Trong giải đua ghe ngo truyền thống tại Sóc Trăng, chúng tôi vô tình bắt gặp một cậu bé đặc biệt. Suốt quá trình diễn ra giải đua, cậu bé ngụp lặn trên dòng sông Maspero để gom rác, giúp cho cảnh quan trên sông bớt đi phần xấu xí.

Giữa những ồn áo náo nhiệt của sự kiện thể thao thường niên tại TP. Sóc Trăng, nhiều người bắt gặp hình ảnh của một cậu bé đặc biệt. Cậu ngụp lặn hai bờ sông Maspero để thu gom vỏ chai nhựa đang trôi lềnh bềnh trên mặt nước.

Mỗi lần có người ném rác xuống sông là em lại vội bơi ra để lượm

Phải mất một lúc lâu và qua nhiều lần hỏi ngắt quãng, cậu bé mới chịu tiếp xúc với chúng tôi với một thái độ dè dặt, và cũng chẳng chịu lên bờ, chỉ bám người vào dãy hàng rào chắn vì "sợ bị chửi".

Phải khó khăn lắm chúng tôi mới có thể gọi em để có thể tìm hiểu câu chuyện

Bi là tên thường gọi của cậu, 14 tuổi, nhà ở khu vực gần đó. Gia đình khó khăn, không đủ điều kiện cho đi học nên cậu bé không biết chữ, chẳng thể biết cách phát âm hay đánh vần tên thật của mình bằng tiếng Khmer.

Bình thường, Bi làm giữ xe ở Trường trung cấp Y tế Sóc Trăng, đến những dịp lễ hội như thế này thì lại ngụp lặn ở dòng sông không được sạch sẽ để thu nhặt vỏ chai nhựa do người dân vứt xuống. Ngâm mình trong dòng nước đục ngầu cả mấy tiếng đồng hồ, nhiều người bày tỏ quan ngại cho sức khỏe và vệ sinh của Bi, nhưng Bi hẳn đã quen với điều đó.

Maspero là dòng sông gắn liền với cả tuổi thơ của cậu bé. Cậu cho biết, chỉ mới nhặt vỏ chai để bán lại cách đây vài năm, còn trước đây thì chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

Câu chuyện của chúng tôi liên tục bị ngắt quãng vì cậu liên tục phải bơi ra để nhặt vỏ chai, rồi gom tất cả vào một bao tải lớn mắc ở bức tường ven sông. Chẳng mấy chốc, bao tải đầy lên trông thấy.

Sợ bị sóng cuốn trôi, em treo bao tải vào thành tường
Bi thu gom chai nhựa rồi bỏ hết vào bao
Đôi lúc bất cẩn, cậu lại vô ý để rớt vỏ chai ra ngoài, phải nhanh tay thu gom lại
Ngâm mình trong dòng nước thời gian dài, đôi khi cậu chui vào bao để tránh lạnh

Ngoài việc được thỏa thích bơi lội, số rác gom được cũng đã giúp cho cậu bé có thêm một khoản tiền, tuy không nhiều. Bi chia sẻ: “Năm nào người ta đến xem đua ghe rồi cũng vứt đầy vỏ chai xuống sông, nhìn dơ lắm. Em đi gom rồi về bán, tiền cũng không được bao nhiêu, nhưng mà bơi vui lắm.”

Khi bao tải đã đầy và trở nên vướng víu, cậu sử dụng áo thun của mình làm túi đựng bất đắc dĩ.

Được một lúc lâu, cậu lên bờ và kiểm tra lại số "chiến lợi phẩm" của mình.

Sau một buổi thu nhặt vỏ chai, đây là sẽ một khoản tiền giúp Bi trang trải cuộc sống

Khi thấy cậu bé với thân hình gầy còm, da ngăm đen, nhiều giờ lặn ngụp trên sông, nhiều người đã ngỏ ý cho tiền nhưng Bi đã lắc đầu từ chối. Cuộc sống bên dòng sông Maspero đã ngắm vào cậu bé người Khmer như một tình yêu với quê hương sông nước, với niềm vui bơi lội. Với cậu, việc nhặt vỏ chai trên sông giống như trò chơi của những đứa trẻ hiếu động.

Tuy phải ngập lặn lâu dưới dòng nước lạnh, nhưng Bi luôn nở nụ cười thật tươi khi được hỏi
Khi có ai đó ngỏ ý cho tiền, cậu chỉ mỉm cười rồi lại nhảy "ùm" xuống sông

Ngày hôm sau, chúng tôi không còn gặp Bi nữa dù đã đảo mắt tìm kiếm thật nhiều. Có lẽ, giờ này cậu đang bươn chải với một công việc khác, hoặc đang tất bật giữ xe như cậu từng chia sẻ. Nhưng hơn hết, giữa cảnh đời nghèo khó, chúng tôi thấy những nụ cười và cậu đang tận dụng những điều nhỏ nhoi để giúp cuộc sống của mình tốt đẹp hơn, đáng sống hơn.

Đua ghe ngo: Những hình ảnh đáng nhớ của một sự kiện văn hóa đầy màu sắc và giàu cảm xúc

Video đang hot