Theo Brian Scudamore - Nhà sáng lập kiêm CEO của O2E Brands – công ty cung cấp các cơ hội sở hữu doanh nghiệp nhượng quyền thương mại trong ngành công nghiệp dịch vụ gia đình trị giá hơn 100 tỷ đô la mỗi năm đã từng chia sẻ: “Trong hầu hết các trường hợp, mọi người không cần (hoặc muốn) ông chủ của họ là người bạn tốt, họ muốn một người quản lý hỗ trợ họ và giúp họ đạt được mục tiêu nghề nghiệp của mình. Ông chủ tuyệt nhất là người tôn trọng nhân viên, đưa ra phản hồi trung thực, hữu ích đối xử với mọi nhân viên công bằng và nghiêm khắc trong công việc”.

Bất kì nhân viên nào cũng cần sự hỗ trợ và chỉ đạo của sếp. Trên thực tế, các nhà quản lý giúp nhân viên của họ đặt ra và đạt được mục tiêu khiến công việc năng suất và sáng tạo hơn. Tương tự, khi bắt đầu một công việc, ai cũng mong đây sẽ là bàn đạp đầu tiên giúp mình chạm đến những thành công trong tương lai, chính vì vậy mà vai trò của một người sếp càng trở nên quan trọng.

Làm việc không đơn thuần chỉ để kiếm tiền ở thời đại này, chúng ta đều mong được hơn thế, đó là học hỏi và tích luỹ kinh nghiệm. Bên cạnh việc “tự thân vận động” hay học hỏi ở đồng nghiệp thì sếp chính là “tượng đài” đầu tiên mà chúng ta muốn trở thành trong tương lai.

Sếp không nhất thiết phải là một nhà thông thái nhưng nhất định phải cho nhân viên thấy được chuyên môn sâu, tầm nhìn, khả năng lãnh đạo cũng như kỹ năng làm việc đội nhóm thần sầu. Không ai muốn mãi dậm chân một chỗ mà luôn mong được thăng tiến, chính vì vậy, họ cần môt người sếp cho họ có thể học hỏi những kiến thức và kỹ năng vì không ai hoàn hảo hay giỏi giang ngay từ đầu.

Một tổ chức tốt cũng phải được xây dựng dựa trên việc tối ưu hóa các quy trình. Tuy nhiên, không phải khâu lớn nhỏ nào cũng cần quản lý vĩ mô. Cam kết và sự hài lòng của nhân viên dựa trên quy trình tự động hóa và sự tự chủ. Họ sẽ quan tâm hơn nếu công việc là của chính họ, là trách nhiệm mà họ phải gánh vác, là mục tiêu mà họ cần đạt đến, cho chính bản thân mình.

Lỗi lớn nhất ở một người sếp chính là xem thường sự cống hiến và không khai thác được khả năng tiềm ẩn ở chính nhân viên của mình. Chính tâm lý “vắng mợ chợ vẫn đông” này đã dẫn đến hàng nghìn câu chuyện mâu thuẫn giữa người cầm cương và những chú ngựa. Chỉ trích một nhân viên làm sai trong khi vừa được huấn luyện ngày hôm qua chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ. Rất có thể là bạn chưa đưa ra tiến độ, mục tiêu phù hợp cho công việc, cho bộ phận đó nói chung và cho nhân viên nói riêng. Vì vậy, trước khi chỉ trích, hãy xem lại mình đã định hướng đúng hay chưa!

Không phải bất cứ người nào làm sếp cũng có thể hiểu được lý do lớn nhất khiến nhân viên không thể tiếp tục gắn bó với họ nữa, chẳng hề dính líu đến vấn đề tài chính hay lợi ích cá nhân, mà chính là thái độ, là cách sống, là “tâm – tầm – trí” của họ. 

Ở thời buổi hiện tại, nếu vẫn giữ quan điểm cứ là nhân viên sẽ lép vế, thì tin chắc dù có thâm niên bao lâu trong nghề, bạn sẽ mãi đơn độc và không bao giờ thành công. Chưa dừng lại ở đó, một người sếp công tư phân minh, đừng nên chỉ thích những nhân viên thích “đeo mặt nạ” và luôn rót mật vào tai mình. Đến một ngày đẹp trời, khi những chú ong cần mẫn ra đi, liệu rằng sếp và những cánh bướm phù du kia có tiếp tục tồn tại nữa hay không?

Câu chuyện về việc nhân viên than phiền sếp tưởng như đơn giản và mang tính “tất nhiên” nhưng lại luôn dai dẳng từ năm này qua năm khác. Điều này chứng tỏ, vấn đề về bài toán nhân sự này đến từ cả hai phía, và nếu là một người đứng đầu biết tiếp thu, bạn nên thực sự cân nhắc và kiểm điểm lại cách làm việc của mình.

Đối với cương vị một người sếp, chắc chắn bất kì ai cũng muốn có được những nhân viên lý tưởng: ngoan ngoãn – giỏi giang – có trách nhiệm. Điều này tuy khó, nhưng không phải bất khả thi, hãy trở thành một người sếp lý tưởng của nhân viên thì chính nhân viên sẽ tự động trở thành cấp dưới lý tưởng mà bạn hằng mong muốn!

Nguyên nhân sếp đuổi việc nhân viên có muôn hình vạn trạng, đủ mọi lý do. Lý do đầu tiên và thuyết phục nhất vẫn sẽ vẫn luôn là vấn đề kết quả và tinh thần làm việc. Ngoài ra, còn phải kể đến chuyện hợp tác không ăn ý, không cùng định hướng... Nhiều người còn bị sa thải bởi câu chuyện “lãng xẹt” là do sếp không ưa mình, một cách sa thải cực kỳ cảm tính. 

Đây là vấn đề dường như nhân viên nghỉ việc ít khi nghĩ đến, họ thường có quyết định nghỉ vì những nguyên nhân sâu sa, và rất ít khi quan tâm mình phải làm gì để việc nghỉ được đẹp đôi đường. Đừng cho rằng “chỉ cần thoát khỏi công ty này là được, tôi không quan tâm”. Đó là biểu hiện của người vô văn hoá.

Chuyên gia quản trị kinh doanh Suzy Welch chia sẻ: "Những người thông minh sẽ rời bỏ công việc một cách có trách nhiệm và thân thiện. Họ chắc chắn sẽ không phá vỡ chiếc cầu nối, mối quan hệ với sếp và đồng nghiệp cũ". Theo đó, những dòng tâm sự gây sự chú ý gần đây của một nữ Giám đốc nhân sự về vấn đề này dưới quan điểm của một nhà tuyển dụng: “Không yêu nữa, không hợp nữa, không đi cùng nhau nữa thì chia tay lịch sự. Có gặp gỡ khắc có chia ly. Đừng nói xấu, đừng đổ lỗi. Lý do chia tay nên cụ thể”. Sau tất cả đó là điều một người sếp mong muốn ở nhân viên.

Chỗ nào cũng vậy, chỉ cần một tuần làm việc bạn sẽ nhận ra được cỗ máy đó vận hành như thế nào? Cần những gì để nó hoạt động? Không thể làm cả năm trời rồi mới chợt nhận ra môi trường không hợp, đồng nghiệp không tốt. Có tỉ tỉ lý do để nhân viên nghỉ việc nhưng nguyên do bạn sẽ nghe nhiều nhất đằng sau câu trả lời thảo mai “môi trường không hợp” đó là vì sếp.

Xoay quanh câu chuyện của anh chàng du học sinh Ý Nguyễn Hoàng Kim Quý từng gây sốt trên mạng xã hội suốt thời gian qua về chuyện vì sao nhân viên lại nghỉ việc lật lại những quan điểm có phần một chiều về câu chuyện “nghỉ việc có văn hoá”, đánh trúng vào tâm lý của nhiều người đang đi làm hiện nay.

Cũng không phải vô duyên vô cớ mà những dòng chia sẻ của anh nhận được hàng ngàn lượt chia sẻ, vì đơn giản đây như là một tâm thư thay lời muốn nói của nhân viên gửi đến những người lãnh đạo của mình nhưng còn e dè. Sếp trách nhân viên bỏ việc vì tiền nhưng có khi nào sếp tự hỏi “tại sao cũng là nhân viên đó nhưng chỗ khác lại trả thêm để mang họ về?”. 

Một tổ chức không thể tồn tại lâu dài nếu không giải quyết được triệt để những vấn đề nội bộ. Giữa sếp và nhân viên luôn có mối hệ chi phối lẫn nhau mà nhiều người thường lầm tưởng rằng quyền quyết định luôn nằm trong tay sếp.

Nếu sếp là người cho nhân viên công việc hay lấy lại nó, thì nhân viên cũng là người quyết định có chấp nhận công việc đó hay không. Đa số những người đứng đầu đều mang đến cho nhân viên của họ những cơ hội tưởng chừng là bình đẳng, nhưng mấu chốt của vấn đề dẫn đến “chia tay” lại nằm ở việc không công bằng trong công việc. Và điều này luôn khó để thay đổi.

Sếp giỏi có kỹ năng tổ chức tốt, ra quyết định nhanh chóng và có nhiều việc quan trọng khác để quan tâm như hoạt động của công ty, nhu cầu khách hàng, mối quan hệ với nhà cung cấp và nhà phân phối, nhưng quan trọng nhất vẫn là mối quan hệ với nhân viên. 

Một nhân viên lý tưởng sẽ phải biết dung hòa giữa mong muốn cá nhân và yêu cầu của công việc, không thể mãi viện lý do để bao biện cho việc không hoàn thành nhiệm vụ và đổ lỗi cho sự khó tính của sếp. 

Mối quan hệ giữa sếp và nhân viên chính là sự hợp tác, tôn trọng, bình đẳng: nhân viên muốn đòi hỏi, phải làm tốt công việc của mình, và ngược lại, sếp muốn được tôn trọng, nể phục, thì phải có cách làm việc công tư phân minh, giúp nhân viên tối ưu hóa khả năng cá nhân và làm việc đội nhóm.

Chỉ khi cả hai phía đều thay đổi và nhìn nhận được mấu chốt vấn đề rằng “chúng mình cần nhau để tồn tại” thì câu chuyện sếp – nhân viên mới có cái kết có hậu.


Bài viết: Team nội dung
Thiết kế: TeamDesign