cover

Ở tuổi đời 85, Carmen Dell’ Orefice đã dùng con đường sự nghiệp hơn nửa đời của mình, không ngừng chứng minh vẻ đẹp của người phụ nữ là không tuổi. Người mẫu lớn tuổi nhất thế giới này đến nay vẫn là một tượng đài sống cho sức quyến rũ vô tận và tâm hồn mãnh liệt.

introduce-start
Tôi hy vọng mình có thể giúp phụ nữ thoát ra khỏi khuôn khổ về tuổi tác, sống cho bản thân họ nhiều hơn và ngừng đấu tranh với chính mình của tuổi thanh xuân hay bất cứ ai khác ở bất cứ độ tuổi nào. Đỉnh cao của cuộc đời là khi tôi cuối cùng cũng có được vẻ ngoài độc nhất vô nhị, hoàn toàn của riêng tôi và do tự chính tôi hình thành nên trong chặng đường đời của mình. Thời gian giúp tôi định nghĩa bản thân, tôi không tự mình làm nên nó, nhưng tôi sống với nó, sở hữu nó, và thể hiện nó.
introduce-last
introduce article 1
Ở
cái tuổi thanh xuân, người ta mang một vẻ đẹp đôi khi thuần khiết, đôi khi tươi tắn sống động, đôi khi lại hơi hoang dã phóng khoáng. Nhưng khi cái thanh xuân ấy qua đi, ta sẽ lại mang một nét khác – một cái đẹp rất đàn bà, đượm đà hơn, trầm tĩnh hơn và quyến rũ hơn. Đó mới là những gì toát lên từ người phụ nữ sở hữu hành trình dài nhất làng mẫu Carmen Dell’Orefice. Dấu ấn làm nên “thương hiệu” của Carmen ngày nay chính là mái tóc trắng huyền diệu, như phủ lắp một ánh sáng bàng bạc dịu dàng lên tâm hồn. Đó không phải là mái tóc bạc của tuổi già, mà là thứ bạc quý giá và sang trọng. “Tôi nhìn lại hình ảnh của một người nào đó mà tôi từng quen thuộc từ rất lâu về trước, rồi tự hỏi cô ấy bây giờ ở nơi đâu. Tôi đã từng rất tự hào về mái tóc dài của mình, mặc dù nó luôn bị cột về sau như một đứa con trai”, dù nói vậy song mái tóc ngắn bồng bềnh hiện tại của cô không mảy may chút dấu vết vướng bận gì của thời gian, vẫn tràn đầy sức sống.

“Tôi bước vào ngành công nghiệp thời trang trang khi nó chỉ vừa mới được hình thành sau Thế chiến thứ II. Vì chiến tranh nên phụ nữ không thể đến Châu Âu để đặt may hay mua những chiếc váy được thiết kế thời thượng được, vì thế tôi là một phần trong kỷ nguyên của làn sóng tự phát triển thời trang của Châu Mỹ”.

Năm 13 tuổi, cô bé Carmen xinh đẹp tình cờ gặp được người vợ của nhiếp ảnh gia Herman Landschoff. “Tôi đã khóc khi nhìn thấy những bức ảnh đầu tiên…. Trông tôi không khác gì một thằng con trai vậy”. Nhưng cho đến hai năm sau, cô một lần nữa được giới thiệu cho tạp chí Vogue với hợp đồng chụp ảnh để kiếm bảy đô rưỡi một giờ và lập tức trở thành một nhân vật ấn tượng; đấy là bức ảnh trang bìa đầu tiên của cô vào năm 1946. Sự nghiệp của Carmen cũng bắt đầu từ đó.

“Đứng trước ống kính, cô ấy luôn vô thức bày ra hàng tá những biểu cảm khuôn mặt, ngửa đầu ra sau, cười điệu đà, mở rộng bờ vai hay dùng đôi tay tự tạo thành chiếc khung cho khuôn mặt mình như một kết cấu thanh tú. Trông quá trình ấy có chút lố bịch, cho đến khi nhìn thấy bức ảnh được chụp ra. Cô ấy như một diễn viên Holywood vậy. Và cô ấy cũng chẳng bao giờ bỏ sót một khung hình nào”, nhà thiết kế Peter Alexander không khỏi thốt lên trong một buổi chụp với Carmen.

Khi hầu như tất cả những người đồng nghiệp cùng thời của mình đã dần bị lãng quên, Carmen Dell’Orefice vẫn là cái tên quen thuộc của hàng loạt tạp chí, nhà thiết kế và thương hiệu nổi tiếng như Vogue, Harper's Bazaar, Rolex, H&M, John Galliano, Mugler,… “Mọi thứ vẫn đang thay đổi và xáo trộn trên bề mặt của thời trang, và tô như một người nghệ sĩ tĩnh lặng đã dành hết tâm huyết cả đời mình để sống bên trong nó”

article2
article2-1
article2-2

“Hơn ai hết, bạn cần hiểu rõ bản thân mình muốn gì”. Cái đẹp đối với Carmen là giá trị mà không phải Thượng đế có cho bạn không, mà là bạn có dám giành lấy và giữ lấy hay không. Bí quyết giữ lấy tuổi xuân của người mẫu 85 tuổi đến nay vẫn là điều khiến nhiều người tò mò, tuy nhiên, một trong những yếu tố đã từng được bật mí đó là cô vẫn luôn đi bơi đều đặn hàng tuần để rèn luyện một thân thể dẻo dai.

Không có một giới hạn nào dành cho Carmen, thậm chí là phẫu thuật thẩm mỹ. Cô tăng cường cấu trúc cơ xương bẩm sinh của mình lên bằng cách bơm silicon thường xuyên trong nhiều thập kỷ qua, trải qua những cuộc phẫu thuật để xua đuổi nếp nhăn và dấu vết cháy nắng. “Tôi từ chối để cho bản thân mình suy yếu, tôi điều chỉnh lại bất cứ chỗ nào có thể chỉnh trên người mình.”

introduce article 2
C
armen Dell’Orefice sinh ra trong một gia đình bình thường tại New York và là con lai Hungary – Ý. Tuổi thơ của cô trải qua cùng những lần chia tay và tái hợp của bố mẹ bởi người bố thường xuyên làm việc xa không ở nhà, chuyển đến hơn 10 trường công lập khác nhau, Carmen bé nhỏ đã từng cùng mẹ làm nhiều việc khác nhau để xoay sở cuộc sống: nhân viên rạp chiếu phim, giúp việc nhà,…. “Không có cách nào để tôi có thể nhìn thấy nhiều điều trên thế giới như thế, với gia cảnh khiêm tốn của tôi, mà không có việc làm người mẫu. Chúng tôi không có một xu dính túi và đói cho hầu như suốt cả tuổi trẻ. Tôi giặt quần áo trong bồn tắm trong phòng ngủ của tôi và treo chúng ra trên các cửa sổ; vào mùa đông đóng băng và kẹt cứng lại thành hàng”.
introduce-start
Tôi cảm thấy may mắn vì có những thứ “quái quỷ” ấy trong đời mình, có những thứ tôi buộc phải làm dù có muốn hay không. Nhưng vượt qua tất cả những điều ấy, bạn sẽ cảm thấy nó có giá trị to lớn, bởi nó khiến bạn là chính bản thân mình. Bạn không thể đổ việc này cho bất cứ ai, vì tự chính bạn đã chọn cho mình một hình tượng mà muốn trở thành trong suốt quá trình ấy.
introduce-last
Tuổi thơ với những vất vả cùng người mẹ gần như đơn thân của Carmen, may mắn thay, vẫn để cô lớn lên với một tâm hồn đẹp, can đảm, trí tuệ, khiêm nhường, đầy yêu thương. Carmen luôn mang đến cho người đối diện một cảm giác ấm áp từng trãi. Từng câu chuyện của cô là những bài học mà cô chiêm nghiệm ra từ chính quãng đường của mình, có đỉnh cao, có vực thẳm, có hào nhoáng xa hoa, có hàn vi cơ khổ. Trong đôi mắt sâu hun hút là một nét thấu đời, không phải sự cam chịu trước số phận, mà là sự chấp nhận đối mặt với bất cứ sóng gió nào chăng nữa.
article3
article5
article7
article7

“Tôi dùng tất cả mọi tế bào trên cơ thể mình để phân biệt được sự thật từ trong hàng đống điều ảo tưởng. Hơn ai hết tôi thấy rõ được sự già đi của bản thân, tôi phải làm quen với một người xa lạ trong gương mỗi sáng. Làm thế nào tôi có thể đúng cho bất cứ điều gì khi tôi không biết bản thân mình là ai? Khi càng già đi, tôi lại càng nhìn nhận chính mình trung thực hơn. Bạn không cần phải thích tôi, nhưng tôi cũng sẽ không cố để làm hài lòng một ai đó vì lợi ích của chính họ.”

Người ta thường ví von câu chuyện đời tư của Carmen Dell’Orefice là một kịch bản đáng thèm thuồng cho các đạo diễn Hollywood với 3 người chồng, hàng chục bạn trai đồn đoán, song người phụ nữ đã trải qua 85 năm đời mình hiểu rõ sự khắc nghiệt của cuộc sống, với hàng đống khó khắn mà người ta vấp ngã ở bất cứ đâu, để rồi nhận ra những điều nhỏ bé nhất trong cuộc sống cũng có thể là một niềm vui đích thực.

Người mẹ, người bà Carmen thường dạy các con cháu của mình trân trọng những giá trị của thực tại và chấp nhận những khó khăn. “Luôn luôn giữ mắt vài tai của mình mở ra để nhìn ngắm và lắng nghe câu chuyện của mọi người. Luôn luôn mở rộng trái tim để hiểu rõ bản thân. Khi gặp vấp ngã, hãy tự tìm cách vượt qua nó. Không ai biết được những nỗi đau mà bạn phải trải qua hơn chính bản thân bạn.”