Bài viết chỉ chứa toàn những nhận định chủ quan của tác giả thôi!

Rất nhiều game thủ trong số chúng ta sẵn sàng bỏ thời gian, công sức để tìm cách giả IP, cài VPN, chấp nhận lag, delay để chơi game online trên các server nước ngoài, đôi khi là cả server lậu. Tại sao họ không chịu chơi những tựa game được phát hành chính thống tại Việt Nam?

Tác giả cũng là một trong số những game thủ đó, và có lẽ có câu trả lời cho vấn đề này. Sự đa dạng trong lựa chọn là một trong những nguyên nhân chính, nhưng một lý do quan trọng không kém có lẽ là vì họ đã mất hết lòng tin với các NPH Việt Nam.

Sự mập mờ trong tên tuổi

“Ê mày, chơi game XXX với tao đi!”

“Thì tao đang chơi nè!”

“Ủa đâu phải game tao chơi?”

“Nhưng đây là game XXX mà?”

Cuộc hội thoại trên nghe lạ mà không lạ. 99,99% game phát hành trên thị trường Việt Nam đến từ Trung Quốc, và game thủ Việt hẳn sẽ phải đau đầu khi nghe hàng trăm cái tên na ná nhau trên thị trường.

Có phải các nhà phát hành game Việt ngu muội không tìm ra được một cái tên độc đáo, lạ lẫm, dễ nhớ và gây ấn tượng mạnh không? Không, không, không hề! Hãy nghĩ lại mà xem, chúng ta có Chiến Tank, Rồng Lộn, CLGT, ** Chịch (NPH cho biết tên này không phản cảm),… toàn những cái tên có thể khiến bạn phải ngước nhìn.

Game của các NPH thế giới thường là nạn nhân của việc "mượn" hình ảnh, tên tuổi.

Nhưng vậy thì tại sao họ lại đặt những cái tên trùng lặp và na ná nhau như vậy? Không nói đến những tựa game “cùng cha khác mẹ” (thương hiệu giống nhau, nhưng nhượng quyền), vô số game trên thị trường Việt Nam chả có dây mơ rễ má gì với nhau nhưng người ngoài nhìn vào cứ tưởng là một lũ anh em.

Chúng giống nhau từ hình ảnh, âm thanh, tính năng, từ con rùa già đau ốm bạn nhận được free ở cấp 5, đến nàng kiều nữ sexy cho các đại gia VIP 10, từ hàng trăm nút bấm quà đăng nhập, quà online, quà nạp thẻ, quà lên cấp, quà… quà… quà. Tại sao?

Tại vì các nhà phát hành của chúng ta khôn. Họ thấy game X của đối thủ hơi hơi ăn nên làm ra (có lẽ cứ 50 game phát hành tại VN mới có một game được thế này), và họ sẽ sục sạo thị trường Trung Quốc tìm cái gì đó giống giống, từa tựa, rinh về VN với giá rẻ mạt, đặt một cái tên gần giống và sau đó tung ra thị trường.

Game thủ ngày nay tinh mắt thế!

“Hàng đặt riêng” bị game thủ mắng là đồ xào lại, còn những tựa game mang mác Hàn, Nhật cũng chưa chắc đã đáng tin, bởi biết đâu nó thực ra là “hồn Trung Quốc, da Hàn Quốc”!

Cẩu thả và hỗn loạn

Chọn game nhái đã đành, chẳng có gì đáng nói nếu NPH chịu chăm chút cho trò chơi họ sắp ra mắt và chinh phục game thủ bằng chất lượng. Không, nhiều NPH chọn phương thức ăn xổi ở thì, Việt hóa game bằng Google Translate rồi tung thẳng ra thị trường như một cách đấm vào mắt game thủ.

Mật mã khó hiểu chả thua gì Enigma của Đức.

Ngoài ra, các NPH còn thường xuyên “mượn tạm” hình ảnh wallpaper, ảnh in-game của các tựa game lớn, có tên tuổi trong cộng đồng, rồi xoay sang mượn cả hình ảnh của nhau, gây ra sự hỗn loạn cho game thủ. Không ít lần các NPH đã phải đóng cửa bảo nhau “sao mày lấy hình tao” hay “trả hình đây, không tao kiện”.

Còn một trường hợp đặc biệt nữa. Hãy nhìn vào bức ảnh dưới đây, và nói cho tác giả biết bạn đang xem trang chủ của game nào:

Chưa đâu, sự hỗn loạn còn ở một đẳng cấp cao hơn. Những game tưởng chừng đã chết thực ra cũng chưa chết: các NPH hoàn toàn có thể sử dụng độc chiêu “một con đẻ nhiều lần” để hồi sinh nó lại dưới một cái tên khác, tiếp tục hốt bạc. Một NPH khá có tiếng tại VN thường sử dụng chiêu này, và họ vừa “xuất chiêu” gạt game thủ 2 lần hồi tháng 3 năm nay, đồng thời yêu cầu những trang tin dám đăng bài phải gỡ bỏ.

Sự trơ trẽn

Những ngày vừa qua, một sự kiện thu hút sự quan tâm của game thủ Việt là vấn đề tính năng Mắt Diều Hâu của VNG. Được NPH này đưa vào game như một cách chống đầu cơ tích trữ, MDH đã trừ rất nhiều tiền của game thủ khiến họ bức xúc, và đỉnh cao là việc rất đông game thủ kéo lên trụ sở VNG ở cả HN và TPHCM vào thứ 2 vừa qua.

Chuyện tưởng chừng không lớn, nhưng vấn đề nằm ở chỗ khi gặp mặt game thủ, nhân viên CSKH của VNG phải lặp đi lặp lại điệp khúc “không làm được” khi game thủ yêu cầu được xem lịch sử giao dịch của mình, và sau đó là yêu cầu được gặp cấp trên. “Nô tì không làm được, đại nhân ơi!” cộng thêm chuyện “anh cứ đi kiện, em sẽ hầu” khiến game thủ nổi nóng và dọa đánh cậu nhân viên này.

Và thế là ăn theo sự kiện này, một công ty nọ lập tức tung chiêu PR “cái cúi đầu xin lỗi đầy trách nhiệm”. Không rõ họ có được cộng điểm trong mắt game thủ hay không và có tiếp tục cúi đầu xin lỗi mỗi lần phạm sai lầm trong tương lai hay không, nhưng trong mắt tác giả, đây là một chiêu PR ăn theo đầy trơ trẽn của NPH.

Còn có những chiêu kiếm tiền của một NPH đang nắm quyền phát hành tựa game đông người chơi nhất thế giới: Liên Minh Huyền Thoại. Hẳn bạn vẫn còn nhớ lần NPH này công bố “điều chỉnh giá” vào đầu năm 2016, và game thủ bất ngờ nhận thấy rất nhiều trang phục có giá tăng gần gấp đôi.

Tại Mỹ, bạn có thể mua trang phục này sau hơn 2 tiếng làm việc tại McDonald hay KFC.

Thêm vào đó, cách NPH này định giá cũng rất có vấn đề. Trong khi những vật phẩm do chính nhà phát triển game làm ra được định giá khá hợp lý, chẳng hạn trang phục xịn nhất có giá gần 25 USD tại Mỹ, tương đương 2,5 giờ làm việc ở mức lương tối thiểu 10 USD, NPH tựa game này tại Việt Nam sử dụng quyền tự định giá để bán trang phục đó vào khoảng 400.000 đồng, gần bằng 1/5 lương tháng tối thiểu của người Việt.

Lời kết

Vì những lý do trên (và còn nhiều, nhiều nữa), nhiều game thủ đành nói lời chia tay với những tựa game phát hành tại Việt Nam. “Ngày trở về” của họ có lẽ còn xa, khi game khủng thường phải chết non còn những chiêu trò gian dối đang trăm hoa đua nở trên thị trường nhỏ hẹp này.

Game khủng về Việt Nam, bao giờ?

Video đang hot