Những trẻ em sống cùng gia đình trên Biển Hồ không có quốc tịch, cuộc sống lênh đênh trên con nước cuốn trôi cả tương lai của chúng.

Trên Biển Hồ Tonle Sap (Campuchia) có hơn nghìn người dân gốc Việt đang sinh sống trong cảnh khó khăn khi không có giấy tờ tùy thân, không biết chữ, và không được chăm sóc sức khỏe. Chính vì vậy những đứa con họ sinh ra cũng không được công nhận.

Họ dựng những ngôi nhà bè tạm bợ neo chơi vơi giữa dòng nước và mưu sinh bằng việc chài lưới, bán rong, xin tiền từ khách du lịch hoặc lên bờ làm bốc xếp.

Những ngôi nhà bè tạm bợ lênh đênh giữa mênh mông sông nước.

May mắn hơn cha mẹ của mình, trẻ em ở đây được đi học ở lớp học tình thương do ông Nguyễn Văn Tư thành lập và làm hiệu trưởng từ những năm 90 đến nay. Lúc mới đầu lớp chỉ có 31 em theo học, nhưng hiện nay con số này đã lên đến hơn 300 em.

Thật ra ban đầu người lớn không cho các em đi học, vì các em ở nhà phụ mò cua bắt ốc, hoặc xin tiền du khách cũng có thêm thu nhập để đong gạo ăn qua ngày. Họ cho rằng việc học không có ích lợi gì.

Để khuyến khích các gia đình cho con đi học, ông Tư không chỉ dạy miễn phí văn hóa từ lớp 1 đến lớp 5 mà còn nuôi cơm ngày 3 bữa cho các bé. Đến nay, hầu như gia đình nào có con đủ tuổi đều sẽ được cho đi học.

Luôn có những trò chơi vui nhộn trong lớp học.
Các em đang tập làm toán trên bảng.
Và cùng nhau ăn bữa cơm miễn phí của trường học

Phải tự chèo thuyền đến lớp mỗi ngày nhưng hầu hết các em đều thích đi học. Vì lên lớp các em được gặp nhiều bạn bè, có sân chơi và được học chữ. Dù không biết được tương lai bọn trẻ sẽ ra sao vì không có quốc tịch, nhưng ít ra các em sẽ hơn được bố mẹ mình để không rơi vào cảnh "nửa chữ bẻ đôi" cũng không biết.

Bên trong lớp học tình thương của ông Tư
Một chú bé chăm chỉ học bài trên lớp.
Để mẹ "cõng" chữ cho con.

Ngoài giờ học bọn trẻ thường tụ lại chơi cùng nhau. Nhất là những khi có khách lạ ghé thăm chúng sẽ mừng rơn làm quen và kể đủ chuyện. Khi được hỏi đến đi học có vui không thì tất cả đều hét lên là vui, niềm vui hiện rõ trong ánh mắt.

Tuy nhiên, phía sau những nụ cười, những niềm vui nhỏ bé luôn có nhiều câu chuyện khiến cho chúng ta phải chạnh lòng. Có em nhiều khi phải nghỉ học để phụ bố mẹ mưu sinh. Có em chỉ có một bộ đồ mặc đi học mấy ngày liền. Có em mồ côi cha mẹ phải đến trường xin phụ việc,...

Bọn trẻ vây quanh gánh hàng rong để ăn quà vặt.
Tụi con nhảy cho cô chú xem nhé!

Mỗi lần nhìn vào nụ cười hồn nhiên của các em lại khiến cho lòng người ta dấy lên bao trăn trở. Liệu sẽ ra sao khi không có giấy tờ tùy thân, không có tiền, các em chỉ được học hết lớp 5 và không thể lên bờ học tiếp. Để rồi sau đó lặp lại con đường cùng cực lẩn quẩn với "miếng cơm, manh áo" như bố mẹ mình?

Nụ cười hồn nhiên của các em khiến cho lòng người ta trăn trở.

Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6 , trẻ em khắp mọi nơi hẳn đều hân hoan vui vẻ khi được nhận những món quà, thế nhưng với con trẻ nơi đây, món quà lớn nhất cuộc đời các em nhận được có lẽ là những con chữ mà ông Tư mang lại.

Mong sao các em sẽ mãi giữ được trong mình niềm vui và sự chân thành, mang theo tiếng cười và bắt đầu từ đó ra đi tìm giấc mơ thay đổi cuộc đời mình.

Quốc tế thiếu nhi đến rồi, liệu bạn còn nhớ hay đã quên 8 trò chơi siêu kinh điển này

Video đang hot