Image

 

 
Image

gười ta nói Sài Gòn sống vội vã, đi không kịp nhìn, ăn không kịp thưởng thức, cứ nhộn nhịp, tấp nập cả ngày. Vậy mà ở nhiều hàng quán ăn uống, vẻ ngoài ồn ào, đông đúc của Sài Gòn lại không tài nào giấu nổi cái tâm ý yêu bình yên, ưa nhẹ nhàng, thích chờ đợi của người dân nơi đây. Chúng ta thường gọi chung những hàng quán chứa tính cách chầm chậm của người Sài Gòn này là quán chờ. Ở Sài Gòn, quán chờ nằm rải rác, không nhiều nhưng chỗ nào cũng chứa một thứ đặc sản giống nhau:

 
 
 
 

Cũng chỉ là quán nhỏ, vài ba chiếc ghế nhựa, thêm một hàng đồ ăn vậy mà cuốn hút, bắt người ta tự đến rồi tự giác chờ đợi. Theo phỏng đoán thì nguyên do cho cái chờ đợi lạ kỳ này đều dồn hết vào chữ ngon.Ngon nên nhất định là chờ, dù có đông cũng chờ. Chủ quán cũng vì chữ ngon nên chẳng chịu qua loa, phải chăm chút cho từng nguyên liệu nên quán dù đông, vẫn chẳng vội vã, từ từ nêm nếm chút thời gian cho món ăn thêm đậm đà.

 

 

 

 

Là kiểu chờ đợi chớp nhoáng, vội đến rồi vội đi bởi những gói xôi đã được bà chủ chuẩn bị tinh tươm trong lá chuối còn ấm nóng. Xôi được gói sẵn mà vẫn có người chờ chẳng qua vì người đến mua quá đông, chủ hàng bán không kịp.

Người ta đến đông vì quán xôi ngon nổi tiếng: xôi thơm lừng, thịt đầy ụ mà giá cả lại bình dân chỉ 22 nghìn đồng cho một gói xôi xá xíu hoặc xôi đùi gà chiên giòn rụm lớp vỏ. Bí quyết tạo nên hương vị đặc biệt, đáng phải chờ đợi là sự hòa quyện giữa lớp xôi nếp dẻo mềm, nước sốt ngọt ngọt cay cay, hòa lẫn trong vị những con ruốc đỏ au, mặn mà luôn hiện diện trong mỗi gói xôi. Còn thành phần thịt xá xíu hay gà chiên thì hấp dẫn thực khách ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi thì khi thưởng thức, vị thịt đẫm đà, thơm lừng sẽ khiến người thưởng thức nhớ mãi.

 

 

 

 

Thơm ngon mà giản dị nên xôi gà chợ Bà Chiểu rất được lòng người dân Sài Gòn, quán bán hàng ngày từ 5 giờ chiều đến 11 giờ đêm mà lúc nào cũng hết sớm. Người ta thương mùi xôi ấm áp, thương gói xôi cuộn tròn trong lá chuối mộc mạc, thương luôn cả bà chủ hay cười cười, tay thoăn thắt bên nồi xôi, nên dù có đông, trời có mưa, thì hàng xôi vẫn luôn có người chờ. Tại xôi ngon, tại ăn rồi là thương nhớ luôn.

 

 

 
 

 

 

Khách đến quán khổ công chờ lâu mà còn phải dễ tánh, không được bực bội nên chén bánh đúc giản dị của bà chủ quán lúc nào cũng giống như một sự bù đắp chẳng bao giờ khập khiễng. Bánh đúc trắng nõn, mềm mại, thơm lừng mùi lá dứa, phủ bên trên là thịt bằm, nấm mèo, hành phi và loại nước mắm pha đặc trưng của quán. Chỉ vài nguyên liệu quen thuộc vậy mà qua bàn tay tài nghệ của bà chủ quán món quà vặt dân dã này tự nhiên ngon khó tả, ngon đủ để người ta sẵn sàng chờ, sẵn sàng dẹp bỏ cái “chảnh” của chủ quán qua một bên mà tập trung thưởng thức trọn vẹn chén bánh đúc “chờ”.

Bánh đúc “chờ” mở cửa buổi chiều từ 3 giờ đến 6 giờ hàng ngày, nên cứ khoảng giờ đó, ai “lỡ” thương nhớ món bánh đúc giản dị mà ngon đến lạ kì của bà chủ quán hay làm mặt “chảnh”, thì đều xếp hàng ngồi chờ ở số nhà 116/11 Phan Đăng Lưu P.3 Quận Phú Nhuận.

 

 
 

 

 

Ăn một trái bắp nướng, ngồi chờ 45 phút, thôi thì cũng là chuyện thường tình ở Sài Gòn. Bắp nướng ngon, hàng quán bình dân,nên khách đến ăn cũng xuề xòa, vui vẻ ngồi bốc số, xếp hàng theo thứ tự và đợi.“Mình ăn thấy ngon thì mình chờ thôi, sẵn ngồi nói chuyện với bạn bè luôn, cũng vui với lại không thấy lâu”, một bạn trẻ vui vẻ cho biết. Phải chờ đợi, nhưng không ai bực bội. Chủ quán cười, vì đắt khách. Khách cười, vì biết mình sắp được ăn ngon.

 

 

 

 

Bắp chờ ngon vì chủ quán bắt thực khách phải chờ cho đúng quy tắc ngon: bắp vừa nướng xong phải được ăn liền, chứ để lâu bắp sẽ bị khô, không còn giữ được độ dẻo, thơm. Món mỡ hành pha theo công thức bí mật gắn liền với bắp nướng của quán vì thế cũng không được vội vàng: hành được cắt tại chỗ, nêm nếm gia vị cho vừa ăn, rồi đổ dầu được đun nóng. Mỡ hành được làm liên tục, vừa bán hết là làm tiếp nên ai đến đây cũng lưu luyến cái hương vị mặn mặn, ngọt ngọt, thơm lừng, nóng hôi hổi của thứ nước sốt dân dã này. Thậm chí, nhiều người còn xin cùi bắp, quết với mỡ hành ăn cho đỡ “ghiền”.

Khi trời vừa chập choạng tối, người dân Sài Gòn lại hẹn nhau tại quầy bắp chờ. Nhâm nhi chút thời gian, để ngồi cạnh nhau, trò chuyện, cười đùa, hít hà mùi bắp nếp nướng. Chỉ nhiêu đó thôi mà quán bắp nướng này khiến nhiều người nhận ra, đôi khi đợi chờ cũng là một cách để tận hưởng cuộc sống.

 

 

 
 

 

 

Nếu có 1 lần đi ngang đoạn đường Minh Phụng, đoạn giao với đường Hậu Giang, bạn thấy một đám đông tụ tập ven đường thì đừng bất ngờ, không phải có tai nạn hay gì đâu, mà chỉ là mọi người đang đứng chờ để mua xôi Bình Tiên. Vậy món xôi ở đây có gì đặc biệt mà lại khiến cho mọi người kiên nhẫn đứng chờ bất chấp nắng mưa ?

Tồn tại ngót nghét 30 năm, cái tên xôi Bình Tiên được ra đời vì nằm gần chợ Bình Tiên, một ngôi chợ nhỏ của người Hoa ở quận 6. Hằng ngày, đều đặn lúc 3h chiều, xe xôi được dọn ra và bán liên tục cho đến 11h đêm. Trung bình mỗi ngày có khoảng 1000 gói xôi được bán ra. Quán bán rất nhiều loại xôi khác nhau nhưng 2 món chính làm nên thương hiệu xôi Bình Tiên có lẽ là xôi mặn và xôi ca dé.

 

 

 

 

Xôi ca dé ở đây nổi tiếng vì nước dừa được chế biến kĩ lưỡng từ nước cốt dừa nguyên chất, được chế biến tại nhà nên đảm bảo được mùi thơm cũng như độ béo vừa phải, làm cho thực khách luôn thèm thuồng muốn quay lại sau khi đã ăn thử một lần. Còn món xôi mặn ở đây thì cũng có đủ chả, lạp xưởng, trứng, đậu phộng như bao gánh xôi khác nhưng điều làm nên sự khác biệt có lẽ là ở thứ nước sốt gà đậm đặc như pa tê. Thứ nước sốt béo béo, bùi bùi, thơm thơm được pha theo một công thức bí mật thực sự là thứ nguyên liệu làm nên tên tuổi của xôi Bình Tiên. “Nhớ cho nhiều nhiều nước gà” có lẽ là lời dặn quen thuộc của bất kì người khách nào mỗi khi mua xôi tại đây.

Bên cạnh chất lượng đảm bảo trong từng gói xôi, điều làm nên sự nổi tiếng của xôi Bình Tiên chính là giá cả và thái độ nhiệt tình của cô chủ. “Khách thích ăn gì, xin thêm thì mình đều cho, quan trọng là khách vui thì họ mới quay lại. Lời ít một chút cũng được, mình bán chủ yếu cho người lao động mà, bán mắc mà còn khó chịu nữa thì ai mà ủng hộ”.

Chất lượng, giá cả, thái độ phục vụ đều ổn, nói tới đây chắc chúng ta có thể hiểu được lý do tại sao mọi người lại kiên nhẫn để mua được những gói xôi thơm lừng gói trong lá chuối.

 

 

 
 

 

 
 

 

 

Người Sài Gòn mỗi khi thèm vị bánh mì đậm chất cơm tấm là lại tìm đến xe bánh mì nhỏ số 172 Trần Hưng Đạo để chờ mua. Gọi là chờ nhưng thật ra mọi người đến mua không cần phải xếp hàng quá lâu vì bà chủ bán khá nhanh tay. Ở đây, cảm giác chờ chẳng qua như một thứ gia vị góp phần vào cái ngon đặc biệt khi đứng nhìn những ổ bánh mì nóng giòn, thêm bì, thêm xíu mại sắp được chuyền tay đến mình.

 

 

 

 

Xe bánh mì mở bán sáng chiều mà lúc nào cũng đông, tất cả đều do ổ bánh mì giòn bì, ngọt thịt, đậm đà nước sốt xíu mại gây thương nhớ cho khách đến mua. Bánh mì ở đây có hai lựa chọn chính là bì thịt và xíu mại, nhưng ai đến mua đều mang về một ổ bánh mì đầy đủ cả bì lẫn xíu mại thơm lừng. Bên cạnh bì thịt và xíu mại được chế biến khéo léo, bí quyết tạo nên sự chờ đợi ủa xe bánh mì gần 20 năm này là ở vị nước mắm chua ngọt, cay cay pha rất vừa ăn. Bánh mì giòn giòn, bì thịt sần sật, xíu mại ngập trong nước sốt cà thơm ngon hòa cùng chút nước mắm chua ngọt, tất cả tạo nên một bản tổng hòa đặc biệt của hương vị bánh mì Sài Gòn:“Ăn một lần nhất định muốn quay lại lần hai”.

Thơm ngon đặc biệt là thế nên dù phải chờ, người ta vẫn đến mua, để tìm về một hương vị vừa truyền thống, vừa đa dạng của chỉ riêng có ở bánh mì Sài Gòn. Nhiều khi, người ta đến xe bánh mì 172 Trần Hưng Đạo chỉ để nhận ra: ăn một ổ bánh mì, không chỉ vì ngon, mà còn là vì nhớ, vì thích cái cảm giác chờ đợi háo hức trước ổ bánh nóng giòn, đậm đà mùi vị quen thuộc.

 
 
 

 

 
 

Tác giả: Hồng Thanh

Ảnh: Nguyễn Đạt

Thiết kế: Ka Ki