Mẹ là người đầu tiên dạy ta phải nói lời xin lỗi, nhưng lại là người mà hiếm khi ta dám mở lời nói ra câu ăn năn ấy.

Chúng ta vẫn hay dễ dãi với người ngoài và khắt khe hơn với chính những người mình yêu thương. Đặc biệt khi người ấy lại là mẹ, là vòng tay cuối cùng, là cho dù cả thế giới có quay lưng thì vẫn còn một người ở đó.

Chính vì niềm tin ấy, mà đôi khi ta quên nói một lời xin lỗi đến người phụ nữ đã mang vác cả thế giới vì ta. Vì biết rằng mẹ sẽ chẳng đi đâu mất.

Lời xin lỗi đôi lần khiến ta ngượng miệng, là mẹ mà, xin lỗi thì ngại lắm cơ. Nhưng là người sinh ra ta, mẹ hiểu hết chứ. Mẹ biết khi nào thì đứa con bé bỏng của mình hiểu rằng mình đã sai, nhìn nét mặt u sầu bẽn lẽn, là bao nhiêu lỗi lầm đều có thể được tha thứ.

Khi còn trẻ con, đôi khi thấy mình ngốc lắm. Những chuyện nhỏ nhặt cũng làm mẹ phải phiền lòng, nhiều lần còn cứng đầu, đanh đá, chẳng chịu nhận lỗi về mình.

Hồi bé ấy mà, những lý do ngô nghê cũng khiến đầu óc non nớt phải giật mình, lo lắng, cứ cuống cuồng cả lên, rồi vẫn là tìm về với mẹ.

Vì mẹ luôn là siêu anh hùng, là người cuối cùng giúp đỡ ta khỏi mọi chuyện khó khăn. Mẹ như bà tiên hóa phép, lúc nào cũng sẽ có cách giải quyết cho mọi vấn đề dù to hay nhỏ.

Lúc nào cũng vậy, mẹ sẽ là ánh mặt trời của riêng mỗi người. Dưới tia nắng ấm áp đó là niềm hy vọng và sự yêu thương, tràn ngập và che chở trong những ngày u ám nhất.

Luôn có một niềm tin đến mãnh liệt, rằng có mẹ rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi. Cho tận đến khi trưởng thành, niềm tin bất diệt ấy vẫn là sự vỗ về ấm áp nhất. Chẳng trách mà mỗi khi gặp khó khăn trên đường đời, người ta vẫn cứ tìm về với mẹ.

Mẹ thường nói rất ít, hoặc đôi khi lại nói rất nhiều. Với mẹ, đứa con cưng lúc nào cũng cần được chăm lo, dạy bảo. Ấy vậy mà mẹ lại hiếm khi giải thích, nên với đứa trẻ đang trưởng thành làm sao hiểu được tâm tư của mẹ.

Chẳng trách được đôi khi làm mẹ buồn với những câu nói hay hành động ngốc nghếch. Ngốc đến độ chẳng nhận ra là mình đã quá đáng đến nhường nào.

Nhưng rồi sao nữa, cuối cùng mẹ vẫn là người sữa chữa những lỗi lầm ấy cho ta. Vẫn là người chịu đựng, chẳng bao giờ yêu cầu một lời xin lỗi, mẹ lẳng lặng chấp nhận những lúc nóng nẩy, bốc đồng. Vì những đứa con của mẹ!

Đôi lúc chợt nhận ra mình ích kỷ đến nhường nào, thường xuyên trách móc, thường xuyên thấy mẹ khó khăn, chỉ lăm lăm sao mẹ lại làm như thế. Chẳng bao giờ chịu hỏi lại: Mình đã lần nào xin lỗi mẹ hay chưa?

Lời nói có quyền lực mạnh mẽ hơn bất cứ thứ vũ khí gì trên đời, một câu nói hỗn có thể là vết cứa vào lòng mẹ. Nhưng chỉ một lời "con xin lỗi" đã là thứ thuốc tiên chữa lành mọi vết thương.

Mẹ cũng chẳng cần đâu, nhưng tiếc chi một lời xin lỗi. Bước qua sự ngại ngùng của bản thân, hãy để lời yêu thương xoa dịu trái tim đã có phần mỏi mệt. Không cần quà cáp đắt tiền hay mấy lời nịnh nọt, một lời xin lỗi lại có giá trị hơn gấp nhiều lần.

Vì mẹ biết, nói được ra lời xin lỗi là con đã lớn khôn!

9 sự thật về thanh niên Tây và thanh niên Ta

Video đang hot