Mùa chia tay lại đến, những cô cậu học sinh, sinh viên lại tiếp tục trao nhau những dòng lưu bút, những lời tạm biệt. Trong suốt những năm qua, điều tiếc nuối nhất của bạn là gì? Bạn đã sẵn sàng bước vào tương lai?

Ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta vẫn luôn vội vã hoàn thành mọi thứ thật hoàn hảo để khăn gói tự tin bước ra khỏi cánh cổng ấy. Thế nhưng, đứng trước giây phút chia tay như ngày hôm nay, ta lại bắt đầu cảm thấy tiếc nuối, cảm thấy sợ hãi.

Năm 2016, trong chương trình "Tôi Là Diễn Thuyết Gia" của Trung Quốc, cô sinh viên vừa ra trường Phong Kỳ đã khiến tất cả khán giả cũng như những ban giám khảo có mặt tại đó rưng rưng nước mắt. Cô đã biến sân khấu diễn thuyết của mình thành một buổi lễ tốt nghiệp, nơi cô gợi lại cho mọi người những cảm xúc đẹp trong ngày chia tay và dành tặng những lời khuyên đầy can trường cho thế hệ kế tiếp.

"Đơn xin nghỉ học. Lý do: tốt nghiệp", đây chính là câu nói mà Phong Kỳ mở màn cho buổi lễ ra trường đặc biệt của mình. Khi chia tay, ai mà chẳng nhớ về những điều xưa cũ. Là sinh viên, ai mà không có lúc cúp tiết, trốn điểm danh. Mà theo Phong Kỳ nó giống như coi TV gặp quảng cáo và đổi kênh vậy. Bạn có đổi cách nào thì quảng cáo nó cũng xuất hiện ở đó, không thể nào trốn điểm danh được đâu.

Đối mặt với lễ tốt nghiệp mỗi người sẽ có cảm giác khác nhau. Có người thì buồn rười rượi. "Tôi chắc chắn là người buồn nhất khi phải đem mớ tài liệu bán đi cho hiệu sách cũ với giá cực bèo. Chúng đều là đồ mới, 4 năm tôi chưa xài một lần nào", Phong Kỳ hài hước kể lại.

Trong ngày tốt nghiệp cũng có những giây phút ấm lòng: "Ngày chia tay, các bạn nam nhìn các bạn nữ và nói: 'Cho dù sau này các cậu trở thành người phụ nữ của ai đi chăng nữa thì các cậu mãi mãi là cô gái của chúng tớ'".

Thật kỳ lạ khi càng gần thời điểm tốt nghiệp, ta lại càng yêu mái trường. Cũng giống như cuộc đời này vậy, càng đến lúc mất đi thứ gì, ta lại càng yêu nó hơn, mới muốn bắt đầu một cách nghiêm túc.

Chúng ta vẫn luôn cho rằng, chỉ cần trưởng thành là có thể vẫy vùng tự do, xây dựng mọi thứ bền vững và mãi mãi bên nhau. Vậy nên ta bất chấp mọi thứ, cố gắng trưởng thành thật nhanh. Nhưng đến khi lớn lên, chia tay tuổi thanh xuân rồi, chúng ta mới nhận ra mình đã lầm.

Hay theo cách mà Phong Kỳ nói: "Bạn đã bị lừa! Thì ra trưởng thành chỉ khiến con người ta xa nhau hơn".

Đến ngày chia tay, bạn sẽ nhận ra một vài thay đổi tuy nhỏ thôi nhưng khiến người ta phải nao lòng. Phong Kỳ đã bỏ lỡ buổi lễ tốt nghiệp của trường. Đó cũng sẽ là điều đáng tiếc nhất trong đời cô.

"Ngày trở về, tôi đã gặp một cô bạn thân trường bên cạnh. Tôi hân hoan vẫy tay nói: 'Chào bà!'. Vẫn bộ áo đó, vẫn là nụ cười rạng rỡ đó, thế nhưng lần này cô ấy quay lại nhìn tôi và nói: 'Tạm biệt'", cô gái sinh năm 1993 kể lại.

Trong giây phút chia tay, có những cô gái 4 năm luôn chỉ biết cắm đầu vào học, nay lại khóc sướt mướt lao đến ôm từng người, ôm cả cậu bạn mình từng "crush" thay cho câu "tớ thích cậu" 4 năm trời chưa kịp nói ra.

Ngày bước ra trường ai cũng nhìn nhau móc ngoéo hẹn ngày gặp lại. Đúng thế, chúng ta cứ nghĩ, Trái Đất tròn cách nhau bao xa cũng có ngày tề tựu. Tuy nhiên hóa ra tạm biệt vẫn là tạm biệt, sẽ có một số người tháng tháng năm năm không thể nào còn được nhìn thấy nữa.

Khi những cảm xúc thời thanh xuân khép lại, cũng là lúc chúng ta phải đối đầu với cuộc đời, không còn những bài thi, bài kiểm tra che chở cho ta trước thất bại nữa. "Có nhiều người hối tiếc mình không kịp nói lời chia tay. Tuy nhiên, điều khiến chúng ta không kịp trở tay nhất, là vừa bước ra cánh cổng kia phải đối mặt với cuộc đời rồi", Phong Kỳ dõng dạt.

Có bao giờ bạn nghĩ khi học xong mình sẽ làm gì? Bạn sẽ theo đuổi ước mơ của mình, hay thực hiện mong ước của bố mẹ? Chúng ta đã học bao nhiêu năm như thế, mà có lớp học nào nói cho ta biết phải chọn gì khi đứng trước những ngả rẽ như vậy không?

Cũng giống như Phong Kỳ, cô đã bỏ lại những cảm xúc tươi đẹp và sự nhút nhát của thời thanh xuân để bước đến Bắc Kinh cùng hai bàn tay trắng. Khi còn học đại học, Phong Kỳ đã được thấy hỏi thành công là như thế nào. Cô trả lời đó là công việc lương cao, xe sang, nhà xịn, tương lai vững chắc.

Nhưng rồi cô mới biết nó không phải như vậy. Thành công thực sự, chính là dù cho nhiều người hoài nghi, bạn vẫn dám lựa chọn và chiến đấu với cuộc sống của mình. Bỏ qua những cảm xúc non nớt, ngày chia tay cũng là lúc ta bắt đầu hướng đến tương lai thật vội.

Thế hệ 9X, những con người sinh vào 10 năm cuối của thế kỷ 20 dám bất chấp mọi thứ như vậy, có phải chúng ta đã quá vội vã thành công? Có lẽ chúng ta không đủ thực tế như những thế hệ trước. Nhưng 9X chúng ta là thế. Chúng ta không sùng bái sự ổn định và an toàn. Chúng ta khát khao tìm kiếm sự khác biệt, sống một cuộc sống của riêng ta.

"Tôi biết sẽ có người nói với tôi về thế giới tàn khốc ngoài kia. Nhưng thế thì sao chứ? Xin lỗi, tôi sẽ không bao giờ dừng lại. Mọi người sẽ nói tôi ấu trĩ, rằng kết quả có thể tay trắng lại hoàn trắng tay. Nhưng tôi sẽ không thỏa hiệp với cuộc đời, đến khi nó chịu nhường bước.

Gửi đến các bạn khóa tốt nghiệp 2012-2016, Mãi mãi không quên thưở ban đầu. Hãy để chúng ta bảo vệ mộng ước, cho đến khi hiện thực phải buông vũ khí đầu hàng thì hẵng thôi", Phong Kỳ kết thúc bài phát biểu của cô trong sự xúc động lan tỏa khắp khán phòng.

Đây cũng là lời mà những người trẻ đang đếm từng ngày trước khi chia tay muốn nói với bạn bè mình. Gửi những người bạn năm ấy chúng ta cùng tốt nghiệp nhưng lại không thể cùng già đi.

Ngày chia tay, nếu hôn crush là sai thì anh đây không cần đúng

Video đang hot