“Còn điều gì mày muốn làm trong cuộc đời không?”, Mỹ Dung hỏi Hiểu Phương, trong tâm thế của một người sắp từ giã cõi đời này khi căn bệnh ung thư đã bước vào giai đoạn cuối. Và phải chăng câu hỏi ấy cũng đã ngầm tìm thấy câu trả lời cho chính người hỏi là Mỹ Dung: “Được quay lại thời thanh xuân rực rỡ!”.

Chắc sẽ không ít, nếu không muốn nói là gần như tất cả! Chỉ bởi vì cái thanh xuân ấy của Mỹ Dung (Thanh Hằng/Hoàng Oanh) trong bộ phim Tháng năm rực rỡ thật sự rực rỡ, hoang dã và tràn ngập những tiếng cười.

Ở năm tháng đó, Mỹ Dung là đại ca của nhóm Ngựa Hoang với các thành viên Hiểu Phương (Hồng Ánh/Hoàng Yến Chibi), Lan Chi (Minh Tuyền/Minh Thảo), Thuỳ Linh (NSƯT Mỹ Duyên/Trịnh Thảo), Tuyết Anh (Jun Vũ), Bảo Châu (NSƯT Mỹ Uyên/Khổng Tú Quỳnh). Một nhóm bạn đầy đủ mọi tính cách, xuất thân nhưng lại gắn bó với nhau như ruột thịt trong một lớp học của một ngôi trường trung học toạ lạc lưng chừng một con dốc cao của Đà Lạt những năm 1970!

Khi Hiểu Phương- một cô bé nhà quê vì hoàn cảnh gia đình mà phải chuyển trường lên Đà Lạt, vô tình trở thành “miếng mồi ngon” trong mắt của các nữ sinh “giang hồ” khác… thì Mỹ Dung xuất hiện. “Máu hảo hán” trong người của Mỹ Dung trở thành một tấm khiên vững chắc để bảo vệ cho Hiểu Phương. Và hành trình để Hiểu Phương gia nhập Ngựa Hoang chỉ là sự tất yếu của một cô nàng nữ sinh đang bơ vơ giữa một… “bầy sói” hăm he cắn xé.

Để rồi cũng chính Hiểu Phương vì thấy mình là cái gai trong mắt của “nữ hoàng xinh đẹp” Tuyết Anh trong nhóm, đã chủ động đi tìm lý do và thậm chí uống đến say mèm để mong Tuyết Anh mở lòng ra mà chấp nhận. Khán giả có thể bật cười khi Tuyết Anh đầm đìa nước mắt ôm lấy Hiểu Phương cũng đang nức nở mà rằng: “Tớ biết lỗi của tớ là quá xinh đẹp. Từ này tớ sẽ bớt xinh đẹp đi để cho cậu xinh đẹp nhất nhé!”. Nhưng câu thoại ấy thật ra là quá nhiều cảm xúc chân thành, chỉ bởi tình bạn mà cả nhóm Ngựa Hoang đang có với nhau là thứ còn tuyệt vời hơn tất cả mọi thứ kể cả nhan sắc.

Ngựa Hoang của hơn 20 năm sau gặp lại, khi mà thời cuộc đã quăng quật số phận của từng thành viên vào những mảng màu sáng tối khác nhau, gần như là một mặt trái hoàn toàn của thời thanh xuân kia. Khán giả một lần nữa được nghe lòng mình cựa khẽ chút buốt giá kể từ sau khi nhóm Ngựa Hoang chia tay nhau ở trước cổng nhà Tuyết Anh trong đêm Đà Lạt biến động.

Sinh mệnh của Mỹ Dung giờ chỉ như mành chỉ treo chuông. Hiểu Phương thì loay hoay tìm lời giải cho mối quan hệ càng lúc càng đi vào ngọ cụt với cô con gái đang tuổi nữ sinh. Lan Chi thành mẹ đơn thân với một đứa con đang mắc bệnh tim bẩm sinh. Thuỳ Linh trở nên hoang dại trong những cuộc tình với trai trẻ không có hồi kết. Bảo Châu đêm đêm lạc loài trong ánh đèn mờ của phố thị. Còn Tuyết Anh vẫn bặt vô âm tín phương trời xa…

Một trong những cảnh phim của sau hơn 20 năm ấy có thể làm khán giả rơi nước mắt là khi Hiểu Phương trả tiền cho Má mì để “mua vài ngày rảnh rỗi” cho Bảo Châu. Ước mơ của ngày xa xưa ấy trở thành một “Đại minh tinh” lúc trưởng thành, giờ “lá vàng cành ngọc” chìm lấp hẳn dưới vũng bùn tanh hôi…

Thanh xuân kia lộng lẫy bao nhiêu thì hiện tại lại khắc nghiệt bấy nhiêu. Nhưng dù có như thế nào thì với tất cả các thành viên của Ngựa Hoang, họ đều tuyệt đối không hối hận khi đã có với nhau những năm tháng tươi đẹp nhất của tuổi trẻ.

Cũng như Mỹ Dung, vẫn có thể mỉm cười khi rời bỏ tất cả, vì rốt cuộc mình cũng đã để lại nơi sườn dốc của ngôi trường trung học ở Đà Lạt kia một quãng đời hạnh phúc. Bấy nhiêu đó cũng đã là quá đủ cho một cuộc đời đáng sống.

Ở một góc đồi thông chiều muộn nhìn ra phía mặt hồ, Hiểu Phương lặng lẽ ôm vào lòng mình khung tranh vẽ chân dung của Đông Hồ, mà lòng thì như chiếc cốc thuỷ tinh vừa chạm vào mặt đất vỡ tung toé. Vì ở dưới chiếc cầu gỗ nhỏ bắc ra mặt hồ kia, Đông Hồ đang trao một nụ hôn nồng ấm lên môi của Tuyết Anh giữa không gian se sắt lạnh và mờ sương…

Tình đầu ấy từng là một tình đầu tràn ngập mơ mộng trong một cú máy dài giữa cơn mưa đêm, lúc mà Đông Hồ ra tay bảo vệ cho Hiểu Phương trước đám nữ sinh giang hồ, rồi đặt vào tay Hiểu Phương một chiếc dù để về nhà. Con hẻm ngoằn nghèo đi qua bao nhiêu đồi dốc trơn trượt vẫn không thể làm trượt ngã bước chân đang tung chân sáo của Hiểu Phương. Còn trên môi Hiểu Phương thì lời ca khúc Yêu cứ thế mà tuôn ra như một mùa nước lũ si tình không bãi bờ nào có thể ngăn lại…

Yêu để rồi sẽ khổ đau. Nhưng rồi may mắn là biết mình nên chấp nhận. Vì tình yêu suy cho cùng cũng không phải là tất cả, trong trường hợp tình bạn có khi còn vượt trên rất xa.

Thế nên, người viết đôi khi cứ tiếc giá như cảnh phim Hiểu Phương của sau hơn 20 năm, mang khung tranh ngày xưa gửi lại cho Đông Hồ ở một quán café ven dốc Đà Lạt rồi lặng lẽ bỏ đi, được để ở phần after credit thay vì là chen ngang mạch phim vào đoạn gần cuối. Bởi như thế, nốt lặng ấy sẽ còn đẹp hơn rất nhiều. Vì tình đầu có thể dang dở nhưng sẽ luôn là mối tình mà chúng ta trân trọng nhất, giữ gìn riêng cho mình nhiều nhất như một bí mật không thể chia sẻ với bất kỳ ai.

Có 2 thứ quan trọng mang lại cảm giác mạnh mẽ về những hồi ức của một phim hoài niệm như Tháng năm rực rỡ là âm nhạc và bối cảnh thì cả hai thứ ấy đều tuyệt đẹp trong bộ phim này.

Đà Lạt của những năm 1970 được tái hiện lại với một vẻ nên thơ và cổ điển gần như không chê vào đâu được. Một quán café đậm chất rock của tuổi trẻ nổi loạn. Một khu Hoà Bình tấp nập mua sắm trong những ngày thời cuộc rất mong manh. Những ngôi nhà của từng thành viên Ngựa Hoang mang đặc trưng của chủ nhân sở hữu. Và những con dốc đầy thơ mộng của Đà Lạt thì qua bao năm tháng dưới những ngày nắng hay trong những trận mưa đêm thì vẫn thế- đẹp và bình yên.

Âm nhạc qua bàn tay của Đức Trí đã mang đến những bản phối mới trên nền những ca khúc từng “làm mưa làm gió” nhạc Việt trong những năm của thập niên 70 và cả sau đó từ Vết thù trên lưng ngựa hoang, Yêu, Niệm khúc cuối, Kim ơi… cho đến những ca khúc mới sáng tác Nụ hôn đánh rơi và Rực rỡ tháng năm của chính nhạc sĩ Đức Trí đều là những giai điệu thấm đẫm nỗi buồn lẫn sự thăng hoa trong cảm xúc của con người và thanh xuân mà họ đã từng có.

Thời trang, thứ cũng khắc hoạ nên phần nào đó diện mạo văn hoá của một thời kỳ trong phim, cũng đã mang đến phần lớn sự hài lòng cho khán giả với những trào lưu màu sắc nổi bật với quần jeans ống loe, áo đan móc… đặc biệt là những hoạ tiết sọc caro, chấm bi trên cả áo pull lẫn áo sơ mi. Cho dù một trong những xu hướng thời trang nổi bật nhất của thập niên 1970 là phụ kiện thời trang đính kèm theo trang phục chưa xuất hiện một cách rõ nét ở tất cả các nhân vật…

Hoặc cũng có lẽ vì thời điểm ấy tất cả các nhân vật đều đang là nữ sinh, nên thiết kế trang phục của phim cần một hạn chế nhất định về mặt “trình diễn” thời trang để tránh những sự xung đột liên quan đến trải nghiệm của nhân vật với đời sống quá sớm.

Tháng năm rực rỡ đã có một tuyến nhân vật trẻ của Hoàng Oanh, Hoàng Yến Chibi, Minh Thảo, Trịnh Thảo, Jun Vũ, Khổng Tú Quỳnh… thực sự rất tươi trẻ, duyên dáng và hầu như rất ít khi lạm dụng kỹ thuật diễn về mặt thoại cũng như biểu cảm nhân vật. Đây chính là lí do khiến cho tuyến trẻ đi vào lòng khán giả một cách mượt mà nhiều rung cảm hơn.

Với tuyến trưởng thành, Thanh Hằng với thần thái vốn có của mình đã tiếp tục nối dài mạch cảm xúc nhân vật Mỹ Dung đã tạo ra cực tốt từ thời thanh xuân. Mỹ Uyên, Mỹ Duyên và Minh Tuyền là một sự hợp vai rất tròn trĩnh. Trong khi đó với diễn viên Hồng Ánh, có một vài phân đoạn nặng về kỹ thuật vô hình trung lấn át cảm xúc làm cho tâm trạng của khán giả thường là đi sau nhân vật ít nhất là một nhịp.

Dĩ nhiên, khó có thể nói đến sự hoàn hảo khi luôn luôn có những khoảng cách nhất định về tài năng diễn xuất của các diễn viên Việt cùng trang lứa, hoặc là chênh lệch thế hệ trong các bộ phim Việt.

Tháng năm rực rỡ cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng công tâm mà nói với số lượng diễn viên đảm nhận vai chính có thể nói là kỷ lục trong phim Việt, Tháng năm rực rỡ đã hoàn tất được trọng trách tạo ra một dàn cast gần như đồng đều về mọi mặt. Sự bổ khuyết của từng diễn viên với từng nhân vật đã tạo nên một câu chuyện thật sự phong phú với từng gam màu riêng và chung rất hài hoà. Bộ phim vì thế mà giữ nhịp cảm xúc khá trơn tru từ đầu cho đến khi kết thúc.

Một trong những “khúc mắc”, nếu có trong bộ phim, chính là phân đoạn đánh nhau của nhóm Ngựa Hoang sau hơn 20 năm gặp lại với nhóm nữ sinh bắt nạt con gái của Hiểu Phương.

Một cảnh đánh nhau rất thật và rất dụng công. Tuy nhiên, vẫn có điều gì đó không ổn lắm nếu xét về khía cạnh trưởng thành của các nhân vật. Nhóm Ngựa Hoang dù như thế nào cũng đã là những người lớn. Cần thiết thì chỉ cần dùng lời lẽ để phân tích hoặc quá lắm là một… cái tát. Họ- nhóm Ngựa Hoang- đã đi qua một thanh xuân cũng đầy những bắt nạt và đáp trả.

Vậy thì hơn ai hết các thành viên trong nhóm cũng sẽ hiểu đòn thù sẽ chỉ mang lại ân oán, đặc biệt là những ân oán ấy có khi sẽ phá hỏng cả một tháng năm rực rỡ mà họ đã có.

***

Tháng năm rực rỡ là một câu chuyện về tình bạn từ thuở thanh xuân cho đến khi trưởng thành. Ước mơ và số phận của con người theo thời gian cũng vì thế mà thay đổi. Chúng ta dù là nhân vật trong phim hay con người ngoài đời thật rốt cuộc cũng không thể nói trước được điều gì trước những biến thiên của đời sống!

Chỉ có một thứ duy nhất mà chúng ta có thể nói trước là nếu như chúng ta đã từng có một quãng đời được đi bên cạnh nhau. Thì dù như thế nào, những giông gió của cuộc đời cũng không thể nào làm tan đi những hồi ức tuyệt vời ấy.

Và thật may mắn, phần lớn con người của chúng ta, có lẽ ai cũng từng sở hữu một Tháng năm rực rỡ cho riêng mình!

'Tháng Năm Rực Rỡ' gói gọn cả một trời thanh xuân!

Video đang hot