Sống trong thể kỉ XXI có lẽ chẳng ai nghĩ lại còn xóm ngụ cư nghèo như thế kỷ trước ở ngay ven nội thành Hà Nội.

Sống trong thể kỉ XXI có lẽ chẳng ai sẽ nghĩ lại còn xóm ngụ cư nghèo nằm ngay bên ven nội thành Hà Nội. Ông Được là người đầu tiên đặt chiếc thuyền ở bãi giữa sông Hồng để mưu sinh. Mãi sau này, những người lang thang cơ nhỡ khắp nơi tụ họp về mới thành xóm ngụ cư ven sông.

“Linh hồn” của xóm ngụ cư

Ông Nguyễn Đăng Được không chỉ là “linh hồn” của xóm ngụ cư nghèo mà ông còn là người "giàu" nhất bãi giữa sông Hồng.

Cứ đến xóm ngụ cư nơi bãi giữa sông Hồng không ai là không biết ông Được. Cũng giống như những người dân khác ông Được là người lang thang cơ nhỡ, không nhà cửa. Do bỏ đi làm ăn xa xứ nên ở địa phương đã cắt khẩu. Nhiều gia đình ở đây đã sống được ba thế hệ.

Cả xóm ngụ cư hiện có 28 hộ dân, mỗi gia đình có một hoàn cảnh khác nhau, mỗi người đều đến từ một nơi khác nhau, không ai là đồng hương của ai. Vùng đất ven sông nơi người dân xóm ngụ cư ở là do ông Được thuê lại với giá 17 triệu/năm để cho mọi người ở. Ông thu của mỗi hộ gia đình mỗi năm 50.000 đồng, tuy nhiên giá đất 2 năm gần đây giá đất lên ông thu của mỗi hộ 100.000 đồng. Đó cũng là lí do nói ông là người giàu nhất nơi này.

Xóm ngụ cư sống rất đoàn kết với nhau, cứ 22 hàng tháng mọi người lại tập trung họp nói về những vấn đề của xóm, và mỗi lần họp ông Được sẽ thu của mỗi hộ 20.000 đồng để làm quỹ xóm, lo chuyện ma chay cưới hỏi, hay là tổ chức trung thu cho các em nhỏ. Do mọi người ở đây không có giấy tờ nên không thuộc quyền quản lí của nhà nước, không được hưởng bất kì một chính sách nào của nhà nước. Tất cả mọi hoạt động của xóm ngụ cư đều phải thông qua ông Được. Ông Được được người dân bầu là tổ trưởng tổ dân phố và ông cũng chính là “linh hồn” của xóm ngụ cư nghèo.

Sống ở ven sông nhưng họ không sống bằng nghề chài lưới, chỉ mỗi gia đình ông Được là có trang trại để làm, còn đối với những hộ gia đình khác, phụ nữ thì có thể đi bán nước, ai có sức khỏe thì ra chợ ngồi, ai cần thì thuê. Một số người già không có sức lao động thì sống bằng nghề nhặt rác, thường thì họ đi cả đêm về nhặt rác đến sáng thì về nghỉ ngơi.

Bố mẹ không có giấy tờ cho nên con không được đi học cũng một tay ông Được lo lắng chạy đôn chạy đáo lo giấy tờ thủ tục cho trẻ em đi học. Ông được mừng rỡ khoe “cháu nào ở đây cũng chăm chỉ học và học rất giỏi cháu nào cũng đạt danh hiệu tiên tiến trở lên.

Đặc biệt là bé Tân, bị liệt nhưng chăm học lắm, ngày nào bố mẹ cũng thay nhau đưa cháu đi học. Nhà thì nghèo sẵn rồi nhưng mẹ thì ốm yếu suốt, thời gian trước thì bố lại đột quỵ.” Các hộ gia đình đã nghèo nhưng nhà nào cũng có những nỗi khổ riêng, có nhà đông con, 4 đứa trẻ con nheo nhắt. Trong xóm hiện có 3 em bị bệnh tim bẩm sinh mà chưa có tiền để điều trị.

Có rất nhiều sinh viên đến với xóm ngụ cư nghèo để dạy các em học đặc biệt là tiếng anh. Tại nhà ông, treo rất nhiều ảnh của các bạn tình nguyện đến dạy học cùng các em. Ông Được còn dựng cho riêng cho xóm ngụ cư một tủ sách hiếu học, vừa là để động viên, khuyến khích tinh thần học hỏi của xóm ngụ cư nghèo.

Chênh vênh không biết đi về đâu

Trước thông tin Hà Nội sắp quy hoạch hai bên bờ sông Hồng, để làm làm thành phố nổi, ông Được và người dân nơi đây vô cùng lo lắng. Từ khi xem tivi có thông tin đó, ông Được chú ý thấy có rất nhiều người đến đây quan sát bãi đất. Hỏi chuyện chị Lê Hà – người dân của xóm ngụ cư về mong muốn có muốn sống trên bờ không chị cười: “ăn còn không đủ sao tôi mơ lên bờ mà sống được”. Cuộc sống mưu sinh khó khăn vất vả đến nỗi họ còn chẳng bao giờ nghĩ đến lúc có thể thoát nghèo, có thể được lên bờ sống. Vậy mà với chính sách quy hoạch của nhà nước cuộc sống của người dân sẽ đi về đâu. Người còn khỏe thì có thể lang thang kiếm sống nhưng những đứa trẻ, những người già biết đi đâu về đâu?

Trồng rau kiểu ‘không đâu có’ trên con đường nghìn tỷ ở Hà Nội

Video đang hot