“Không gì là không thể” – Câu nói hoàn toàn đúng với Hoàng Lê Giang, bởi chàng trai này từng có một quá khứ ốm o, bệnh tật rất khổ sở. Nhưng rồi chính những lần đứng trên các “Nóc nhà của thế giới” đã khiến người ta buộc phải công nhận. Với Hoàng Lê Giang, giới hạn chỉ là định kiến.

Tôi bắt đầu niềm đam mê với leo núi từ năm 2011, và quả thật mọi chuyện không đơn giản như mình nghĩ. Chuyến đi đầu tiên, tôi bị mất sức, rất mệt và đi chậm hơn rất nhiều so với những người khác. Sau lần đó trở về, tôi biết được điểm yếu của cơ thể mình và bắt đầu tập luyện thể lực nhiều hơn. Tôi tập những môn thể thao để cải thiện sức khoẻ cũng như sự nhanh nhẹn để thích ứng. Tất nhiên, nó không phải thay đổi tức thì mà là cả một quá trình.

Mặt khác, càng đi nhiều, tôi càng có thêm kinh nghiệm, hiểu về cơ thể của mình, phản ứng trước độ cao ra sao và tập luyện để nó có thể trở thành một phần của cuộc sống.

Giang hồi tưởng, Tây Tạng là chuyến đi leo núi đầu tiên của tôi, khi đó, tôi phải trải qua cảm giác bị say độ cao và không khí rất loãng. Thế nhưng, dù có khó khăn thế nào thì chuyến đi đầu tiên cũng để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất. Tôi đã phải dành nhiều tháng lương cho chuyến đi đầu tiên đó, vì đến Tây Tạng chi phí rất cao, nhưng tôi không luyến tiếc. Để đến với một vùng đất mới, nơi mình thường mơ tưởng mà trước giờ chỉ nghe và xem hình ảnh qua sách báo, tivi thì mọi sự đánh đổi đều xác đáng. Thời còn đi học, tôi hay tìm hiểu rất nhiều về một nơi mình thích, đọc nghe, xem hình ảnh về nó...

Tôi thích cảm giác mà mình phải bỏ công sức, gom góp tiền để đến một nơi thật đẹp, thoả mãn óc tò mò. Đem những cái mình từng tưởng tượng để so sánh với thực tế là cảm giác tuyệt vời mà không từ ngữ nào có thể nào tả được.

Nhiều người hỏi tôi làm sao có tiền để đi, rồi cách nào để tiết kiệm chi phí. Và quan điểm của tôi là đi nhiều thì chi phí sẽ rẻ hơn, bởi kinh nghiệm sau mỗi chuyến đi sẽ giúp bạn tiết kiệm được rất nhiều. Điều quan trọng là bạn phải biết “liệu cơm gắp mắm”.

Hãy nghĩ làm sao để kiếm được nhiều tiền hơn thay vì phải gò ép bản thân vào số tiền mình có, bởi đến một nơi bạn phải thưởng thức ẩm thực ở địa phương, những thứ đặc trưng văn hoá của các nước thật sâu sắc thì mới là đi.

Những ngày đầu bắt đầu thực hiện các chuyến đi, tôi chỉ đi những nước Đông Nam Á, vì chi phí không quá đắt đỏ. Cho đến khi thu nhập tăng, khả năng và các “thủ thuật” như săn vé, đặt chỗ nhuần nhuyễn hơn thì tôi hướng tới nhưng nơi xa hơn là Châu Âu, Mỹ... Quan điểm của tôi khi thực hiện chuyến đi là tiền bạc phải dư giả để hành trình được thoải mái nhất, chưa kể, những chuyến đi sẽ có bất trắc trên đường, đó là điều khó lường trước mà bạn phải tính đến.

Nhiều người nghĩ những ai đam mê với các con đường, dãy núi thường bốc đồng, họ đi theo cảm xúc mà không có sự tính toán hay chuẩn bị, nhưng với Hoàng Lê Giang, mỗi lần chinh phục lại là một kế hoạch chi tiết, rõ ràng. “Có khi trước đó 1 năm, có khi 6 tháng, ngắn nhất phải 4-5 tháng.

“Tôi phải xem xét địa hình núi đó, thể lực mình như thế nào để tập luyện. Chuẩn bị chi phí, book vé máy bay cho rẻ. Còn phải tìm một nhóm bạn đi cùng, phải kêu gọi từ xa nữa…”

“Mỗi lần leo núi, đó là thời gian để mình tự nhìn nhận bản thân rất nhiều. Con người trong thời buổi hiện đại, đôi khi không có thời gian để nhìn lại việc mình đã làm, mình thực sự muốn gì, cần gì trong cuộc sống. Trong khi đó, tôi lại có được khoảng thời gian yên tĩnh giữa thiên nhiên”. Đó là cảm giác đầu tiên mỗi khi leo lên tới đỉnh một ngọn núi. Hoàng Lê Giang thừa nhận mình tìm thấy những phút giây tĩnh lặng hơn để suy nghĩ về cuộc đời trong mỗi chuyến đi.

“Hành trình lên một đỉnh núi giống như một môn thể thao, nhưng cũng là cách sống. Đứng trên đỉnh ngọn núi, tầm mắt mình càng phóng ra càng nhìn được nhiều thứ, càng hiểu rõ hơn về bản thân mình, hiểu được một phần của cuộc sống”.

Chính những lần soi rọi tâm can sau mỗi chuyến đi đã giúp Hoàng Lê Giang khẳng định sự thay đổi trong suy nghĩ và hành động, “Tôi yêu thương và thông cảm với gia đình hơn vì trước đó, khoảng cách thế hệ trong gia đình rất lớn, mọi người không thể hiểu được, nên cách họ khuyên nhủ, muốn tốt cho mình nhưng lại làm mình không vui”.

Điều phải đánh đổi sau mỗi chuyến đi đương nhiên là có, được mất song hành, ở đời mình phải chấp nhận. Hoàng Lê Giang đã chân thành bày tỏ: “Dĩ nhiên, tôi cũng phải đánh đổi rất nhiều. Ngay cả chi phí phải bỏ ra trong suốt quá trình bao nhiêu năm cho những chuyến đi là khá lớn, dành dụm chắc giờ cũng có thể mua nhà, mua xe. Tôi từng có cơ hội làm việc ở những tập đoàn lớn, thu nhập cao nhưng lại không phù hợp với đam mê của mình, không có nhiều thời gian cho những chuyến đi, thế là tôi không lựa chọn”.

Trải lòng về những mối quan hệ, Hoàng Lê Giang cũng thừa nhận anh phải đánh đổi một vài thứ vì niềm đam mê với những cuộc hành trình. “Ban đầu, gia đình tôi không ủng hộ lắm nhưng tôi nghĩ, cuộc sống của mình thì trước nhất phải sống cho mình đã. Tôi biết gia đình rất quan trọng nên vẫn tìm mọi cách để giải thích để làm cho họ hiểu và chứng minh được với kinh nghiệm, kỹ năng thì mình hoàn toàn có thể làm được những điều mà bản thân mong muốn”.

Anh bộc bạch về chuyện tình cảm và sự hy sinh của những người yêu thương quanh mình: “Trong một mối quan hệ, quan trọng hơn là con đường lâu dài, hy vọng người bạn gái hiện tại sẽ chấp nhận được niềm đam mê lớn, rất quan trọng với cuộc sống của tôi là được đi đến nhiều vùng đất, được leo lên những ngọn núi...”

“Ngoài đi leo núi tôi còn có những chuyến đi du lịch khác, tôi hoàn toàn có thể dẫn đoàn đi để giảm bớt chi phí nhưng có thể là do tôi… tham lam. Tôi sợ một ngày nào đó mình bị mòn cảm xúc, đi là để kiếm tiền, đi vì công việc chứ không phải như bây giờ, đi là đầy háo hức, đầy đam mê”. Chấp nhận cố gắng xoay xở chi phí cho từng chuyến đi, chấp nhận dành dụm để mỗi lần đi là một trải nghiệm. Hoàng Lê Giang không muốn phí hoài ý nghĩa thật sự từng trải nghiệm trong đời anh.

“Nếu dùng đam mê của mình để làm công việc thì đến một lúc nào đó tôi sợ mình hết mê leo núi”, nỗi sợ hãi cảm xúc sẽ hao mòn qua mỗi cuộc hành trình nếu không giữ được bản chất đúng nghĩa đã khiến Hoàng Lê Giang từ chối việc kiếm tiền bằng đam mê. Thay vào đó, anh biến điều này thành động lực, kiếm nhiều tiền hơn để được đi nhiều hơn và đó là cách anh cân bằng giữa sở thích và công việc.

Đi nhiều, trải nghiệm nhiều, thử thách có, khó khăn có, có cả những lúc nản lòng nhụt chí, chàng trai này có cách định nghĩa thất bại rất riêng: “Tôi định nghĩa thất bại là mình chưa chuẩn bị tốt, mình chưa gặp thời vận. Nhưng cũng có thể là thành công chưa đến thôi. Không chỉ có leo núi mà công việc hay các mối quan hệ bạn bè, người yêu cũng vậy, phải đúng người đúng thời điểm và nó phải có cái gì đó may mắn trong đó nữa”.

Với Hoàng Lê Giang, leo núi cũng giống như cuộc sống vậy: hoặc tiếp tục leo, hoặc đi xuống, không bao giờ được dừng lại quá lâu. “Khi leo núi, cho dù mình rất kỳ vọng, mình bỏ rất nhiều tiền nhưng thất bại thì cứ là thất bại. Trong việc kinh doanh cũng vậy, rất đau lòng! Cái mình học được là mình chấp nhận thất bại, chuyện đó rất bình thường trong cuộc sống. Mình không cần cảm thấy quá đau đớn, thất bại thì mình lại tiếp tục”.

Ai cũng sợ thay đổi, thất bại, riêng Hoàng Lê Giang anh lại tâm niệm mình nên đón nhận vì sợ thì nó cũng đến. “Cuộc sống vốn dĩ thay đổi, dù bạn không làm gì cả, chỉ ngồi không đó. Thói quen tiêu dùng sẽ thay đổi, cái điện thoại bạn dùng cũng thay đổi. Cái không bao giờ tránh né được thì nên học cách chấp nhận. Thất bại cũng vậy, người thành công chẳng qua là họ gặp thất bại rồi họ đi tiếp thôi”.

“Cuộc đời con người thật ra 7 năm không dài, nhưng nó thật sự có ý nghĩa, có quá nhiều sự thay đổi. Khi thì thấy dài, khi thì thấy sao nó trôi nhanh quá”, đó là cách Hoàng Lê Giang trả lời cho hành trình 7 năm qua. Anh vẫn nhấn mạnh về những điều mình nhận được hơn là những thứ mình phải đánh đổi.

Khi được hỏi Hoàng Lê Giang của vài chục năm sau sẽ như thế nào, anh điềm đạm trả lời: “Nhiều người nếu có rèn luyện sức khỏe bảy tám mươi tuổi vẫn đi du lịch bình thường. Hoặc không thì lại có những thú vui khác, ngồi xem lại những bức ảnh, câu cá hay chơi đồ cổ gì đó. Cuộc sống luôn cần tìm những cái đam mê. Phải sống tiếp thôi”.


Nội dung: Thương Đặng, Hải Anh
Thiết kế: hminhnhut