Nhắc đến Tiên Cookie, khán giả sẽ nhớ ngay đến những bản hit đình đám như Có khi nào rời xa, Mình yêu nhau đi, Phía sau một cô gái, Tâm sự với người lạ… và cô cũng rất “mát tay” khi những sáng tác của mình đã giúp rất nhiều những cái tên ca sĩ trẻ trở nên vụt sáng như Bích Phương hay Soobin Hoàng Sơn...

7 năm chính thức bước vào con đường nghệ thuật, Tiên Cookie cho rằng: "Những ai ở bên cạnh, theo dõi và quan tâm đều nhìn ra sự trưởng thành của cô qua mỗi năm. Điều khiến Tiên Cookie tự hào nhất không phải là nổi tiếng hay kiếm tiền nhiều hơn, chỉ đơn giản là mỗi năm, Tiên lại thấy mình lớn hơn một chút, và bản thân nhìn rất rõ thân tâm của mình, cảm nhận rất rõ về mọi diễn biến nội tâm, cũng như sự phát triển của mình”.

Được khán giả ưu ái với tên gọi "hit - maker" nhưng tôi nghĩ, bất cứ điều gì cũng có hai mặt, nên thay vì nghĩ nó là áp lực thì cứ cho nó là động lực hay điều tích cực. Vì đơn giản mình có quyền lựa chọn thái độ trước những vấn đề. Tất nhiên, tôi không phủ nhận, mỗi khi sáng tác mới tôi đều phải cố quên thành quả, hay tên gọi mà khán giả đã dành cho mình. Tôi luôn bắt đầu viết những bài mới bằng cảm xúc và tâm hồn.

Không phải nghệ sĩ lúc nào cũng dồi dào cảm xúc, ý tưởng, tôi cũng có lúc mệt mỏi, hay gặp chuyện trong cuộc sống, những lúc như thế tôi không thể nghĩ về âm nhạc được. Có người cũng hỏi tôi, làm sao để những bài hát của mình dễ thành hit, tôi vẫn nghĩ rằng, sẽ chẳng có công thức nào đó rõ ràng, và tôi không sản xuất bài hát một cách máy móc như thế. Nếu bạn điều khiển cảm xúc thành công thức thì đó không còn là âm nhạc nữa. Âm nhạc phải là cảm xúc, sau đó, có được đón nhận hay không lại là một câu chuyện khác.

Trong âm nhạc cần có yếu tố tưởng tượng, nhưng với riêng mình, tôi vẫn cố gắng viết bằng cảm xúc thật. Đa số những ca khúc của tôi đều là những gì mình nghĩ, hoặc từng trải qua, là những câu chuyện thật của bản thân. Sở dĩ các bài hát thường có chút man mác buồn là bởi, những lúc vui tôi chọn chia sẻ với bạn bè, còn khi buồn tôi lại muốn ở một mình, và đó là khoảng thời gian tốt nhất để âm nhạc cất lên trong tôi.

Tôi luôn sợ bản thân mình cũ kỹ, vì cuộc sống và âm nhạc luôn luôn thay đổi. Chẳng có gì là mãi mãi, sẽ đến một lúc chúng ta già cỗi, cạn kiệt năng lượng và ý tưởng, nhưng tôi mong điều đó sẽ còn lâu nữa mới xảy ra. Ngày đó sẽ còn rất xa, tôi tin vào điều đó!

Người ta cũng cho rằng, những sáng tác Pop Ballad của tôi là nhiều, và nó một màu, song tôi không nghĩ vậy. Một người nghệ sĩ hoạt động âm nhạc đều cần thiết, và nên có một dòng nhạc là của riêng, đam mê và theo đuổi nó, hay buộc phải theo đuổi. Nếu phải thay đổi có chăng chỉ là về chất nhạc. 

Người ta cũng lo ngại những sáng tác của tôi sẽ chạy theo số lượng, lợi nhuận, mà không phải là tâm huyết. Tôi luôn tôn trọng suy nghĩ của mọi người, nhưng tôi nghĩ, mọi người có thể yên tâm, vì tôi 23 tuổi, đã trong nghề 7 năm và tôi vẫn giữ được chất âm nhạc cho riêng mình. Sáng tác với số lượng vừa đủ cho mỗi năm, và đều là những sáng tác từ cảm xúc, nếu cuốn theo dòng chảy, lợi nhuận hay kiếm tiền... tôi đã biến chất lâu rồi chứ không phải là Tiên Cookie của hôm nay. Tôi đã không như thế bởi tôi biết điều gì là cốt lõi. Tôi theo đuổi sự sáng tạo trong âm nhạc chứ không phải tiền bạc.

Làm nghệ thuật, tôi cũng mong muốn nổi tiếng, rất muốn chứ, nếu nói không muốn nổi tiếng là nói dối. Tôi muốn những tác phẩm mình viết ra được yêu thích và muốn người ta biết được ai là người đã sáng tác chúng. Con người ai cũng mong muốn công sức của mình được ghi nhận, đó là tên gọi khác của sự nổi tiếng. Nhưng tôi nghĩ, nhạc sĩ nên nổi tiếng ở một mức độ nào đó thôi, như tôi bây giờ là vừa đủ.

Tôi được nhiều lời mời viết nhạc cho những ngôi sao hạng A nhưng không nhận. Tôi không thích và tránh làm việc với họ, chẳng biết tại sao nhưng không thích là không thích!

Có thể tôi là một người tự trọng rất lớn, tôi không muốn người ta nói tác phẩm của mình nổi tiếng là nhờ ca sĩ. Tôi muốn và luôn tâm niệm ngược lại nhận định này.

Tôi nghĩ nhạc của mình phù hợp hơn với những ca sĩ trẻ, những người chưa có tên tuổi và họ cần những ca khúc của tôi hơn. Âm nhạc của tôi phù hợp để làm bàn đạp cho những ca sĩ cần sự nổi tiếng trong giới nghệ thuật. Tôi muốn thế, tôi muốn dành những gì tốt đẹp, những sản phẩm tâm huyết nhất cho những nghệ sĩ trẻ. Bởi tôi cũng từng là một người trẻ, từng một mình vào Sài Gòn, không bạn bè, người thân và rất cần một ai giúp đỡ. Cách đây 5 năm, tôi cần một người đồng hành nhưng không có.

Trước đây tôi là một "singer - song writer" 9x đầu tiên, tuy nhiên, đến một lúc nào đó, tôi nghĩ mình buộc phải lựa chọn lĩnh vực là sở trường chứ không muốn đứng giữa và làm một lúc nhiều việc. Cuối cùng tôi làm nhạc sĩ và nhà sản xuất thay vì là ca sĩ.

Nhiều người tranh cãi về việc ca sĩ lấn sân ở nhiều lĩnh vực hay nói quá nhiều về Chi Pu đi hát gần đây, tôi thấy không cần thiết lắm. Tôi thấy họ chẳng có gì sai cả, mỗi người có một quan điểm khác nhau. Tôi có quan điểm chỉ chọn một nghề và làm tốt nó, nhưng có những người lại cho rằng, họ muốn thử sức và làm người nghệ sĩ đa năng. Chúng ta phải học cách tôn trọng sự lựa chọn của tất cả mọi người. Chẳng thể phân định sai đúng ở đây, quan trọng là họ cảm thấy thoải mái, yêu thích công việc của mình là được.

Chuyện của nhạc sĩ Dương Cầm và Miu Lê cũng vậy, quan điểm của tôi là không bàn nhiều về người khác và đó là cách thể hiện của mỗi người. Tôi rất là tôn trọng ý kiến, quan điểm của mọi người. Nếu là tôi, khi khen tôi sẽ khen quá lên để người ta vui bởi chẳng mất gì. Còn chê thì phải lựa lời, như thế nào để người ta nhận ra lỗi nhưng cũng nhận ra thành ý, trên tinh thần đóng góp, xây dựng. Nói chung, góp ý cũng phải lọt lỗ tai thì người ta mới nghe.

Tôi tự nhận là người khó tính trong công việc nhưng không có yêu cầu gì đặc biệt hay quá khắt khe với những người hợp tác, tôi chỉ cần ở họ sự tôn trọng. Tôi hơi tự ti và e dè một chút về tuổi tác, vì thường kém tuổi hơn nhiều ca sĩ hợp tác với mình, nhưng tôi cũng có quyền “chọn mặt gửi vàng”, tôi không thể hợp tác với những người mà mình không thích.

Tôi từng đọc rất nhiều những bài báo viết sai về mình, tôi đã làm lơ, bỏ qua. Nhưng bài báo về việc tôi treo giá 100 triệu 3 bài hát, bán sỉ không bán lẻ, bao ăn khách... thì không thể bỏ qua. Vì giai đoạn đó tôi đang rất căng thẳng, quá nhiều áp lực và quan trọng hơn là giọng điệu của người viết rất thiếu tôn trọng với tôi và những người làm âm nhạc.

Viết ra một bài hát là bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu tâm tư, cảm xúc, tại sao người ta lại được quyền so sánh như kiểu buôn bán một món đồ ngoài chợ, tôi không đồng ý. Tôi nghĩ nếu tiếp tục im lặng sẽ có thêm những bài viết như thế đến độc giả, ảnh hưởng đến tôi và đồng nghiệp. Thậm chí, khán giả sẽ có cái nhìn không hay về nghề này. Tôi là nhạc sĩ, làm việc có tâm và chân chính, tôi cần được tôn trọng. Đó là lý do tôi đã phản ứng mạnh về vụ việc.

Tôi đã định làm lớn chuyện, hoàn toàn có thể kiện vì viết sai về mình. Nhưng sau nhiều ồn ào, tôi nghĩ thôi đủ rồi. Tôi bất ngờ vì khán giả đã rất hiểu mình, ủng hộ mình sau sự việc. Đời nghệ sĩ cần gì đâu, chỉ cần khán giả hiểu mình, yêu thương mình thì cần gì phải đi tranh luận hay căng thẳng thêm. Tôi nghĩ không đáng!

Về những tin đồn tình cảm với Bích Phương hay Hương Tràm... khán giả có quyền dò xét, có quyền áp đặt, tò mò... nhưng quyền của tôi là xin được im lặng, bởi có giải thích thế nào cũng không làm hài lòng được họ. Làm nghệ thuật thì chỉ là làm nghệ thuật thôi. Tôi và Bích Phương đã chủ động không xuất hiện chung từ lâu vì hình ảnh cả hai đã gắn liền với nhau quá nhiều, mỗi người lại có sự nghiệp, hướng đi riêng.

Tuổi của chúng tôi khắc khẩu, cãi nhau nhiều lắm. Tuy nhiên vẫn chơi chung được vì cái bé cãi nhau còn cái lớn thì có chung quan điểm. Vì cái lớn chung nên phải làm việc và chơi chung với nhau thôi.

Ba mẹ Bích Phương rất yêu thương, coi tôi như con cái trong nhà và ngược lại. Tôi luôn xem đây là mối quan hệ tình thân đáng trân trọng và giữ gìn chứ chẳng phải bình thường. Ông bà vui tính hài hước lắm, không phải bá đạo trên mạng xã hội thôi đâu, ngoài đời nhiều câu chuyện còn vui hơn nhiều.

Tôi lại hay nói chuyện với mẹ Bích Phương, tâm sự với nhau như những người bạn. Bà rất tâm lý và hiểu con gái, quan tâm đến công việc, tình cảm, sự nghiệp của các con. Bất cứ vấn đề gì trong cuộc sống, tôi đều chia sẻ, tâm sự với bà. Mẹ Bích Phương thương tôi rất nhiều và tôi cảm nhận được điều đó!

Năm 2017 cũng đã kết thúc, điều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc trong năm nay chính là việc tôi vừa hoàn thành vai trò mới trong chương trình Giọng hát Việt nhí 2017, nhưng vẫn không biết mình có phù hợp không. Chỉ biết rằng, tôi không hối tiếc khi nhận lời tham gia và qua 3 tháng, dù hơi ngắn nhưng nó là một chặng đường đầy cảm xúc, tôi "được" rất nhiều. Tôi nuối tiếc chặng đường đó vì nó quá đầy đủ cảm xúc, cảm giác như vừa tỉnh sau một giấc mơ đẹp. 


Writer: Thương Đặng
Media: Trường Sơn
Designer: Thăng Long