện có mục đích giống nhau là đi tìm sức mạnh. Trong khi Sauron sở hữu cho mình đội quân Orc hùng hậu thì Voldemort cũng có cho mình binh đoàn Tử Thần Thực Tử vô cùng nguy hiểm, là nỗi khiếp đảm của các phù thủy.

Có thể thấy được, J.K. Rowling đã xây dựng Chúa Tể Hắc Ám theo một hình mẫu phản diện khá quen thuộc nhưng hiệu quả. Thậm chí, Voldemort còn ảnh hưởng đến đời thật khi truyền thông thế giới có hẳn một định nghĩa về "hiệu ứng Voldemort" dùng để ám chỉ những vụ tấn công khủng bố mà ai cũng biết nhưng không ai muốn nhắc đến.

Xấu xa, tàn bạo như vậy,
cớ gì mà không ít người lại tìm thấy hình ảnh
của chính mình trong Voldemort?

Để trả lời cho câu hỏi này, chúng ta phải tìm lại một Chúa Tể Hắc Ám trước khi bất tử, hay còn được biết đến với cái tên Tom Riddle, phù thủy xuất sắc nhất của nhà Slytherin.

Ralph Fiennes, diễn viên thủ vai Voldemort từng cho biết, anh cảm thấy đáng thương thay cho hắn. Voldemort chính là hiện thân rõ ràng nhất của một thiên tài cô đơn và lạc lối. Ngay từ khi sinh ra, Tom Riddle đã không hề giống như những người bạn cùng trang lứa. Cậu không bao giờ khóc. Cậu luôn ý thức được trong mình có một điều gì đó vượt trội hơn hẳn những đứa trẻ khác nhưng không tài nào cậu biết nó là gì.

Lớn lên một chút, phẩm chất hơn người của Tom Riddle khiến cậu luôn tự thực hiện mọi việc một mình, không cần bất kỳ ai giúp sức. Cậu bắt đầu nhận thấy một khoảng cách rất xa giữa mình và những người tự xem họ là bạn bè của Tom.

Tom thu hút được sự chú ý và cảm thông khi vào vai một đứa trẻ mồ côi lễ phép và tài giỏi từ khi ở Hogwarts. Việc thấu hiểu tâm lý người khác kết hợp với khả năng thuyết phục và tạo thiện cảm đỉnh cao của mình, mọi giáo viên trong Hogwarts đều có ấn tượng tốt và hy vọng hắn sẽ trở thành tương lai cho thế giới phù thủy.

Gần như định mệnh đã được sắp đặt cho gã phản diện này ngay từ khi hắn chào đời, hoặc trở thành đấng cứu thế, hoặc theo con đường của một kẻ hủy diệt tột cùng độc ác.

Và rõ ràng, Tom chưa hề yêu thương hay được yêu thương. Cậu không được hưởng tình yêu từ cha - người bỏ rơi cậu ngay từ khi còn trong bụng, và từ mẹ, người đã bất chấp cả tính mạng của đứa con mình để đầu hàng trước cái chết và sự tuyệt vọng.

Thế rồi thứ sức mạnh bên trong hắn bùng phát. Không hiểu được tình thương là gì, hắn phải dùng sự thù ghét để làm phương tiện giải phóng sức mạnh trong mình, biến nó thành quyền lực trấn áp mọi thứ.

Ao ước và tìm kiếm sự bất tử ở cái tuổi mà người ta có rất nhiều thứ khác để khát khao, Tom bước vào con đường trở thành Voldemort.

Không có người tốt hay kẻ xấu.
Thế giới chỉ tồn tại duy nhất sức mạnh và
những kẻ quá yếu hèn để có được nó.

- Voldemort

Chúng ta thì sao? Hằng ngày đối mặt với áp lực công việc. Ta muốn được là chính bản thân mình, được làm điều mình giỏi nhất. Thế nhưng, không một ai ủng hộ. Bất hạnh nhất không phải không hiểu bản thân mình, mà chính là tuy hiểu được ta giỏi điều gì, nhưng lại không được làm nó một cách đúng đắn. Nó bắt đầu khiến ta thù ghét thế giới này. Với tất cả những bất công và phẫn uất dồn nén, ta lại quay về với căn phòng hẹp cùng 4 bức tường, từ chối mọi sự quan tâm của những người xung quanh. Nằm vắt tay lên trán, ta bắt đầu cảm thấy sợ Voldemort.

Không phải sợ hắn sẽ xuất hiện rồi quăng phép phá hủy thế giới. Cái ta sợ chính là việc liệu bản thân mình cũng sẽ có kết cục như Kẻ-mà-ai-cũng-biết-đó-là-ai. Liệu những thù ghét cuộc sống sẽ tích tụ, biến ta thành một gã cô độc như hắn? J.K Rowling đã làm rất tốt khi tạo ra quá khứ của Voldemort. Bà đánh thẳng vào sâu thẳm điểm yếu của những người lớn cô đơn của thế kỷ 21. Không quá khó để thấy, từ khi mạng xã hội phát triển, loài người bắt đầu sinh ra một thế hệ thích nuông chiều cảm giác tiêu cực bên trong mình.

Trải qua những bức xúc, căm ghét cứ chất chứa mỗi ngày, chúng ta lại chỉ thích giữ nó cho riêng mình. Đôi khi tự biến mình thành một con người đa sầu đa cảm và cho rằng điều đó thật tuyệt vời. Ta tự lừa mình rằng đăng vài ba "cái tút" lên Facebook là có thể giải tỏa những cảm xúc tiêu cực.

Thế nhưng không! Nó sẽ giống như cái cách Tom Riddle chiều chuộng sự cô độc của bản thân. Để rồi một ngày nó ăn quá sâu vào con người cậu, biến Tom thành một Chúa Tể Hắc Ám thèm khát quyền lực.

Nhớ lại khi còn nhỏ, ta thường kinh hãi bởi những màn xuất hiện rùng rợn, bởi ngoại hình của hắn, sợ đội quân Tử Thần Thực Tử luôn lởn vởn quanh hắn. Lớn lên, ta bắt đầu rùng mình vì số phận của hắn sao lại giống với thực trạng của những con người thời đại này đến vậy. Càng sợ, ta càng cảm thấy gã phản diện này sao thật quen thuộc.

Nếu nói Harry Potter là mục tiêu hướng tới thì Voldemort chính là thực tại mà ta đang phải đối mặt. Việc cậu phù thủy xuất sắc nhất mọi thời đại Tom Riddle từ bỏ ánh sáng, chấp nhận biến mình thành Voldemort đã phản ánh rất rõ cái kết của một nhân tài tự nuông chiều những điều tiêu cực trong mình.

Nhiều người nghĩ rằng, Voldemort được tạo ra để trở thành một đối trọng của Harry Potter, khiến cậu bé phù thủy này trở nên vĩ đại hơn. Thế nhưng không, chính Harry Potter mới được tạo ra dành cho Voldemort. Thứ tình yêu mà Harry được nuôi dưỡng từ nhỏ chính là liều thuốc, là điều mà Chúa Tể Hắc Ám còn thiếu để trở thành một phù thủy vĩ đại nhất.

Hãy nhìn Tom Riddle, nhìn Voldemort, đừng vì đi tìm những điều hoàn hảo mà chấp nhận kìm nén, nuôi dưỡng những điều tiêu cực trong con người mình. Càng để nó gặm nhấm, sớm hay muộn, ta cũng sẽ nhận cái kết như của Voldemort, không hơn không kém.

Nên nhớ, ai cũng mong muốn được làm anh hùng. Nhưng để trở thành Harry Potter, ta phải vượt qua và nhất quyết không được nuông chiều gã Voldemort luôn chực chờ lớn lên trong suy nghĩ.

Nội dung: Huy Hồ

Thiết kế: Minh Nhựt