Image

NHIỀU NGƯỜI TRẺ CÓ TÌNH CẢM ĐẶC BIỆT VỚI HOÀI NIỆM. HỌ CÓ THỂ KỂ VANH VÁCH CHUYỆN CŨ, THẬM CHÍ THÊM THẮT VỀ NÓ. NHƯNG KHI NGHĨ VỀ TƯƠNG LAI, MỌI THỨ LẠI MƠ HỒ ĐẾN KÌ LẠ. TUỔI TRẺ THẬT RA CÓ VÔ VÀN ĐIỀU ĐỂ NHỚ, NHƯNG TIẾC LÀM GÌ, KHI BẢN THÂN MÌNH CŨNG KHÔNG BIẾT DÙNG SAO CHO TRỌN VẸN?

NHỮNG NGÀY TA TRẺ

Hẳn bạn từng nghe, "Bài học khó nhất của tuổi trưởng thành là nói lời từ biệt". Nếu chia cuộc sống ra thành những mảnh ráp của tàu vũ trụ, muốn bay xa hơn, đôi khi phải để trên đường đi nhiều thứ. Điều đó cho thấy, những gì còn theo ta đến lúc này, thật sự vô cùng quý giá.

Người ta bảo, càng lớn các mối quan hệ càng ngắn dần. Có những người chơi với nhau thân thiết như anh em thời cấp 3, lên đại học lại không còn tiếng nói chung. Cũng có những tình bạn đại học bị đứt gánh giữa đường sau ngày tốt nghiệp. Nhưng tôi cam đoan với bạn rằng, thật ra tình bạn của "người lớn" vẫn luôn tồn tại, chẳng qua là do cách ta muốn nhìn nó thế nào mà thôi.

Image

Có không ít nhóm bạn chơi với nhau rất thân thiết dù đã ra trường, mỗi tháng một lần, dù bận cách mất cũng duy trì những cuộc gặp mặt và trò chuyện rôm rả. Có những tình bạn, mặc kệ sự phát triển của Facebook, vẫn trò chuyện online vàđầy sự thấu hiểu.

Thế rồi một ngày, bạn sẽ thấy ra đi hay ở lại đều là do cách ta suy nghĩ. Sự thật là nếu ta xem việc tình bạn sẽ nhạt dần khi lớn lênlà chuyện đương nhiên, thì ta cũng sẽ không bao giờ biết quý trọng những điều đó ở thời điểm hiện tại.

Vì khi ấy, ta cho rằng trưởng thành, hết chơi với nhau là chuyện mà cả xã hội này đều có, nó trở thành bình thường đến đáng sợ. Để rồi thời gian qua, ta mất đi tình bạn mà vẫn hồn nhiên cho rằng cuộc sống vốn (ép) ta phải như thế.

Image

Tuổi trẻ, ta nên nhớ thất bại hay thành công? Bởi trong quá nhiều câu chuyện, sự thất bại được xem như là một minh chứng cho thấy ta có nhiều trải nghiệm. Điều này cũng chẳng có gì sai cả. Nhưng ở giai đoạn đẹp nhất cuộc đời, vì sao ta không dành đất cho thành công, không tự dành cho mình một tiếng vỗ tay về những điều đã làm được.

 

Có một cô nàng cung Bạch Dương nọ bảo với tôi rằng bạn xem thất bại là kinh nghiệm, còn thứ phải nhớ sẽ là những thành công được tạo nên sau những học hỏi. Rõ ràng, nếu không tự hào và vui vẻ với những thứ mình đã làm được, ta sẽ khó mà tiến xa hơn.

Tuổi trẻ không chỉ có thất bại mà còn là niềm vui nhỏ bé về những chuyện để khẳng định bản thân. Có thể nó chẳng có gì to tát: một bài viết được sếp khen hay, một bức hình được người mình tôn trọng đánh giá cao hay những thứ ta cho là linh tinh nhưng thật tâm muốn mang nó ra cho cả thế giới chiêm ngưỡng.

Chỉ cần bạn chịu ngồi xuống, viết ra giấy những điều mình đã làm được, cuộc sống tự nhiên sẽ có thêm một bàn đạp để ta tiến lên.

Image
 

Tuổi trẻ là những câu chuyện tình yêu. Thanh xuân đâu đó trong những bài hát, bộ phim thường gắn với chia lìa. Nhưng trong bài viết này, ta tạm gác qua sự chia tay mà hãy nhớ đến sự chân thành. Tình yêu tuổi trẻ khiến ta nhớ mãi cũng bởi một phần vì vậy.

Ta biết về một người đơn phương hay dành cho ta tình cảm chỉ bằng một cái tin nhắn hỏi han, ta nhớ một người hơn cả tình yêu, người đó là tri kỉ cho ta chỗ dựa không đòi hỏi một đồng xu tiền công. Tuổi trẻ có đầy những mối quan hệ không tên, mà thật ra ta cũng chẳng cần phải gọi bằng một thanh âm nào cả.

 
Image

Rốt cuộc, ta đã có và mất những gì trong những ngày tháng tươi vui nhất của cuộc đời?

NỖI SỢ MANG TÊN
"TUỔI TRẺ CỦA NGƯỜI TA"

Chúng ta đang sống ở thời đại mà những người đầu 9x nay đã qua tuổi 25, cái tuổi của việc phải trưởng thành, phải làm được cái gì đó hay ho cho cuộc đời này. Rõ ràng, ta không sợ già mà là sợ khi còn trẻ mà không làm được những thứ như "con nhà người ta".

Hằng ngày, chúng ta đọc được tin về những bạn trẻ đôi mươi đã có sự nghiệp đáng mơ ước, những giải thưởng "khủng" mà người nhận nhỏ hơn ta vài tuổi... Người trẻ quá giỏi và đôi khi làm ta có cảm giác mình dần tách khỏi họ, không chỉ về tuổi tác mà còn về năng lực bản thân. Thế nhưng, thành tích của người khác không đồng nghĩa với việc ta đã "có tuổi" và không thể làm gì được nữa.

Image

Chưa bao giờ là trễ để làm một điều gì đó. Thực hiện sớm, nếu có sai, ta có thể tự trấn an mình rằng còn thời gian để sửa. Còn những nhân vật tầm 24, 25 thì ngại làm saivì nghĩ rằng deadline đã tới, mọi thứ muộn rồi. Vậy nên, dù biết rằng mình chưa làm được thứ sáng chói nhất trong cuộc đời. họ cũng chẳng chịu bắt tay vào làm.

Người ước mơ có thương hiệu thời trang riêng thì cứ lần lựa, sợ bán lỗ vốn. Người muốn nghỉ việc văn phòng để lên Đà Lạt trồng rau lại nghĩ đến không còn khoảntiền hàng tháng nên phân vân mãi cũng chưa nộp đơn. Càng lớn, chúng ta càng lệ thuộc chứ chẳng phải tự do gì mấy. Tốt nghiệp, chúng ta sẽ đi làm để tự chủ về tài chính.

Thật ra, sự lệ thuộc tiền bạc vào người "thuê" ta còn khó dứt hơn là tiền chu cấp từ bố mẹ. Nó không chỉ trói chân, mà còn làm mất dần nhiệt huyết dám làm những điều mới mẻ.

Image

Tuổi trẻ để mơ mộnglà lạc trong bản đồ của cơ hội và những trải nghiệm. Ta muốn làm mọi thứ rồi cuối cùng không làm gì cả. Đó là một phần chưa hoàn thiện của thanh xuân, đã đổ năng lượng vào tất cả mọi nơi trong cơ thể, và rồi khi cùng hoạt động, sự lung tung dần xuất hiện.

Để rồi khi tuổi trẻ dần qua đi, ta ngờ rằng mình không còn cơ hội làm lại nữa. Tôi lại nghĩ, mỗi người sẽ có một quãng thời gian tươi sáng nhất. Đó không phải là trẻ hay già mà là lúc ta thật sự xác định được mình muốn làm gì, và những điều cần làm nó rõ rệt đến thế nào trong đầu. Có thể khi ta 20, 25 hay thậm chí 30 hoặc hơn mới nhận ra được điều đó.

Đó chẳng phải là suy nghĩ gì xấu cả, vì như vậy, bạn sẽ thấy rằng điều quan trọng hơn cả tiếc nuối tuổi trẻ là nhận ra mình cần làm gì để không hoang phí cuộc đời. Chúng ta đâu chỉ sống mãi thời thanh xuân, nên hãy cho những khoảng thời gian khác cơ hội được làm điều gì đó hay ho. Đừng dồn hoài bão vào một lúc vì tôi tin rằng ở bất kì lúc nào, chỉ cần có quyết tâm, ta cũng sẽ hiện thực hóa được ước mơ của mình.

HÍT THẬT SÂU VÀ
TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC

Tôi sẽ kể bạn nghe câu chuyện ở Nhật Bản có một cụ bà 101 tuổi tên Tsuneko Sasamoto vẫn sống như ngày bà đôi mươi. Hằng ngày bà tự nấu ăn, thiết kế thời trang và tự may quần áo để mặc, ra ngoài chụp ảnh như thể bà chưa từng bỏ nghề phóng viên của mình. 101 tuổi và thanh xuân mà ta đang có, đâu là sự khác biệt trong suy nghĩ? Đó là một lão bà bà, người không giới hạn "tuổi trẻ", còn một số còn lại dù đang trẻ trung nhưng chỉ biết nắm lấy tuổi già.

Image

Người ta bảo, thanh xuân là tuổi mơ hồ, điều gì cũng đèm đẹp, cái gì cũng ảo diệu, lẫn lộn hiện tại và quá khứ. Nếu bạn đang có những cảm giác ấy, hãy quyết tâm gạt nó sang một bên. Tương lai sẽ là điều cần thời gian và sức lực của chúng ta hơn.

Hôm nay bạn định nghĩa tuổi trẻ của mình theo cách mà người khác đang làm, nhưng ngày mai bạn sẽ tạo ra tuổi trẻ "chính chủ" và có thể mỉm cười tự hào vì nó. Và tất nhiên, hãy nhớ về những ngày rong ruổi tự do, nhớ về những tình bạn mà mình đang có, cười mỉm chi với công việc yêu thích mình đang làm, yêu bản thân trước khi nghiêm túc với một mối tình.

Cố lên, thanh xuân đã qua đâu mà vội vàng níu kéo?

Tác giả: Diệp Khoa

Thiết kế: Minh Nhựt