Không quản ngại nắng mưa, gió rét, ngày đêm để mang lại sự bình yên cho những chuyến tàu. Ước mơ của họ chỉ đơn giản là những giây phút ít ỏi được quây quần ấm áp bên gia đình, người thân. Những người phụ nữ gác tàu lặng lẽ, khiêm nhường như chính công việc mà họ đang gắn bó.

Trong muôn vàn nghề nghiệp, có lẽ công việc gác chắn đường tàu không được mấy người để ý và lựa chọn bởi đặc thù đơn điệu và thu nhập thấp. Nhìn qua, hầu hết ai cũng sẽ cho rằng đây là một công việc đơn giản và nhàn nhã, nhưng thực tế ẩn sau đó là những nhọc nhằn và trách nhiệm nặng nề ít ai hiểu được.

Nhọc nhằn những cô gái nghề gác chắn
Những dòng xe tấp nập đi qua, liệu có ai còn nhớ đến những cô gái lặng lẽ đứng bên đường?

Ghé thăm trạm chắn tàu trên đường Hoàng Văn Thụ (Phú Nhuận), Kul.vn gặp hai nhân viên kéo thanh barie chắn ngang con đường, đứng làm hiệu để các phương tiện dừng lại. Một lúc sau, họ trở lại khuôn mặt đẫm mồ hôi, dù thế ai cũng nở một nụ cười thật tươi.

Những công việc không những đàn ông mà phụ nữ cũng làm được.
Với độ tuổi đôi mươi, có lẽ mọi người sẽ nghĩ đến những cô thư sinh chứ không phải làm những công việc nặng nhọc này.

Mỗi lần điện thoại trong phòng reo, các nhân viên gác chắn lại sẵn sàng làm nhiệm vụ. Chị Nguyễn Thị Duyên (46 tuổi, quê Nghệ An), trực ở chắn Hoàng Văn Thụ đã hơn 4 năm cho biết, chị có rất nhiều câu chuyện, nỗi trăn trở về nghề: "Nghề chắn gác tàu là một nghề vất vả, nếu là người không yêu nghề thì sẽ không thể nào trụ lại được."

Nụ cười sau những phút giây làm việc cũng phần nào xóa tan bao mệt mỏi.
Đối với những người phụ nữ gác chắn, niềm vui là điều không thể thiếu trong cuộc đời của họ.

Mỗi nhân viên tại trạm gác được bố trí làm luân phiên ca ngày và ca đêm, mỗi ca kéo dài 12 tiếng. Trung bình hàng ngày có khoảng 20 đến 30 chuyến tàu ngược xuôi. Giờ tàu chạy không cố định, có hôm chạy vào ban đêm nên những người đứng gác như chị phải tập trung cao độ, không được lơ là.

Các chị làm liên tục và không nghỉ ngày nào thậm chí là nghỉ lễ, nghỉ Tết. Tất cả chỉ gói gọn trong 14 ngày phép trong một năm.

Từng đoàn tàu chạy qua an toàn là niềm vui lớn nhất của những người gác chắn.

Chị Duyên kể: "Tôi đã vào Sài Gòn làm việc được 20 năm. Lúc mới vào làm nhiều lúc muốn bỏ cuộc nữa chừng nhưng phải cố gắng. Mệt mỏi nhất là những lúc tàu sắp tới mà người dân cứ vượt cố sống cố chết mà chạy. Mình cản không được nên phải ra lệnh hoãn tàu để tránh gây nguy hiểm."

Bảng hoãn tàu dành cho những trường hợp khẩn cấp.
Lòng yêu nghề khiến họ không lùi bước trước mọi gian khổ.

Không chỉ mỗi việc có nhiều áp lực về thời gian mà những người làm nghề gác chắn tàu cũng gặp phải những câu chuyện “khóc không nên lời”. Với chị và những nhân viên gác chắn tàu, điều e ngại nhất là ý thức chấp hành luật lệ giao thông, cách cư xử, thái độ của người đi đường nhiều khi chưa văn hóa.

Dẫu biết nguy hiểm nhưng đa phần người dân vẫn muốn "ráng" thêm tí nữa
Có tín hiệu báo tàu tới, các chị nhanh chóng kéo chắn để đảm bảo an toàn cho người đi đường và đoàn tàu được lưu thông thuận lợi.

"Làm ca ngày thì ít tàu nhưng chúng tôi cũng phải thức để trực. Còn những hôm ca đêm thì mệt hơn, tàu ra vào nhiều nên thường xuyên thức trắng. Ngoài đường xe tải đi ầm ầm nên có muốn ngủ tí cũng không được. Nghề này cực lắm", chị Duyên chia sẻ thêm.

Suốt 20 năm qua, không ít lần chị trăn trở liệu có nên bỏ nghề vì quá áp lực, quá vất vả. Nhiều hôm trời mưa cũng như trời nắng, vẫn phải chăm chăm đứng cạnh thanh gác để bảo đảm an toàn cho người tham gia giao thông. Có hôm thiếu nhân viên thay ca, chị phải tham gia trực liên tục.

Mỗi ngày từ 20 đến 30 chuyến tàu qua lại, chị Duyên và đồng nghiệp sau khi kéo gác chắn lại vào ghi lịch trình tàu.

Khi được hỏi về chuyện gia đình chồng con, chị trải lòng: "Làm ngành này không có ai lấy được chồng cả, công việc vất vả quá. Thời gian còn không có thì sao mà lấy được chồng."

Gia đình là nỗi niềm của những người phụ nữ gác tàu.

"Đến bữa, thường thì chúng tôi mang cơm nhà đi chứ không ra ngoài mua. Cũng có hôm đi làm mang theo bó rau, mấy cái trứng rồi bỏ vào nồi cơm nấu lên, thế là có món trứng và rau luộc ăn cơm rồi. Những lúc trực đêm thì mua thêm vài củ khoai, mấy quả bắp ăn cho đỡ buồn miệng".

Những củ khoai luộc được chuẩn bị sẵn cho những ca trực đêm.

Chia tay chị Duyên, chúng tôi tìm đến một trạm gác chắn khác gần đấy. Chị Nguyễn Minh Thoại (31 tuổi) chia sẻ: "Vì có một mình tôi trực ở chắn này nên mỗi lúc tàu đến phải sắp xếp thời gian để hạ gác chắn ở cả hai bên đường. Hồi xưa phương tiện ít hơn nên cũng dễ dàng, bây giờ xe nhiều quá nên đôi lúc cũng mệt mỏi. Buồn là những lúc mọi người về nghỉ Tết còn mình thì phải ở lại trực".

Chị Thoại một mình trực ở gác chắn.

Nghề nào nghiệp đó, một khi đã làm, dù có khó khăn thế nào thì những nhân viên gác chắn tàu vẫn miệt mài hoàn thành nhiệm vụ. Ngày cũng như đêm, mỗi chuyến tàu qua, các chị lại thêm phần trách nhiệm đảm bảo an toàn cho mọi người. Vất vả là vậy, nhưng với họ, cái nghề này mang nhiều ý nghĩa cho cuộc sống.

Mỗi một chuyến tàu qua, những người công nhân gác chắn lại gánh trên vai trách nhiệm lớn lao.
Những chuyến tàu đêm cực nhọc.

Chị H.M. bày tỏ: "Làm đêm rất mệt, buồn ngủ nhưng không được phép ngủ. Nhất là những ngày lễ, ngày Tết, phải tập trung cao độ, tàu qua lại thường xuyên nên phải chú tâm để tránh tai nạn, nhiều khi công việc cứ xoay mình vào, có lúc chẳng biết đến thời gian."

Những đêm không ngủ, các chị phải trực quanh khu vực đường tàu.

Vì đặc thù công việc nên vào ca đêm, các chị thường xuyên thức trắng, buồn ngủ thì pha trà đặc hoặc ly cà phê để giữ mình luôn được tỉnh táo.

Ban ngày cầm cờ, ban đêm cầm đèn báo.

Tuy vậy, điểm chung mà người đối diện dễ nhận thấy là các chị luôn lạc quan, yêu đời, yêu nghề. Những người phụ nữ gác chắn luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, luôn cố gắng đảm bảo an toàn đường sắt cho mọi người. Phía sau mỗi chuyến tàu luôn lấp ló đâu đó những màu áo xanh đầy hy vọng của những ngọn cờ đứng gác.

Những “đóa hồng” trên gác chắn đường sắt vẫn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Video đang hot