Mẹ của học sinh gãy chân ở trường Nam Trung Yên chia sẻ toàn bộ hành trình đòi công lý cho con trai

Mới đây, đoạn chia sẻ dài của mẹ bé Kiên - học sinh gãy chân ở trường Nam Trung Yên sau những tháng ngày đồng hành cùng con tại bệnh viện và nỗ lực đi làm sáng tỏ sự thật sau vụ tai nạn đã nhận được sự đồng cảm và ủng hộ của cộng đồng mạng.

Sau gần 3 tháng đồng hành cùng con trai đi tìm sự thật, mẹ của bé Trần Chí Kiên đã có những chia sẻ để lí giải mọi mâu thuẫn, băn khoăn của dư luận trước sự việc con mình bị gãy chân trong trường học.

Trong suốt những ngày tháng ấy, bố mẹ của bé Kiên đã trải qua rất nhiều cung bậc của cảm xúc từ cái mà họ gọi là "trò chơi ú tim của các cô giáo", đặc biệt là khi chứng kiến những đau đớn mà con trai mình phải chịu đựng. Vì thương con, cả gia đình cùng cô giáo chủ nhiệm đã nỗ lực hết mình để làm sáng tỏ sự việc, để từ đây, Nghé (tên ở nhà của Kiên) dần phục hồi, tự bước đi sau những khó khăn đau đớn phải chịu, và Nghé sẽ lại đến trường, thoải mái chạy nhảy cùng bạn bè. 

Đoạn chia sẻ trên trang cá nhân của mẹ bé Kiên.

Trước khi bắt đầu vào những chia sẻ của mình, mẹ của bé Kiên cũng khẳng định rằng chị không muốn nhắc lại những hành động không đẹp của người lớn, mà chỉ viết ra để lưu lại những khoảnh khắc thể hiện tình mẫu tử và tình phụ tử.

1. Sự kiện 10h30 ngày 01/12/2016 chấn động đối với gia đình mình khi mẹ nhận được cuộc điện thoại của cô giáo. Cái cảm giác trống rỗng đến hoang mang khi không còn tỉnh táo để hiểu sự việc gì đang xảy ra. Ức đến phát khóc vì vừa thương vừa tức con... sao mà nghịch thế cơ chứ!!!

Vào đến Viện, nhìn con trên giường bệnh, ngoan như 1 con chó cún, ánh mắt đầy tội lỗi thì thào vào tai bố mẹ là "con không sao đâu, chiều con đi học". Lòng chùn xuống, động viên con.

11h30 có kết quả chụp phim x-quang, chân tay bủn rủn. Bố thì cứ bảo "mẹ nó mời 2 cô giáo đi ăn trưa đi, đằng nào cũng thế rồi". Vì phép lịch sự vẫn mời cô đi ăn nhưng quả thật chỉ mong họ từ chối vì lòng dạ nào ăn với chả uống. 

Bắt đầu công cuộc gọi điện thoại và gửi kết quả chụp phim đi cho các bác sỹ quen...chưa nhận được hồi âm và lời khuyên từ người quen thì đụng ngay 1 bác sỹ già trong Viện Nhi quát luôn khi thấy mẹ định chuyển viện...."chị có biết con chị bị nặng lắm không mà tự dưng tha lôi nó đi khắp nơi. Viện Nhi là đầu ngành về chữa cho trẻ con rồi lại còn đi đâu".

Ờ thì đành vậy, đẩy con vào phòng cấp cứu... ngồi chờ bác sỹ xuống xem thế nào. Nịnh mãi con mới ăn được 1 cái xúc xích mua tạm ở cổng viện. 

15h30 sau khi nói cho bố mẹ nghe nguyên tắc bó biếc gì đó, nói thật là tai mẹ ù ù cạc cạc có hiểu cái gì đâu. Bác sỹ bó bột nhưng nhìn "công nghệ bó bột" mẹ đã hiểu là 90% là không thành công. Mẹ giữ con, bố giữ chân, bác sỹ chỉ trỏ... chỉ cần run tay là chệch.

18h30, chụp lại sau khi bó, lệch hơn rất nhiều. Con bị bó đúng hình chữ Y, vác con di chuyển cực kỳ khó khăn.

Lại công cuộc gọi điện thoại, tìm sự trợ giúp của người thân... lúc đó mẹ mới sực tỉnh "không ổn rồi, không thể chờ 3 tháng con trong tư thế hình chữ Y này nữa để rồi khi mở bột ra nếu không thành công sẽ "mổ". 

Quyết định chuyển viện về Việt Đức.

Con không khóc, không kêu đau 1 tiếng nào mà chỉ động viên bố mẹ "Nghé khỏi rồi, mai Nghé đi học lại".

2. Sang bệnh viện Việt Đức, mọi sự diễn ra như đúng "quy trình". Nhập viện cấp cứu xét nghiệm, xếp lịch mổ. Con bắt đầu khó chịu với tư thế hình chữ Y... không ngồi được, không cử động được... mỗi lần bí tiểu con lại gào ầm lên "mẹ gọi bác sỹ tháo cái này ra cho Nghé, Nghé không thở được, Nghé khó chịu lắm". 

Lòng mẹ cứ quặn thắt lại vỗ về con... nhiều lúc mệt quá, mẹ lại mắng "tất cả là tại con, ai bảo con nghịch quá nên giờ ráng chịu". Con lại im lặng tủi thân...

Xếp được lịch mổ, con được tháo cái bột hình chữ Y ra đêm đó. Nhưng cũng là đêm "kinh hoàng" nhất của 2 mẹ con. Giường bệnh thì chật, lại không được đụng vào con.... mẹ chỉ có 1 tư thế là giữ vai và áp mặt vào con.... Mẹ vắt vẻo cả đêm chỉ mong con ngủ được 1 lúc, giữ sức để mai đi mổ. Bác bên cạnh bảo chụp cái ảnh làm kỷ niệm... mẹ bảo không muốn giữ kỷ niệm này nên đừng chụp (sau này mới biết là bác ý vẫn chụp vì có lẽ không từ nào diễn tả được cảnh tượng đó).

3. Có lẽ đời mẹ không bao giờ quên được cảm giác đưa con vào phòng mổ, nhìn con nằm im trên bàn mổ, đầu đội mũ xanh, phủ khăn xanh kín người hở đúng cái mặt... y tá đẩy con đi... mẹ cảm giác trời đất sắp sụp đổ... chưa bao giờ thấy 1,5 tiếng dài như lúc đó. Đến khi được gọi người nhà vào, nhìn thấy con... cảm xúc như được sinh con ra. Nước mắt lại chảy... con tỉnh và bảo mẹ "Sao mẹ lại khóc". Cô y tá còn nói "ơ chị này hay nhỉ, mẹ còn không vững vàng bằng con... tự dưng khóc thế này làm con nó lại buồn".

Bé Trần Chí Kiên đang tập đi quanh nhà nhờ sự giúp sức của đôi nạng. Ảnh: Intenet

4. Con ổn định dần... viện thì đông, toàn ca nặng thế nên mẹ cũng cảm thấy so với người khác thì tai nạn của con cũng chỉ là "bình thường". Ai cũng thắc mắc tại sao con ngã, mẹ cũng thắc mắc nhưng mỗi lần hỏi con chỉ bảo là con mệt, mẹ đừng hỏi nữa. Thương con nên mẹ chẳng căn vặn nữa. Con cũng không kể với mẹ mà lại kể với 1 người đến thăm con là "con bị xe ô tô đâm". Mẹ gạt ngay, cho rằng con bị hoang tưởng nói linh tinh và có nhầm lẫn gì đó. 

Khi nghe bác sỹ nói được ra viện, mẹ nhẩy cẫng lên sung sướng. Đưa con về với bà nội, bố mẹ trở lại cuộc sống và công việc hàng ngày là ngày 8/12.

5. Đến cơ quan được 1 lúc, cả bố và mẹ đều nghe thông tin "con bị xe đâm nên mới ngã nặng như thế". Chột dạ có khi lời con nói là đúng. Lần nữa mẹ về động viên con, con không có lỗi đâu...bố mẹ tha lỗi cho con rồi thế nên con kể cho mẹ nghe. Con cứ kể dần dần từng chi tiết. 

Quả thật lúc đó nghe xong mẹ cũng có chút "thở phào" vì con không nghịch đến thế nhưng cực kỳ ân hận vì đã nghi oan cho con. Chính vì sự ân hận đó, cùng với mẹ đắng ngắt lòng khi nghe 2 người nói "nhìn nó xót quá nhưng thôi cho chừa lần sau bớt nghịch. Tất cả là do nghịch quá". Mẹ càng quyết tâm phải làm rõ mọi việc để "minh oan" cho con. 

Nhưng tâm lý đành rằng "việc đã rồi, có làm gì thì cũng đã xảy đến" thế nên bố mẹ đợi đến sáng thứ 2 tuần sau đó mới vào làm việc với nhà trường. 

Khác xa so với sự mong đợi của bố mẹ là thái độ không thiện cảm và không hợp tác từ phía nhà trường mặc cho cả bố lẫn mẹ phân tích cho các cô hiểu lý do.

Cuộc Hành trình bất đắc dĩ này bắt đầu từ đó...

Bao nhiêu cảm xúc: quyết tâm, rồi lại mềm lòng, rồi lại mệt mỏi, rồi lại buông xuôi, rồi lại quyết tâm... và đỉnh điểm khi lời nói dối càng ngày càng trở nên trơ trẽn, lật lọng, đổi trắng thay đen làm bố mẹ không thể dừng bước được nữa.

Trong quá trình đó, ăn không ngon ngủ không yên... có lúc tưởng chừng dừng được rồi nhưng lại quay ngoắt 180 độ... Có những lúc bố mẹ cảm thấy hoang mang liệu có hơi "nặng nề" không nhưng nhìn ánh mắt con ngây thơ quá, trong sáng quá và khi nghe các bạn cùng lớp kể thì bố mẹ lại quyết tâm cần trả lại sự ngây thơ, trong sáng đó cho đúng độ tuổi của các con.

Rồi lúc con được tháo bột, cơ bị căng cứng do bó 1 tháng... bị đau, rất tự nhiên con hét lên và bảo "Mẹ ơi sao chú đâm con đau thế hả mẹ. Ôi trời ơi, sao Nghé có làm gì đâu mà mọi người làm khổ Nghé thế này".

Vì lòng thương con đã đem lại sức mạnh cho cả nhà... và quyết tâm phải làm sáng tỏ mọi việc...

Đến giờ mẹ cực hiểu cảm giác "của đau con xót"... cái xót không phải ngoài da thịt mà nó là xót từng khúc ruột, tim cứ như bị ai bóp nghẹn lại... Đến khi Sự thật được chứng minh thì lần nữa cái xót xa đó lại nổi lên khi nghĩ đến cảnh chỉ vì 1 cái tai nạn không may nhưng lại nhiều người nữa bị trừng phạt. 

Cuộc đời con còn ở phía trước, sau này con cũng sẽ hiểu tất cả những gì mọi người cùng làm cho con. Sẽ có nhiều người nghĩ rằng gia đình mình có thế lực gì đó nhưng xin thưa: thế là sự thật, là lẽ phải; lực là nỗ lực của gia đình, của bạn bè, của cộng đồng, của truyền thông và cao hơn tất cả là niềm tin!

Sự thật thì vẫn luôn là sự thật! Trước hết, hãy sống có trách nhiệm với bản thân mình con nhé! 1 lời "Xin lỗi" xuất phát từ tâm và đúng thời điểm luôn là "vô giá".

Ngay sau khi đoạn chia sẻ trên được đăng tải đã nhận được sự đồng cảm của cộng đồng mạng. "Chỉ đọc lại thôi mà còn chảy nước mắt, huống chi là bố mẹ của con. Cảm ơn sự dũng cảm của bố mẹ bạn Nghé. Chúc Nghé mau bình phục! Nghé rất ngoan mà, đâu phải Nghé hư!", tài khoản D.D. chia sẻ. 

"Nhờ có sự kiên cường của bố mẹ, sự thật đã được trở về đúng chỗ của nó... Đúng là lời xin lỗi cần đúng thời điểm và có thiện chí! Mong cháu sớm bình phục. Chúc con sớm lại được chạy nhảy với tuổi thơ hồn nhiên trong sáng. Yêu Nghé!", một tài khoản khác bày tỏ. 

Khi bạo lực là lựa chọn của những đứa trẻ đang lớn

http://ttvn.vn/gioi-tre/me-cua-ho-c-sinh-ga-y-chan-o-truo-ng-nam-trung-yen-chia-se-toan-bo-hanh-trinh-doi-cong-ly-cho-con-trai-21201723223814805.htm

Video đang hot
Google bị phạt 5 tỷ USD, Android có thể thành mớ hỗn độn

Các thiết bị chạy Android sau này có thể sẽ không được cài sẵn Chrome và Google Search sau khi Liên minh...

google Android

Công viên giải trí ở Đức ra mắt hệ thống đường ống trượt nước tích hợp VR đầu tiên trên thế giới

Chỉ với 1 bộ kính VR chống nước, người dùng sẽ có thể dễ dàng "trượt" thẳng vào những không gian ảo khác...

thực tế ảo công viên nước

Kinh dị món bánh rán 'kẹp nách' ngày hè

Một đoạn clip ghi lại cảnh chế biến món ăn cực độc này đã nhanh chóng lan truyền trong cộng đồng mạng.

bánh kẹp nách món ăn kinh dị

Bảo Anh 'khóc không thành tiếng' khi để mặt mộc ra sân bay bị Fan cố tình 'dìm' không thương tiếc

Dù bị fan cố tình ghi lại khoảnh khắc "kém sắc" những Bảo Anh lại có phản ứng cực đáng yêu khiến người...

Bảo Anh Phản ứng của Bảo Anh

New York - sự cô đơn giữa thành phố 8 triệu người

Dù đang sống tại một trong những thành phố nhộn nhịp nhất thế giới, nhưng không ít người lại mang trong...

cô đơn ở New York sự cô đơn ở New York

'Asura': Cú lỗ nặng của điện ảnh Trung Quốc, rút khỏi rạp chỉ sau 3 ngày công chiếu

Được đầu tư hơn 112 triệu USD, thai nghén trong 6 năm trời, quy tụ toàn diễn viên tên tuổi, được kỳ vọng...

Lộ danh sách 35 thí sinh có điểm thi nghi bất thường, Giám đốc Sở GD-ĐT Lạng Sơn nói gì?

Sở GD-ĐT tỉnh Lạng Sơn hiện đang vào cuộc làm rõ thông tin điểm thi của một số thí sinh nghi vấn có dấu...

điểm thi THPT Điểm thi THPT Quốc gia

World Cup tăng lên 48 đội, Việt Nam cần làm gì để giật vé tham dự?

Châu Á sẽ có 8 suất dự Cúp thế giới khi World Cup nâng lên 48 đội vào năm 2026. Đó là cơ hội “trăm năm...

Clear Men