Everest Base Camp (EBC) là địa điểm đầu tiên mà những người muốn chinh phục nóc nhà thế giới phải vượt qua. EBC có hai trại nằm ở hai hướng đối diện đỉnh Everest với độ cao đều hơn 5.000 mét. Đối với những người leo núi nghiệp dư, chinh phục được EBC đã là một cột mốc đáng nhớ.

Kul.vn giới thiệu bài viết của chị Đào Trần - một người vừa trở về từ hành trình chinh phục Everest Base Camp với những chia sẻ về trải nghiệm độc đáo mà ít người biết đến trước đó.

Còn nhớ một ngày tháng 9 cách đây 2 năm, trong chuyến leo Bà Đen, một anh trong nhóm nói chơi chơi "Hay mốt mình leo Everest Base Camp đi tụi bây". Tui thề lúc đó trong đầu tui chưa hình dung nó như thế nào, bởi vì 5 năm trước tui vừa leo Fansipan vừa chửi sao mình chơi ngu thế, và hứa sẽ đập đứa nào rủ leo núi lần nữa một trận ra trò.

Vậy mà 5 năm sau, đường đời đưa đẩy sao đó, leo núi Bà Đen còn thở như "cún" mà bày đặt đua đòi EBC. Và từ câu nói chơi, chúng tôi đã thực hiện đúng câu của Lão Tử "Cuộc hành trình ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân nhỏ bé".

Rủ nhau tập thể lực, dặn nhau để dành tiền, rồi cứ đi từ núi này sang núi nọ, từ Nam - Trung - Bắc trong suốt 2 năm, và thế là ghiền leo hồi nào chẳng hay (đặc biệt là các núi miền Bắc đẹp và hùng vĩ).

Tụi tui thèm uống nước suối trong vắt, thèm mùi cỏ cây nguyên sơ, thèm nằm ngắm bầu trời đầy sao, thèm buổi tối cả bọn ngồi quanh đống lửa tám chuyện mà không bị quấy nhiễu bởi cái smartphone nào, sáng ra nghe tiếng chim ríu rít thay cho tiếng inh ỏi và mùi khói bụi của Sài Gòn.

Như một đứa trong nhóm hay nói, "Chúng tôi thèm mùi của tự do". Nói vòng vo cũng đến 2 năm, gọi là chuyên nghiệp thì không dám nhận, chỉ dám nói tụi tui chuẩn bị "vừa đủ" cho mình hành trang, gồm "tí kinh nghiệm - chút ít thể lực - một ít gear phù hợp - và một bao tinh thần".

Bao nhiêu thông tin được những người đi trước chia sẻ là tụi tui ghi chép cẩn thận lại hết, đọc ngấu nghiến, kể cả mổ xẻ từng tấm hình coi... góc chụp nào đẹp. Vậy mà khi tới nơi, tụi tui vẫn không tránh khỏi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác.

Tui thề, tui hận bạn nào đã không ghi lại kỹ rằng "Kathmandu là thiên đường mua sắm dành cho dân leo núi". Các bạn có biết, chỉ vì thiếu câu này mà tụi tui phải đi lùng khắp Sài Gòn để kiếm từng món, từng món vừa ý. Chưa kể là còn phải mua online từ Nhật với Mỹ nữa.

Thiên đường Kathmandu đó hổng thiếu món gì. Nếu có tiền, bạn có thể có đủ hành trang cho cả chuyến đi gần 20 ngày như bọn tui chỉ trong nửa ngày mua sắm, giá từ rẻ đến mắc, từ hàng thấp tới trung tới hàng hiệu, đẹp hơn, phong phú hơn và rẻ hơn Việt Nam.

Tui đã ước mình chỉ cần vác qua đây cái balo không, thậm chí không cần balo luôn, chỉ cần xách tiền qua thôi, đỡ tốn tiền mua hành lý chiều đi.

Tui thề lần thứ hai là khi về sẽ review thật kỹ phần ăn này cho những bạn đi sau, vì nếu không ăn được thì bạn thua thiệt mọi người nhiều nhiều lắm.

Hãy tưởng tượng, một menu dùng từ ngày đầu đến ngày cuối, một ngày 3 bữa bạn nhìn nó ngán ngẩm và "thèm khát" hương vị quê nhà kinh khủng. Nói thêm, tui là đứa dễ ăn nhất, ăn nhiều nhất, tự vô bếp nấu được cho cả nhóm ăn rồi mà còn vậy đó.

- Nepal hổng có nước mắm, còn nước tương ở đó thì... thôi bỏ đi, bạn cũng chẳng nuốt nổi đâu. Nếu đi, nên đem theo 2 chai này, nhớ kèm một ít ớt tươi.

- Mì tôm ở đây có đủ, nếu muốn chỉ cần mua miến, bún, cháo, phở, bún bò, bánh đa...

- Các loại khô từ bò, trâu, nai, gà, heo... nên đem ăn vặt hay ăn kèm cơm trắng (plain rice) thôi cũng đủ ngon. Khô chiên sẵn hút chân không, lên đây nhờ bếp làm nóng lại, mắm ruốc, kho quẹt ăn kèm với món rau luộc ở đây là thượng sách.

- Các loại súp đóng gói sẵn là một lựa chọn không tồi. Vô tình tui đem 4 gói canh rong biển của Nhật có đầy đủ gia vị sẵn, chỉ cần đổ nước sôi vô là bạn có chén canh nóng, và nó là một trong những món được săn lùng của bọn tui.

- Các loại như trứng cút phá lấu, trứng gà kho sẵn đóng gói, rong biển, tui thấy tụi bạn tui mang theo "cứu đói" được nhiều lần lắm, đáng thử.

- Sữa đặc gói nhỏ, cafe gói, milo gói... đừng quên đem theo. Mặc dù trong menu có nhưng vấn đề là ở đây họ pha cực kỳ loãng. Một muỗng sữa đặc pha chắc gần nửa lít nước nên khi mang ra, ly sữa nóng của bạn chỉ "là hương là hoa".

- Một loại gia vị đặc trưng ở đây là Masala, tui không biết diễn tả nó như thế nào nhưng nó là nỗi ám ảnh của cả bọn. Trà Masala thì được nhưng món ăn nào mà có masala vô thì xác định cả đám chỉ ăn được 2 muỗng xong ngồi ngó. Nên ăn thử lần đầu, nếu hổng thích thì những lần sau nhớ dặn kỹ đầu bếp đừng bỏ masala.

- Điều cuối cùng, nếu được, ráng, cố gắng, xin được vào bếp trực tiếp nấu món của mình. Tui đã xin vào bếp được kha khá nhiều lần và đó là những ngày tuyệt vời của cả đám. Chưa kể vào đó bạn nói chuyện, làm quen và học hỏi được một số chiêu của các đầu bếp ở đây. Tui chỉ bổ sung chi tiết cho 2 điều trên thôi, còn mọi điều khác thì các bạn coi ở đâu cũng có chia sẻ rất nhiều.

Chuyến của tụi tui, ngày đi khá suôn sẻ vì vừa lúc trời đẹp nên bắt được chuyến bay từ Kathmandu đi Lukla. Đây là chuyến bay nội địa để đi từ thành phố đến nơi bắt đầu leo, và cũng là nơi có một trong những đường băng nguy hiểm nhất thế giới.

Nếu xui mà gặp trời mây mù thì xác định bạn sẽ phải ngồi chờ đến khi trời quang mây tạnh. Đoàn anh sếp cũ đi trước tui 2 tuần thì chờ 1 ngày, ảnh kể có người chờ cả 8 ngày. Còn đoàn một anh bạn khác nữa đi cùng ngày cũng bị sót lại 2 người bay sau, kết quả là sau 3 ngày vẫn chưa có chuyến bay, cả 2 người đó không chờ được phải về lại Việt Nam.

Coi như khởi đầu tốt, đêm đó tụi tui bắt đầu trải nghiệm cái sự "lạnh teo" ở một resort khá đẹp tại Phakding. Tưởng chỉ vậy thôi thì ngày thứ hai, cơ thể tui bắt đầu phản ứng, và tui đã viết một bài "Lần đầu tiên khóc khi leo núi" để bày tỏ sự sợ hãi nó như thế nào. Nhưng trong bài đó chỉ là đêm đầu.

Hôm sau khi leo tiếp lên cao, mới sáng sớm tui lại thấy một cảnh không nên thấy, đó là 4 người cứu hộ khiêng băng ca trùm xác của một người châu Á từ trên núi xuống. Ta nói, mới vừa khởi đầu hành trình là đã thấy rụt chân rồi...

Mỗi người sẽ có đức tin khác nhau, nhưng với tôi câu "Rừng thiêng nước độc" là không phải tự nhiên mà có. Nếu nói về số lần chấn thương và số lần "gặp may một cách trùng hợp" trên núi của tui thì không ít. Và chú ý vài lần, tui rút ra "cẩm nang" cho riêng mình:

- Mỗi lần vào rừng hay lên bất cứ núi nào, tui đều thầm "xin phép" để mình có thể vào ra an toàn dễ dàng, bù lại với lời hứa không nói lời phỉ báng, chế nhạo hoặc không phá hay làm hư hại cây cỏ. Kể cả bứt một cái bông tui cũng mất vài giây kính lễ. Ai tin hay không thì tuỳ nhưng đó là điều tôi luôn làm và thấy mình bình an.

- Năng lượng tiêu cực là có thật, tin hay không tin thì cũng giữ riêng mình, đừng truyền nó ra ngoài "vũ trụ". Lần nữa tui lại chứng kiến và trải nghiệm.

Số là thằng em đi cùng luôn miệng "nhức đầu" hoài. Tui không muốn nó cứ lặp lại điều đó vì ảnh hưởng các thành viên khác nên nhắc chừng, nó lại giễu cợt "Chị cứ sợ, nhức đầu quá, lạnh quá đau đầu quá, em cứ nói nè, có sao, nhức đầu nhức đầu nhức đầu". Cái miệng nó liên tục như vậy đó, và cuối cùng nó... ước gì được nấy.

Khi từ đỉnh EBC xuống, tự nhiên nó bần thần, người nhìn đờ hẳn. Mà trong đoàn nó là thằng khoẻ nhất, ngày mọi người ở Dingboche, sáng leo lên độ cao 4.700m cho quen thì riêng mình nó leo lên mốc 5.000m. Ai có thể bị yếu chứ nó thì không ai nghĩ tới và luôn coi nó là thằng "gánh team". Vậy mà giờ nhìn nó đừ như con cá ngừ, cứ im im lầm lũi, uống thuốc vẫn đừ.

Tới chỗ ăn trưa là nó nằm bẹp trên ghế dài, người yểu xìu. Lúc đó guide bên tui mới ngồi lại bàn với mọi người là tình hình nó đừ như vậy thì chắc chắn ngày mai sẽ không qua nổi Chola Pass vì đoạn đường đó chua nhất, độ cao tới 5.400m và đi khá xa. Và thậm chí cử luôn một porter sẽ tách đoàn đưa riêng nó xuống trước, không tiếp tục rẽ hướng đi Gokyo với mọi người nữa.

Tui thấy không ổn, thế là dựng nó dậy, kêu nó ngồi thẳng đi để chị truyền năng lượng cho mày. Và kết quả là... đoàn tui an toàn đi hết cung, không tách hay bỏ lại ai.

Trên đường đi tụi tui gặp được một cô chắc tầm hơn 100kg. Thật sự dùng từ "ục ịch" là chính xác nhất với thân hình của cô ấy. Tuy nhiên chưa có trạm dừng nào mà tụi tui không thấy cô, có nghĩa là mọi người đi tới đâu cô ấy cũng có thể tới đó cùng thời gian. Hỏi ra mới biết, cô ấy leo chuyến này là do 6/10 là sinh nhật và cô muốn biến nó thành một kỉ niệm khó quên.

Để chuẩn bị cho chuyến đi, cô mất 7 tháng chuẩn bị, trong quá trình tập luyện đó đã giảm được 67 pounds. Qua các trạm dừng, chúng tôi lại thấy thêm một vài người phải tạm dừng cuộc chơi và xuống bằng trực thăng.

Khi ngồi nói chuyện với cô về các trường hợp trên thì cô chia sẻ: "Tôi thấy quan trọng nhất không phải ai mạnh hơn ai về thể chất mà hơn nhau ở high spirit (lấy chính xác từ cổ dùng). Cái ông đó nhìn tướng ngon hơn tôi, biểu hiện bên ngoài còn khoẻ hơn, ốm gọn hơn tôi nhưng cái ông ấy không chống lại được chính là tinh thần.

Bạn nhìn xem, ông ấy chia tay mọi người đi xuống mà không có thái độ luyến tiếc gì hết, chính là ông đã chọn đi xuống chứ không phải sức khoẻ không cho phép. Bạn có thể chụp lại hình tôi cho bạn bè xem để tụi nó có thể có động lực chơi thể thao, hơn là tìm những lý do cản trở".

Và tui thật sự ấn tượng về tinh thần của cô ấy, cứ từ từ chầm chậm vừa đi vừa thở nhưng tui chắc chắn cô ấy không bao giờ bỏ cuộc.

Ngoài việc đường đi dễ làm bạn trượt chân thì những con trâu, con ngựa, con Yak cũng là một trong những mối nguy hiểm khi đi gần chúng. Ở đây, người ta sử dụng chúng làm phương tiện vận chuyển hàng hoá, vật dụng lên xuống thường xuyên, vì thế tụi tui gặp nhiều hơn cơm bữa, mỗi con đều có đeo một cái chuông to ở cổ.

Cứ nghe tiếng tụi nó từ xa là tự động mọi người dừng lại và nép sang một bên chờ mấy "boss" này đi qua. Bình thường tụi nó hiền lắm, nhưng không có nghĩa là hổng gặp chuyện gì với chúng.

- Một lần chả hiểu sao con trâu đang đi bỗng nhiên ủi cái sừng vô ông guide của tui, may ổng là dân Nepal nên phản ứng nhanh, lấy tay chặn và nương người hướng ngược lại ngay. Tui hổng tưởng tượng được nếu mình sẽ như thế nào.

- Lúc buổi chiều ở Lobuche, cả đám đang tí tởn thả bộ tìm một tiệm bánh nào nhâm nhi thì tui chỉ kịp nghe thằng bạn nó kiu "Đào, tránh ra". Ngẩng lên thì tui chỉ kịp phóng nép người vô bờ tường, vừa ngay có con hẻm. Thằng khác thì nhảy nép như tui hổng kịp, phải chạy sang trái đạp bẹp vô bãi phân (nói thêm ở đây thì phân của chúng có mặt ở khắp mọi nơi).

Đằng sau lưng tui, 2 nhỏ Tây chân dài phóng một cái véo ngồi vắt vẻo trên bờ tường. Tất cả những phản ứng đó đều vì một mục tiêu phía trước là con Yak nào đó đi chơi tới chiều, phải "dzọt" lẹ về điểm danh hay sao đó mà phóng với tốc độ 50km/h ở đường hẹp mà đông dân cư nữa.

Trời ơi nhìn nó chạy ào ào xong leo rào vô đứng chễm chệ ở cái chuồng mà tui ước gì trở thành "tuổi 17 bẻ gẫy sừng Yak" dễ sợ.

- Lần thứ 2 là lúc tui với thằng em đang vừa đi vừa chụp hình thong dong, đoạn đó là đi qua Tengboche nên nó như một thảo nguyên rộng lớn. Hai chị em đang tí tởn, bỗng từ trên đồi, một con trâu già ào ào phóng xuống và tất nhiên hai sừng nó rất tương xứng với độ tuổi. Gan tui lì nhưng máu tui nhát, thế là chân nhanh hơn não, chạy liền, và nó cũng lăm le hướng theo tui.

Lần này nhờ thằng em nó gọi giật liền "Chị, đứng lại" như tiếng gọi nơi hoang dã đánh thức mình, tui đứng yên đó, quay mặt qua nhìn nó trừng trừng, thế là nó cũng... đứng yên nhìn tui.

Qua lại mất vài giây xong nó chầm chậm bỏ đi...

- Lần nữa là lúc trên đường xuống Namche, lúc này một bên có vực, một bên nhà, đoạn đường nhỏ hẹp có một đoàn ngựa thồ hàng đi hướng lên. Tui đứng nép sang một bên rồi nhưng cái ngu là đáng lẽ nên đứng bên nhà thay cho nép bên vực. Mấy con ngựa đang đi, tự nhiên con sau ủi đít con trước, thế là con sát tui nhất tự nhiên lạng lách đánh võng qua phía tui. Mà bên hông nó mỗi bên là một bình ga lớn.

Tui bị vô thế, phải vội hụp người xuống thấp hơn cái bụng nó mới tránh được bình ga đó. Lúc ấy mà chậm tí là chắc tui nổi tiếng rồi.

Nếu hỏi cảm nhận về chuyến đi này thì tui chỉ có 2 từ "XỨNG ĐÁNG". Nó xứng đáng đã là mục tiêu của tui phải hoàn thành trước năm 40 tuổi, đặc biệt là với đứa sợ lạnh như tui. Nó xứng đáng là trải nghiệm mà tụi tui đã bỏ biết bao thời gian, tiền bạc, sức khoẻ, tinh thần, mồ hôi và nước mắt. Nó xứng đáng để tui phải làm các clip để lại cho các con tui sau này vì tui không muốn chúng như tui lên YouTube xem những hành trình cắt ghép của những người xa lạ.

Mà sau này chúng có thể coi các clip được quay, được thuyết minh chi tiết bởi mẹ chúng, và tui có một niềm tin mãnh liệt rằng "Không ai làm cho ai việc gì có tâm bằng người mẹ làm riêng cho các con mình".

Thật sự bây giờ nếu ai hỏi có ý định đi tiếp không thì tui trả lời "Có chứ". Hỏi tiếp, đi đâu, tui sẽ nói cái giá của Camp 1 là 30.000 USD. Nhưng với số tiền này thì tui có thể đi châu Mỹ, châu Âu, đi quần đảo Samoa đón bình mình đầu tiên trên thế giới, đi New Zealand trải nghiệm Milford - con đường leo núi đẹp nhất thế giới và nhảy bungee, lặn biển và trải nghiệm trực thăng ở đây chỉ giá $200.

Nhưng nếu trúng Vietlott thì tui sẽ suy nghĩ lại.

Writer: Đào Trần
Photo: Đào Trần - Quang Minh
Designer: Minh Nhựt 
Concept: Duy Phương